Không hiểu sao lúc nhìn thì thấy cái hang gần lắm, nhưng khi chạy thì lại xa kinh khủng. Tôi chạy một lúc lâu mà vẫn chưa đến nơi.
Đúng lúc ấy, từ trong màn sương trắng hiện ra một đoàn rước dâu đỏ rực. Tôi hoảng quá, vội nằm rạp xuống đất, chui vào một bụi cỏ rậm gần đó.
Điều kinh dị nhất là ngay lúc ấy, bên tai tôi chợt vang lên một giọng nói the thé, đầy vẻ nghịch ngợm: “Tìm thấy chú rể rồi! Hí hí hí, tìm thấy rồi!”
Tôi quay phắt lại, thì thấy một con hồ ly cái ăn mặc lòe loẹt. Nó khoác lên người bộ hỷ phục màu đỏ, trước n.g.ự.c còn cài một bông hoa. Không biết nó giữ vai trò gì trong cái nghi lễ rước dâu này nữa.
Một cơn giận từ đâu bùng lên, tôi vớ ngay một hòn đá và ném thẳng vào đầu con hồ ly.
Phập!
Nhân lúc con cáo bị tôi đập ngã, tôi cõng Ngân Linh trên lưng, không dám quay đầu lại, lao thẳng về phía hang động. Gần rồi… càng lúc càng gần…
Nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị chạy vào hang, Ngân Linh trên lưng lại đột nhiên lên tiếng: “Anh thật sự muốn vào động phòng à?”
“Động phòng cái gì?”
Tôi ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu cô ấy nói gì.
Cúi đầu nhìn xuống, cánh tay đang ôm cổ tôi mềm mại như không có xương, rõ ràng là tay một cô gái, kkông liên quan gì tới tay của hồ ly.
Cô ấy lại hỏi: “Anh thật sự muốn cưới em sao?”
Nếu lúc nãy tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì giờ tôi đã bừng tỉnh hoàn toàn. Tôi cứng đờ quay đầu lại. Lần này Ngân Linh không né tránh nữa, còn chủ động đưa mặt tới trước.
Trên đầu cô ấy là một chiếc khăn voan đỏ kỳ dị, khí lạnh quanh người dày đặcgiống hệt cô dâu trong kiệu hoa lúc nãy!
“Tôi… cô…”
Khoảnh khắc đó, tôi gần như quên luôn cách nói chuyện, hoàn toàn không biết phải làm gì. Chẳng lẽ tôi cõng một con Sơn quỷ chạy từ nãy đến giờ?
Không thể chấp nhận nổi sự thật, đầu tôi tối sầm lại và ngất đi. Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong hang. Hóa ra cái hang tôi cố sống cố c.h.ế.t muốn trốn vào… lại chính là nơi động phòng của Sơn quỷ .
Trong hang treo đầy đèn lồng đỏ, chữ “Hỷ” dán khắp nơi, từng dải lụa đỏ buông xuống. Chiếc giường đá cũng được bày trí như phòng tân hôn của người thường. Màn đỏ được vén lên, trên giường ngồi một cô gái mặc đồ cưới đỏ.
Sau lưng cô ấy là một tấm chăn cưới đỏ, trước mặt bày một đĩa long nhãn và một đĩa táo đỏ, điềm “sớm sinh quý tử”.
“Chú rể, đến lúc vén khăn rồi.”
Bên tai tôi đột ngột vang lên giọng của bà mối hồ ly. Nó đưa cho tôi một cây ngọc như ý. Cả cây như ý xanh biếc trong suốt, trông là biết làm bằng bích ngọc vô giá. Trời ạ, nhà bình thường vén khăn dùng cân cưới, còn đám hồ ly này chơi lớn, đưa hẳn ngọc như ý!
Tôi cầm lấy như ý định gõ vào đầu bà mối, nhưng một con hồ ly cái đầu còn sưng cục nhảy ra hét lên: “Mẹ cẩn thận! Hắn định gõ đầu mẹ!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Bà mối hồ ly như đoán trước, đưa cái mâm vàng lên chắn, chặn cây như ý lại. Tôi muốn chạy, nhưng miệng hang đã bị một đám hồ ly chặn kín mít. Nhiều hơn cả đoàn rước dâu. Chẳng lẽ tất cả kéo đến để uống rượu mừng?
Cửa hang bị chặn không còn kẽ hở, đừng nói chạy, mọc cánh cũng không thoát được. Tôi đành gượng cười:
“Các vị hồ tiên… cho tôi hỏi, hôn sự này có thể… không cưới được không?”
