Lưỡi d.a.o lạnh sáng như tuyết, rạch dọc theo bụng con cóc một đường thẳng như hình chữ “nhất”.
Khung cảnh trước mắt khiến tôi không kìm được mà nuốt khan một ngụm nước bọt. Nói thật, cảnh tượng này quá ghê rợn, hơn nữa trong nhận thức của tôi, thời xưa chỉ có những kẻ có thù oán ngập trời mới đào mộ người ta lên, xé xác thành trăm mảnh. Con cóc này tuy suýt lấy mạng chúng tôi, nhưng nó đã c.h.ế.t rồi, cũng không đến mức này chứ? Huống hồ toàn thân nó đều là độc!
Việc cấp bách lúc này chẳng phải nên rời khỏi cái nơi quái quỷ này càng sớm càng tốt sao?
Thế nhưng lão Giang lại đúng là đang làm theo đúng suy nghĩ của tôi, như thể đang xác nhận lời phỏng đoán của tôi vậy, ông dùng hai tay banh lớp mỡ của con cóc ra Giống như một pháp y dày dạn kinh nghiệm.
Trong khoảnh khắc, một mùi tanh thối không biết tích tụ bao nhiêu năm ập thẳng vào mặt, giống hệt mùi xác chuột c.h.ế.t mục nát trong cống rãnh, hun đến mức tôi nôn khan liên tục, đến cả Ngân Linh vừa chạy tới xem cũng suýt ói vì mùi quá nặng.
Thế nhưng lão Giang vẫn giữ nguyên vẻ mặt như không có chuyện gì, còn Cách Duy Hãn đứng bên ghi chép, đúng là bộ dạng học sinh gương mẫu.
Lúc này lão Giang đã lật mở ba lớp da, kèm theo một tiếng “phụt”, ông xé đứt chỗ dính cuối cùng, sau đó bàn tay đeo găng từ từ thò sâu vào trong bụng con cóc.
Cảnh tượng tiếp theo thật sự quá nặng mùi và ghê tởm, đến mức tôi không dám nhìn, sợ chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ nôn hết cả dịch chua trong bụng ra.
Khi cảm thấy đã đỡ hơn, tôi hỏi lão Giang một tiếng: “ Sư phụ, xong chưa?”
“Xong rồi, xong rồi.”
Nhận được lời đảm bảo của lão Giang, tôi mới quay đầu lại, kết quả phát hiện lão Giang vậy mà đã đem từng đoạn ruột và nội tạng dính liền trong bụng con cóc ra, rồi phân loại từng món một. Ngân Linh lập tức cúi người nôn khan, vừa nôn vừa mắng:
“Ghê c.h.ế.t đi được, ghê c.h.ế.t đi được, chú Giang biến thái thật rồi!”
Nhìn dáng vẻ chật vật của Ngân Linh tôi không kìm được vỗ nhẹ lưng cô ấy giúp xuôi khí, còn an ủi thêm:
“Chẳng phải em còn hô hào báo thù sao? À đúng rồi, hình như em rất thích ăn món lỗ trử của Yên Kinh đúng không.”
“Đồ lòng trong đó chính là dùng mấy thứ này nấu đó.”
Nghe vậy, Ngân Linh không thể tin nổi mà ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe trừng tôi: “Anh Kinh Lam, anh không biết nói thì im miệng lại đi.”
“Hu hu hu, em không ăn lỗ trử nữa đâu.”
Tiếp đó là một tràng nôn ọe. Tôi còn định nói gì đó, Cách Duy Hãn đứng bên xem náo nhiệt chêm vào một câu:
“Lý Kinh Lam, cậu đừng nói nữa, coi chừng con bé quay lại tính sổ với cậu đó.”
Tôi biết điều mà ngậm miệng lại, nhưng quay sang hỏi lão Giang rốt cuộc ông định làm gì. Bởi vì tôi biết lão Giang là người rất có mục đích, theo lý mà nói hiện giờ ông nên dẫn chúng tôi rời khỏi rừng Mê Hồn chứ không phải đứng đây m.ổ x.ẻ một con cóc.
Lão Giang nhếch môi nhàn nhạt: “Lát nữa con sẽ biết…”
Chỉ thấy bàn tay đầy m.á.u của ông không ngừng tìm kiếm trong thân thể con cóc, móc tới móc lui, dường như đang tìm thứ gì đó.
Khoảng một khắc sau, ông lôi ra một viên cầu nhỏ màu đen. Viên cầu đó to bằng nắm tay, toàn thân đen bóng, giống như một viên trân châu đen vô giá, dưới ánh trăng phát ra thứ ánh sáng óng ánh ướt át.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Thứ này vừa nhìn là biết bảo vật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-281-dan-doc-cua-coc-vuong.html.]
