Long Nhi lúc này mới như tỉnh mộng, bỏ lại giáo cá và rút đi. Chẳng bao lâu, vợ trưởng làng mang đến một số đồ ăn để tiếp đãi chúng tôi, toàn là những món dân chài như cá khô xào cay, canh tôm… món duy nhất khá ổn là một hũ rượu.
Rượu vừa mở nắp đã thơm nức, khiến lão Giang lập tức không kiềm chế được!
Trưởng làng lần lượt rót đầy bát rượu, cực kỳ nhiệt tình mời chúng tôi uống. Ngân Linh không dám uống, tôi cũng không muốn uống, còn lão Giang thì chủ động mở lời:
“Cô bé này lần đầu đến Tứ Xuyên, sao cảm giác như mọi người đã quen biết nó vậy?”
“Không, không, chỉ là nhìn nhầm người thôi.” Trưởng làng liên tục phủ nhận, rồi lại tiếp tục mời chúng tôi uống rượu. Ban đầu hắn còn khá lạnh nhạt, giờ lại nhiệt tình mời rượu đến vậy, chắc chắn trong rượu có vấn đề!
Tôi giả vờ ăn cá khô, còn trưởng làng thì tỏ vẻ nịnh nọt, khuyên tôi uống. Lão Giang liếc tôi, nháy mắt và lén ghi một ký hiệu vào lòng bàn tay tôi.
Tôi giật mình, ký hiệu ấy là giữa tôi và sư phụ dùng để “dùng kế ứng phó”, nghĩa là chúng tôi phải đóng vai.
Tôi lập tức kéo Ngân Linh giả vờ uống rượu cùng, thực chất đổ ra quần áo. Chẳng mấy chốc, lão Giang và Cách Duy Hãn lần lượt giả say ngã xuống, tôi và Ngân Linhcũng nhập vai:
“Đầu mình quay quá… mắt nặng quá…”
Rồi cả hai gục xuống bàn, giả c.h.ế.t. Ban đầu trưởng làng và vợ còn đẩy đẩy chúng tôi, thấy bất động thật mới đắc ý vỗ tay.
Long Nhi dẫn mấy gã lực lưỡng xông vào, khí thế hung hãn. Tôi khẽ hé mắt, thấy ai nấy đều cầm giáo cá sắc nhọn, ánh mắt nhìn chúng tôi như muốn lột da róc xương.
“Bốn đứa ngoại lai này chắc chắn cùng phe với tên ác nhân kia! Không thể tha!”
“Thanh Nhi bị làm nhục, con bé này cũng phải nếm mùi đau đớn y như nó!”
Vài tên lực lưỡng áp sát Ngân Linh, những kẻ còn lại thì chĩa giáo vào chúng tôi. Khi những mũi giáo còn cách chưa tới nửa mét, lão Giang đột nhiên mở choàng mắt, trong đồng t.ử lóe lên tia sáng sắc lạnh! Lão bật dậy, thanh Đao đen hóa thành một con u linh, chưa cần rút khỏi vỏ đã quật bay mấy cây giáo xuống đất.
Chỉ còn lại tiếng “ôi da”, “ơ ơ” của đám trai tráng.
Thì ra tay bọn họ đều bị lão đ.á.n.h trúng, ngón cốt biến dạng, đau thấu tim. Ngay sau đó, lão Giang đã giẫm mạnh Long Nhi dưới chân, một tay nhấc bổng trưởng làng lên: “Nói! Vì sao muốn hại chúng tôi?”
“Ông… ông không trúng độc?” Trưởng làng sững sờ.
Lời còn chưa dứt, tôi, Ngân Linh và Cách Duy Hãn đồng loạt đứng dậy, không ai trúng độc.
Thấy tình thế xoay chuyển, trưởng làng bèn làm vẻ nghĩa khí: “Hôm nay rơi vào tay các người, ta – Ha Nhật Mộc không có gì để nói. Muốn g.i.ế.c muốn c.h.é.m tùy các người!”
“Tôi không muốn g.i.ế.c ông. Tôi chỉ muốn biết… chúng tôi và các người không thù không oán, sao lại ra tay độc ác như vậy?”
Lời của lão Giang lập tức chọc giận Long Nhi. Hắn giãy giụa, dù không thoát khỏi chân lão, gào lên trút giận:
“Các người g.i.ế.c em gái tôi, còn làm nhục nó! Còn dám nói không thù không oán? Thần Thanh Y nhất định sẽ khiến các người bị báo ứng!”
