Lão Giang lại dẫn chúng tôi trở ra khu vực bên ngoài căn nhà lớn để tìm thêm manh mối. Nhưng đáng thất vọng là toàn bộ dãy nhà bên vách đá vẫn không thấy một bóng người nào, dường như chỉ trong một đêm, tất cả họ đã bốc hơi khỏi nhân gian…
Lão Giang không chịu bỏ cuộc, tiếp tục bắt tôi tìm kiếm. Ông không tin đối phương có thể rời đi mà không để lại chút dấu vết nào!
Cuối cùng, dưới chiếc bàn gỗ phủ tấm da hươu kia, tôi phát hiện một dấu tay đỏ như máu. Dường như là năm ngón tay dính m.á.u vội vàng để lại. Tựa như ai đó trước khi c.h.ế.t đã chạm vào mặt dưới của bàn, dùng chút hơi tàn cuối cùng để khắc lại dấu hiệu này.
Thấy dấu tay ấy, chúng tôi lập tức đưa ra một suy đoán táo bạo: “Người giữ núi… không phải đi rồi. Họ bị g.i.ế.c rồi!”
Và hung thủ rất có thể chính là bọn U Tây và Lão Ngũ. Bởi trong núi này, ngoài chúng tôi ra, chỉ còn lại bọn chúng…
Nhưng lão thợ săn từng nói những người giữ núi vô cùng mạnh. Sao có thể bị tiêu diệt sạch chỉ trong thời gian ngắn như vậy?
Ngân Linh tức đến đỏ cả mắt:
“Lại là U Tây! Tên đó sao cứ thích g.i.ế.c người vậy? Lúc ở Miêu Cương đã hại c.h.ế.t biết bao nhiêu thầy t.h.u.ố.c Bạch Miêu lương thiện. Hắn đúng là đi đến đâu mang tai họa đến đó!”
Nghĩ đến việc người giữ núi bao đời nay thiêu đốt tuổi trẻ của chính họ cho núi Vũ Ốc , hi sinh tự do, kiên trì giữ sứ mệnh bảo vệ nước cổ Thục… cuối cùng lại nhận lấy kết cục bi t.h.ả.m như thế. Ngay cả Cách Duy Hãn cũng phẫn nộ, rút khẩu s.ú.n.g máy sau lưng ra, hận không thể lập tức đi tìm U Tây để quyết đấu sống còn.
Đúng lúc này, lão Giang im lặng bấy lâu mới lên tiếng:
“Đừng bi quan như vậy. Có thể người giữ núi không c.h.ế.t hết. Thậm chí có thể nói lực lượng tinh nhuệ của họ vốn không ở đại bản doanh. Nếu không, sao có thể bị vài kẻ đó dễ dàng diệt sạch?”
“Nhưng… sư phụ, chẳng phải người nói Lão Ngũ rất mạnh sao? U Tây cũng là một kẻ đáng sợ.” Tôi do dự hỏi.
Lão Giang bật cười lạnh: “Nghĩ kỹ xem. Nếu bọn U Tây thật sự đồ sát cả làng… có cần phải thu dọn sạch sẽ thế này không?”
Ngân Linh đoán: “Chẳng lẽ… bọn họ dọn dẹp là sợ chúng ta phát hiện?”
Tôi lập tức hiểu ra: “Không! Bọn chúng sợ đại quân của người giữ núi phát hiện, từ đó lập thù!”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Ngân Linh gật gù tỏ vẻ hiểu. Sau đó tôi hỏi cô ấy có loại côn trùng nào có thể đ.á.n.h hơi không. Cô hỏi tôi định làm gì. Tôi giải thích:
“U Tây bọn chúng đi vội, chắc chắn không kịp xử lý xác c.h.ế.t. Chúng ta phải xem có thể tìm được t.h.i t.h.ể của người giữ núi hay không, như vậy mới khôi phục được sự thật.”
Ngân Linh nghĩ một lúc, rồi lấy từ giỏ tre ra một con bướm đen trắng. Thân nó hơi giống con nhện, hoa văn trên lưng tạo thành hình đầu lâu đen trắng. Tôi vừa nhìn đã rùng mình lùi lại một bước.
“Đây là Quỷ Quỷ, có thể truy mùi. Mũi còn thính hơn chó.”
Vừa giải thích, cô vừa thả con bướm quái dị đó ra. Sau đó chấm một giọt m.á.u cho nó ngửi. Con bướm lập tức duỗi ra chiếc vòi dài, hút sạch máu, rồi vỗ cánh bay về phía trước.
Chúng tôi chạy theo sau, cuối cùng đến kho lương thực của người giữ núi. Kho không lớn, bên ngoài chất đầy vật dụng linh tinh nên ban đầu chúng tôi không kiểm tra kỹ. Không ngờ manh mối lại nằm ở đây.