Bà mối nhìn tôi, khuôn mặt hồ ly nở nụ cười âm trầm: “Cậu lấy sính lễ của chúng tôi rồi, sao có thể nói không cưới?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-254-bo-mat-that-cua-co-dau.html.]
Cả đám hồ ly đồng loạt hùa theo: “Đúng đúng! Chúng tôi đưa cậu ngũ kim rồi, hôn sự quyết định rồi!”
Tôi biết con người cưới nhau có tam kim, ngũ kim… Nhưng đây là lần đầu tôi nghe hồ ly cưới cũng phải đưa ngũ kim. Đúng là tự mình hại mình, tay tiện một chút mà tự biến mình thành rể nhà hồ ly… ai mà tin nổi!
Tôi nuốt nước bọt, cố thương lượng: “Vậy tôi trả lại sính lễ được không?”
Nói rồi, tôi thò tay vào n.g.ự.c áo, nhưng chỉ chạm phải khoảng không. C.h.ế.t tiệt cái tên lão Giang!
Lúc trước lão lấy đi hạt dưa vang. Giờ lão định đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t sao?!
Bà mối hồ ly đẩy tôi một cái, giọng nghiêm khắc: “Cậu nhận sính lễ, tức là tân lang của đại nhân Sơn quỷ. Yên tâm, sính lễ của chúng tôi còn nhiều, sau này tuyệt đối không bạc đãi cậu.”
“Tôi không thể ở rể!”
Tôi liều mình bịa chuyện: “Là thế này… nhà tôi chỉ có mình tôi, còn trông chờ tôi nối dõi. Tôi thật sự không thể làm ở rể nhà các vị.”
Tôi không biết lý do này có tác dụng không, nhưng bọn hồ ly hình như không quá độc ác, nên tôi thử nói lý với chúng. Không ngờ cô gái trên giường mở miệng, giọng mềm như nước: “Em về nhà anh cũng vậy mà.”
Giọng cô ấy… giống hệt Ngân Linh.
Chỉ khác Ngân Linh lúc nào cũng nói kiểu kiêu căng, còn giọng cô gái này thì dịu dàng đến mức khiến người ta mềm lòng.
“Đại nhân nhà chúng tôi rất thích cậu.”
“Động phòng đi~ động phòng đi~ hì hì~”
“Có tân lang rồi, động phòng cho vui nha~”
Một đám hồ ly vỗ tay reo hò, chẳng buồn để ý tôi phản đối. Chỉ cần Sơn quỷ vui, chúng làm gì cũng được. Thấy bà mối sắp đẩy tôi đến trước mặt cô dâu, tôi c.ắ.n răng, dậm chân hét lên:
“Không! Tôi không đồng ý!”
Trong nháy mắt, cả đám hồ ly đang vui vẻ lập tức sa sầm mặt, đồng loạt trừng tôi như muốn lột da. Tôi sợ đến mức nuốt nước bọt cái ực. Phía sau vang lên tiếng khóc nghèn nghẹn:
“Anh… rõ ràng nói sẽ không rời bỏ em…”
Giọng cô dâu vừa oán vừa thương. Nếu tôi chưa từng thấy bộ mặt không có mặt của cô ta dưới khăn voan, chắc tôi đã mềm lòng rồi.
“Tôi nhận nhầm người. Tôi tưởng cô là người tôi thích.”
Tôi cố giữ bình tĩnh, liều mình hỏi: “Đại nhân… tôi muốn biết, cô gái lúc trước đi cùng tôi, các người đưa cô ấy đi đâu rồi?”
Cô dâu buồn bã hỏi lại: “Anh không thích em… anh thích cô ta?”
Tôi gật đầu: “Tất nhiên rồi. Tôi đâu có quen cô.”
“Nhưng giờ chúng ta có thể bắt đầu quen nhau mà.”
Cô ta bất ngờ vén khăn voan lên…Và tôi c.h.ế.t lặng.
Bên dưới là một gương mặt khuynh quốc khuynh thành. Dưới chiếc mũ phượng vàng là gương mặt nhỏ xinh cỡ bàn tay, làn da trắng mịn như ngọc, ngũ quan hoàn mỹ. Chiếc mũi nhỏ tinh xảo, đôi môi đỏ như cánh hoa, má ửng hồng như phủ một lớp sương xuân.
Nhưng lúc này, cô ấy khẽ nhíu đôi mày lá liễu, đôi mắt đào hoa ngấn lệ nhìn tôi chằm chằm đầy lưu luyến. Nhìn đến mức khiến người ta mềm lòng không chịu nổi.
--------------------------------------------------