“Thanh Nhi… tôi phải trả thù cho Thanh Nhi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-229-dung-chieu-tha-moi-bat-bong.html.]
Đúng lúc ấy, vợ trưởng làng cầm d.a.o bếp lao tới. May mà tôi phản ứng nhanh, chụp lấy dao, hỏi họ vì sao càng nói càng vô lý?
Rõ ràng đây là lần đầu chúng tôi đến, sao lại thành hung thủ g.i.ế.c người, làm chuyện cầm thú?
“Đừng giả vờ! Con bé này đeo cái giỏ tre y hệt tên đó!”
Chúng tôi đồng loạt nhìn sang Ngân Linh. Tưởng cô giống người nào đó, không ngờ mọi mấu chốt lại nằm ở… cái giỏ tre!
Tôi chợt hiểu vì sao lúc họ thấy Ngân Linh liền nổi sát ý, họ đã đem tội của U Tây đổ lên đầu chúng tôi!
Ngân Linh tức đến nhảy dựng: “Nhìn cho kỹ đi! Tên xấu xa đó đeo giỏ tre hình vuông ! Giỏ của tôi không phải!”
“Không phải đều là giỏ tre à?” Vợ trưởng làng ngơ ngác. Trưởng làng và mọi người cũng nghĩ vậy trong mắt họ, giỏ tre lớn thì cái nào chẳng giống nhau.
Lúc này, lão Giang chậm rãi nói:
“Tôi tin ông hiểu rõ: chỉ cần tôi muốn, cả làng này chẳng ai sống nổi. Nhưng chúng tôi không phải bọn ác nhân trước. Chỉ cần ông hứa không làm bừa nữa, tôi sẽ thả ông.”
Trưởng làng nhìn lão Giang từ trên xuống dưới, phân vân. Ngân Linh bực bội nói:
“Gã kia là kẻ thù của chúng tôi. Hắn mới gây họa ở một ngôi làng khác và g.i.ế.c bạn của ông chú nước ngoài này. Nói thật, chúng tôi đến đây là để tìm hắn báo thù!”
Trưởng làng nghe tới bảy tám phần, nhưng mắt lại liếc ra sau lưng Ngân Linh: “Vậy sao con bé lại mang cái giỏ giống y của hắn?”
Thì ra ở đây, bọn họ không nhận mặt, chỉ nhận giỏ tre.
“Không giống! Không giống! Tôi đã nói không giống mà!” Ngân Linh giậm chân, mặt đỏ bừng.
Tôi vội chen vào:
“Đúng vậy! Tên đó lợi hại vì giỏ hắn chứa đầy rắn độc độc trùng. Chúng tôi mang theo cô bé này để lấy độc trị độc. Hiểu chưa?”
Trưởng làng còn bán tín bán nghi, thì Cách Duy Hãn bỗng nhớ ra, rút thư giới thiệu: “Đây! Thư huyện trưởng Quảng Hán viết, chứng minh chúng tôi không phải người xấu.”
Thấy con dấu đỏ, sắc mặt trưởng làng mới giãn ra. Lão Giang thả cổ ông ta, đồng thời nhấc chân khỏi mặt Long Nhi.
Long Nhi vừa thoát đã định chụp lấy giáo, nhưng trưởng làng lập tức quát:
“Không được! Nếu không nhờ vị tiên sinh đây nương tay, giờ cả làng chúng ta chẳng còn ai! Họ thực sự khác bọn ác nhân trước!”
Nói đến đó, trưởng làng liếc nhìn thắt lưng lão Giang, hiểu rằng từ đầu đến cuối lão không rút d.a.o ra, chỉ sợ làm hại người vô tội.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Mấy người đó rốt cuộc đã làm gì với làng này? Còn, Thanh Nhi là ai vậy?” Tôi kéo tay trưởng làng ngồi xuống.
Trưởng làng lấy ống tẩu ra hút một hơi, làn khói quấn quanh che đi nỗi u sầu trong lòng ông:
“Thanh Nhi là con gái ta. Nó trong sáng, thanh khiết như hồ Nhã Nữ, ngoan ngoãn, lễ phép… nhưng chỉ vài ngày trước, mấy tên ác quỷ kia đã tới…”
--------------------------------------------------