Chiều hôm đó, tôi ru rú trong ký túc xá suy nghĩ về chuyện “con đường dẫn tới thiên giới”. Thế nhưng Ban Ban cứ bám lấy tôi không rời, thỉnh thoảng lại “ư ư” vài tiếng, khiến tôi mãi chẳng thể tập trung tinh thần.
Không còn cách nào khác, tôi đành đưa hắn sang chỗ Ngân Linh, nhờ cô ấy trông giúp một lúc.
Thế nhưng tôi vừa tiễn Ban Ban ra khỏi cửa, ngoài hành lang đã vang lên một tràng bước chân quen thuộc. Nghe có vẻ là đang đi thẳng về phía tôi.
“Sư phụ? Người về rồi à?”
Đợi người kia đến gần, tôi khoanh tay trước ngực, dựa vào khung cửa. Lão Giang cười khan một tiếng:
“Không hổ là đồ đệ của ta, thính giác nâng cao nhanh thật, đến cả tiếng bước chân của ta cũng nghe ra…”
Quả nhiên, mỗi lần khen tôi là phải tiện thể khen luôn bản thân một lượt, đúng là phong cách mặt dày đặc trưng của lão Giang. Tôi cũng chẳng buồn vòng vo, bảo lão có chuyện gì thì nói thẳng, có phải tìm tôi có việc không. Dù sao thì lão này xưa nay không có chuyện gì thì tuyệt đối không bước chân lên điện Tam Bảo.
Lão Giang xua tay, thở dài thườn thượt:
“Sao con lại nghĩ về sư phụ như thế? Sư phụ thật sự rất đau lòng đó.”
“Thôi đi, sư phụ với con còn lạ gì nhau, cắm hành vào mũi giả làm tỏi.” Tôi hừ lạnh một tiếng.
Lão Giang lập tức kêu oan: “Đồ đệ à, lần này con thật sự oan cho ta rồi. Ta đến đây là muốn dạy con vài chiêu, ít nhất cũng phải để con có chiến lực cấp Kim Lân.”
“Cái gì, mặt trời mọc đằng tây à?”
Tôi làm bộ vươn cổ nhìn, dù mắt mù rồi nhưng cũng không phải dễ bị lừa như thế. Lão Giang lại nói rất chắc chắn, ông ta đúng là muốn dạy tôi vài chiêu.
Lần này tôi càng kinh ngạc, liên tục nói:
“Trước kia con bám sư phụ bao lâu như vậy, người còn không chịu dạy. Giờ con mù rồi, người dạy được cái gì? cố ý đến đây chọc con bực mình phải không? Trên đời nào có sư phụ như người?
Hình như lão Giang cười, ông ta vỗ nhẹ lên vai tôi:
“Trước kia con chẳng phải luôn thấy chiêu ‘Dạ chiến bát phương’ của ta rất lợi hại, muốn học lắm sao? Lần này ta sẽ dạy con chiêu đó.”
Chưa kịp để tôi mở miệng phản bác, lão Giang đã chủ động bổ sung thêm một câu: “Trạng thái hiện tại của con là thích hợp nhất để học chiêu này.”
Tôi hỏi lão Giang là vì sao. Lão Giang hỏi ngược lại tôi:
“Bây giờ thính lực của con rõ ràng đã nâng cao rồi đúng không? Khả năng cảm nhận xung quanh cũng mạnh hơn trước rất nhiều.”
Tôi gật đầu, thừa nhận là đúng. Lão Giang tiếp tục giải thích:
“Thiên phú của con vốn dĩ đã tốt hơn người khác, chỉ tiếc là trước kia nhìn quá tạp, học quá tạp, lãng phí hết tư chất mà ông trời ban cho.”
“Nhưng khi đại não nhận ra con đã mất thị giác, nó sẽ dồn toàn bộ tiềm năng sang thính giác và khứu giác. Con có thể nhạy bén cảm nhận từng chút biến động xung quanh. Đây chính là thời cơ tốt nhất để học ‘Dạ chiến bát phương’. Phải biết rằng khi thi triển chiêu này, vốn dĩ là nhắm mắt, để đôi tai hoàn toàn hòa vào bóng tối, cảm nhận thế giới bên ngoài.”
“Đợi đến khi con có thể chỉ dựa vào tiếng gió thổi một chiếc lá rơi mà phán đoán được nó sẽ rơi về hướng nào, thì thanh đao trong tay con đã có thể c.h.é.m g.i.ế.c hết thảy địch nhân xâm phạm!”
Nghe qua thì có vẻ rất lợi hại. Năm đó ở sa mạc Đôn Hoàng, khi lão Giang dùng chiêu này, quả thực cũng đã bịt mắt trước…
“Giờ còn thấy sư phụ là có ác ý không?” Lão Giang cố tình ghé sát tai tôi, cười gian hai tiếng “hê hê”.