Tôi nổi hứng thú, mắt không chớp nhìn lão Giang, ai ngờ ngay sau đó, lão Giang rút hắc đao ra, c.h.é.m phập một nhát vào viên cầu đen, bên trong lăn ra một viên châu kỳ lạ nửa trong suốt, không màu không mùi.
Mắt tôi trợn tròn: “Con cóc này cũng có xá lợi à?”
Lão Giang nói: “Con biết cái gì? Đây là nội đan của nó.”
Nội đan?
Không đợi tôi tự tiêu hóa khái niệm này, lão Giang đã chủ động giải thích:
“Thông thường, mỗi loài động vật đều có giới hạn tuổi thọ, gọi là ‘thiên niên’. Khi một con vật sống vượt qua thiên niên của mình, nó sẽ biến thành tinh quái, trong bụng cũng dần dần ngưng tụ ra thứ nội đan này… Con có thể hiểu, nội đan chính là lò luyện của bọn chúng.”
Nghe vậy, mắt tôi bắt đầu sáng lên, nhưng lại nghe lão Giang nói tiếp:
“Những nội đan này ban ngày hấp thu dưỡng chất trong cơ thể, ban đêm thôn nạp tinh hoa nhật nguyệt. Mỗi con vật đã thành tinh, nội đan đều có công hiệu khác nhau, ví dụ như con cóc này, nội đan của nó có thể phun ra khói độc.”
Nói cách khác, viên nội đan này chính là thứ độc nhất trên người con cóc đã thành tinh này. Thậm chí độc tính của nó có thể còn mạnh hơn cả bản mệnh cổ của Ngân Linh ! Bởi vì bản mệnh cổ của Ngân Linh cũng chưa sống mấy trăm năm.
Tôi nuốt nước bọt, hỏi lão Giang: “Vậy lấy cái nội đan này ra để làm gì?”
Lão Giang lấy từ trong balô ra một cái hộp, mở ra, cẩn thận bỏ nội đan con cóc vào trong, nói:
“Giữ lại thôi, dù sao cũng là đồ tốt.”
Tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt sáng rực nói: “Sư phụ, con cầu xin người một việc, viên nội đan này có thể cho con không?”
Nghe vậy, lão Giang nhíu mày: “Con muốn nó làm gì? Đây là vật kịch độc, dính một chút là mất mạng.”
Tôi cười thần bí: “Có lẽ về sau sẽ dùng đến.”
Vừa nói, mắt tôi nhìn chằm chằm cái hộp kia, không nỡ rời đi một khắc nào, như thể nó đã là vật trong túi của tôi vậy. Lão Giang nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, không nói gì, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Một lát sau, ông như hiểu được ý ngoài lời của tôi, liền trịnh trọng nhét chiếc hộp đựng nội đan con cóc vào tay tôi.
Cách Duy Hãn mắt trông mong cũng ghé lại, tỏ ý muốn có. Lão Giang không cho, chỉ vỗ vai tôi, lời dặn khe khẽ vang bên tai:
“Cất kỹ đi, hy vọng con không phải dùng đến…”
Ông và tôi đều là người thông minh, có vài thứ nói tới điểm là đủ, không cần để người khác biết. Thật ra, lý do tôi muốn viên nội đan này, chính là muốn giữ lại một đòn sát thủ, để đối phó với kẻ địch mạnh nhất phía trước: U Tây!
U Tây tuyệt đối không ngờ rằng, kẻ yếu nhất trong đội ngũ Kỳ Lân, lại có một món quà lớn đến vậy dành cho hắn.
Sau khi làm xong những việc này, lão Giang liền thúc giục chúng tôi rời đi. Không còn con cóc quấy rối, khí trong rừng cuối cùng cũng khôi phục bình thường, chúng tôi lại cảm nhận được cơn gió quen thuộc đã lâu không gặp.
Làn sương mù âm u vương vấn kia cũng dần tan đi, chúng tôi bắt đầu tìm đường ra, rất nhanh đã phát hiện trên thân mấy cây đại thụ gần đó có ký hiệu hình chữ thập nghiêng. Ban đầu lão Giang không ôm hy vọng gì, Ngân Linh cũng lẩm bẩm mắng lão Ngũ:
“Cái chú xấu xa này lại quấy phá, muốn dẫn tụi mình xuống hố đây mà.”
Tôi lại giữ thái độ ngược lại, cho rằng lão Ngũ có thể cố ý chỉ đường cho chúng tôi! Kỳ lạ là, Cách Duy Hãn cũng đứng về phía tôi.
Lão Giang tuy bề ngoài cho rằng lão Ngũ muốn hại mình, nhưng dưới sự kiên trì của tôi và Cách Duy Hãn, cuối cùng cũng nói có thể thử xem. Dù sao, trong lòng ông vẫn mong mỏi… lão Ngũ là đứng về phía chúng tôi.
--------------------------------------------------