Tộc trưởng A Thố còn tưởng Cách Duy Hãn đang khen mình, khẽ cười một tiếng rồi giải thích chi tiết cho chúng tôi: “Trong lăng mộ của Thần Thanh Y sở dĩ có thần điện là vì theo truyền thuyết của Cổ Thục quốc, Thanh Y Thần không phải người, mà là thần trên trời. Xây thần điện trong lăng mộ của ngài là để ngài giẫm lên thần điện, quay trở về thiên giới, tiếp tục bảo hộ vạn vật đại địa.”
Trước đó ở tế đàn tại thôn Tam Tinh, tôi đã từng tìm hiểu qua về Thanh Y Thần, nhưng lai lịch của vị thần này từ đầu đến cuối vẫn là một bí ẩn…
Ông ta thật sự là thần sao?
Vì sao người Cổ Thục lại coi ông ta là thần minh, rốt cuộc ông ta đến từ đâu?
Đi trong bóng tối quá lâu, mắt tôi bắt đầu khó chịu. Ngay lúc tôi đề nghị có nên nghỉ ngơi một chút hay không, tộc trưởng A Thố bỗng dừng bước. Giọng nói cao vút mà trầm ổn của ông vang lên từ phía đầu đội: “Các bạn, chúng ta đến rồi!”
Phía trước chính là Thần Điện Thái Dương sao?
Tôi tò mò mở to mắt nhìn về phía trước, lập tức cả người sững sờ, đó là một sự chấn động khổng lồ xuất phát từ tận đáy lòng. Bởi vì trước mắt chúng tôi là một không gian ngầm rực rỡ ánh vàng!
Chỉ thấy tám cột đá khổng lồ, tròn trịa, vươn lên từ mặt đất, sừng sững bao quanh một tòa cung điện vàng son lộng lẫy. Giống như tám bàn tay khổng lồ, nâng cả Thần Điện Thái Dương lên cao.
Những cột đá to đến mức ba người ôm mới xuể, cao bảy tám mét, trên mỗi cột đều khắc một gương mặt người khổng lồ, rõ ràng chính là hình tượng chiến sĩ Cổ Thục quốc đeo mặt nạ đồng. Tám chiến sĩ Cổ Thục này uy nghiêm đứng thẳng, vây thành một vòng tròn cực lớn, chính là hình dạng của mặt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-308-tuong-thanh-y-than.html.]
Một vầng hồng nhật từ từ dâng lên, tỏa ra vạn trượng quang mang! Chấn động! Một sự chấn động không gì sánh được, như cơn hồng thủy ập thẳng vào nội tâm tôi, khiến tôi không chớp mắt nhìn cảnh tượng hùng vĩ trước mặt.
Đây chính là Thần Điện Thái Dương trong truyền thuyết, vàng son lộng lẫy, thần thánh trang nghiêm đến mức chúng tôi không dám bước tới, thậm chí không dám nhìn thẳng.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Phong cách kiến trúc của Thần Điện Thái Dương này hoàn toàn khác với bất kỳ triều đại nào tôi từng thấy. Nó không giống bất kỳ cung điện hay đền miếu nào.
Toàn bộ thần điện được xây bằng đá trắng, ngoại trừ vầng hồng nhật trên cao. Hình dạng mặt trời đó dường như được đúc bằng vàng, lớn cỡ bánh xe, lúc này lại tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói mắt một cách quỷ dị, lộng lẫy đến cực điểm.
Ánh sáng màu vàng rực rỡ tràn ngập khắp cả thần điện, giống như mặt trời thật sự đang chiếu rọi nơi này. Không hiểu vì sao, phong cách kiến trúc của Thần Điện Thái Dương lại có phần giống với Ai Cập cổ đại hoặc La Mã cổ đại, mang đậm hơi thở dị vực.
Thật ra tôi rất lấy làm lạ, rõ ràng đây là một không gian ngầm dưới lòng đất, vậy mà lại sáng như ban ngày, đến cả cơ thể chúng tôi cũng như được phủ lên một lớp ánh vàng. Dưới vầng hồng nhật, có một người đàn ông áo bào tung bay đứng sừng sững, chính là tượng thần Thanh Y!
Bức tượng này không được điêu khắc quá tinh xảo, thậm chí có thể nói là hơi thô ráp, nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác cộng hưởng vô cùng mạnh mẽ. Ngài khoác một bộ áo xanh, vạt áo bị gió cuốn tung, mái tóc dài buông xõa sau lưng cũng phất phơ theo gió, toát lên một vẻ tiêu sái, phóng khoáng khó tả.
Rõ ràng chỉ là một pho tượng đá, vậy mà lại khiến tôi có cảm giác ngay lúc này, xung quanh thật sự đang nổi lên một cơn gió!
Pho tượng không hề được khắc khuôn mặt, ngũ quan hoàn toàn để trống. Nếu nói người thợ lười biếng, không buồn chạm khắc chi tiết, vậy thì tại sao trong tay trái của Thần Thanh Y lại giơ một chiếc mặt nạ, còn tay phải thì nâng một cành hoa đào?
--------------------------------------------------