Lão Giang ho nhẹ, liếc mắt ra hiệu tôi mở cửa. Ngay khi tôi mở cửa kho…Một bóng đen ập vào mắt, tôi chỉ kịp cảm thấy vài vật nặng nề đ.â.m thẳng vào người!
Theo phản xạ tôi muốn né, nhưng không kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-290-dau-tay-dam-mau.html.]
“Bịch! Bịch! Bịch!”
Mấy vật nặng rơi thẳng vào người khiến tôi ngã nhào, quần áo lập tức ám mùi tanh nồng khó chịu.
“Cái gì thế này?!” Vừa bò dậy vừa cố tránh mùi hôi, tôi không nhịn được mắng lớn với lão Giang.
Tên sư phụ chuyên hố đệ t.ử này, chẳng trách lại bảo tôi đi mở cửa. Thì ra ông ta đã sớm nhận ra trong kho lương có vấn đề. Nhưng lúc này tôi mới phát hiện, thứ lăn ra ngoài vậy mà lại là… sáu cái xác.
Mỗi một t.h.i t.h.ể đều trắng bệch, không có chút sắc m.á.u nào!
Thậm chí còn có một cái xác đang đối diện với tôi, trợn trừng đôi mắt c.h.ế.t không nhắm lại, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm vào tôi.
Xui xẻo thật!
Tôi theo phản xạ nhảy lùi lại. Khi lướt qua chỗ lão Giang, ông ấy giữ chặt tôi lại.
Lão Giang kẹp chặt vai tôi, buộc tôi phải nhìn kỹ sáu t.h.i t.h.ể kia. Trên người họ đều mặc áo vải xanh, trên đầu đội mũ gắn lông chim, cách ăn mặc rõ ràng là của người dân tộc thiểu số bản địa.
Sáu người c.h.ế.t đều là nam giới, tuổi lớn nhỏ khác nhau. Trong đó, nhỏ nhất chưa quá mười ba tuổi, ngũ quan còn nét non nớt, khóe miệng thậm chí đến lúc c.h.ế.t vẫn mang theo một nụ cười.
Mấy người lớn tuổi hơn cũng chỉ khoảng hai mươi.
“Họ c.h.ế.t t.h.ả.m quá!” – Ngân Linh che mặt, không biết là bị dọa hay không nỡ nhìn.
Sáu cái xác, mỗi người đều trợn trừng đôi mắt, vẻ mặt không cam lòng, giống như trước khi c.h.ế.t nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng đến mức không thể tin nổi! Rốt cuộc họ đã trải qua chuyện gì?
Bị mười hai con mắt đó trừng đến rợn cả người, ánh mắt tôi vô thức nhìn xuống phía dưới, và phát hiện một điểm cực kỳ quan trọng. Bên hông mấy người này đều đeo một thanh đao cong màu trắng. Vỏ đao trắng như tuyết, giống như vầng trăng treo ngang hông.
Khoảnh khắc ấy tôi sững sờ.
Nếu tôi đoán không sai, họ chính là những người giữ núi mà chúng tôi tìm kiếm bấy lâu nay!
Áo xanh chăn hươu, đao trắng đeo hông, từng chi tiết đều khớp với lời ông lão thợ săn đã nói trước đó!
“Họ là người giữ núi!” Tôi bật thốt lên.
Khi tôi nhìn sang lão Giang, muốn hỏi rốt cuộc chuyện này là sao, ông ấy bật cười lạnh: “Vẫn chưa nhìn ra à? Bọn họ giống hệt tên hướng dẫn mặc áo xanh mà chúng ta gặp ở rừng mê hồn… đều bị g.i.ế.c sạch rồi…”
Tôi nuốt nước bọt, hỏi: Là do bọn U Tây làm sao?
“Còn ai khác vào đây được?” Lão Giang cố ghìm cơn giận, nói một câu rồi ra lệnh: “Khiêng mấy t.h.i t.h.ể ra chỗ rộng, ta phải kiểm tra một chút.”
Cách Duy Hãn cũng tới giúp. Khi nhìn thấy đứa nhỏ chưa trưởng thành, ông ta nổi giận: “Bọn khốn kiếp! Ngay cả trẻ con cũng ra tay được, đúng là ma quỷ!”
Trong tiếng địa phương Tứ Xuyên, “quy nhi” là tiếng chửi.
Những người giữ núi này ai cũng có cơ bắp rất phát triển, nên xác cũng nặng kinh khủng. Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới kéo được họ ra ngoài. Chờ tôi và Cách Duy Hãn thở không ra hơi, cuối cùng cũng đã khiêng được sáu t.h.i t.h.ể ra. Xếp thành một hàng ngay trước mặt lão Giang.
--------------------------------------------------