Tôi vội vàng đổi giọng nịnh nọt: “Sư phụ tốt, sư phụ tốt vô cùng, chúng ta mau bắt đầu đi.”
Lão Giang cũng không làm khó tôi, lập tức dẫn tôi xuống dưới lầu, bắt đầu dạy tôi những yếu quyết cốt lõi của “Dạ chiến bát phương”.
“Mắt thấy là giả, tai nghe mới là thật. Bình thường chúng ta quá ỷ lại vào đôi mắt, mà kẻ địch sẽ lợi dụng chính điểm này. Rất nhiều lúc, thứ mắt con nhìn thấy chỉ là chiêu giả của đối phương, còn chỗ hắn thật sự muốn công kích lại là yếu hại khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-355-dao-phap-con-duong-tinh-tien.html.]
“Nhưng khí thì không bao giờ lừa người!”
“Khi xuất chiêu sẽ có sát khí, lệ khí, đao khí, kiếm khí… Con cảm nhận được luồng khí đó xông về đâu, thì đó chính là điểm công kích thật sự của đối phương.”
“Chỉ cần con luyện thành chiêu này, là hơn hẳn mọi loại chiêu thức khác.”
“Cho dù trong bóng tối, không nhìn thấy gì, cũng có thể một chiêu chế địch!”
Lão Giang vừa giảng giải định nghĩa của “Dạ chiến bát phương”, vừa cầm một cành cây làm mẫu thực chiến.
Nói là làm mẫu, nhưng thực ra tôi gần như hoàn toàn ở thế bị động chịu đòn. Mỗi lần lão ra tay đều không cho tôi thời gian suy nghĩ, trực tiếp hoặc c.h.é.m hoặc đ.â.m về phía tôi, tôi chỉ có thể nắm chặt Trảm Thần, bị động phòng ngự.
Chỉ trong vòng một canh giờ, tôi đã bị cành cây đó quật đến mức da thịt sắp nứt toác.
“Sư Phụ dạy kiểu gì vậy, rõ ràng là mượn cớ huấn luyện để quang minh chính đại đ.á.n.h con!” Tôi vừa né vừa phản đối.
Lão Giang vẫn không dừng tay, cười nói:
“Hồi đó sư phụ học chiêu này, cũng bị sư công của con đ.á.n.h đến nát cả mông! Người ta nói rồi, muốn trở thành cao thủ tuyệt đỉnh, khả năng chịu đòn nhất định phải mạnh. Con mới đến đâu chứ.”
Tôi thật sự bị đ.á.n.h đến mức lưng cũng đau, tay cũng đau, m.ô.n.g cũng đau, trên người chỗ nào chỗ nấy đều đau. Vậy mà lão Giang vẫn chưa chịu dừng!
Có điều, sau mỗi chiêu, ông ta đều nói cho tôi biết đó là một thức đao pháp gì.
Ví dụ như: Lực phách Hoa Sơn.
Ví dụ như: Thanh long thám trảo.
Ví dụ như: Kim xà xuất động.
Lại như hộ tất liêu đao, lạc bộ tàng đao, xoay người phách đao, búng chân đ.â.m đao… vân vân.
Tôi chỉ còn cách liều mạng né tránh, nhưng về sau, không biết là do thân thể thật sự không muốn bị đ.á.n.h nữa, hay là lão Giang đã nương tay, mà tôi dần dần có thể cảm nhận được luồng khí của ông ta đang xông về hướng nào, tay phải nắm chặt con d.a.o găm theo bản năng đưa ra đỡ.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Cú này, vậy mà thật sự đã chặn được đao pháp sắc bén của lão Giang!
Tốc độ của lão Giang cũng theo đó mà nhanh hơn, năng lực phòng thủ của tôi cũng dần dần được tăng cường. Chỉ trong một ngày như vậy, tôi đã có thể hoàn toàn né tránh được các đòn tấn công của lão Giang, thậm chí còn có thể trao đổi với ông ta một hai chiêu.
Đến ngày thứ hai, ngoài việc phòng thủ, tôi đã có thể mượn lực phản kích lại lão Giang.
Tới ngày thứ ba, lão Giang bắt đầu bảo tôi c.h.é.m lá rụng. Khi tôi vung Trảm Thần, thậm chí có thể chính xác bổ đôi một chiếc lá đang rơi từ trên không trung.
Đến ngày thứ tư, lão Giang còn mang ra một cái giỏ tre, ném về phía tôi mấy chục chiếc lá, bắt tôi phải dùng Trảm Thần đ.â.m xuyên hết thảy trước khi chúng chạm đất!
Dĩ nhiên, đây là chuyện không thể hoàn thành, làm sao tôi có trình độ lô hỏa thuần thanh như lão Giang được?
Khi tôi cuống cuồng dùng hết tốc độ của bản thân, đ.â.m loạn như mưa gió, vốn tưởng lần này chắc chắn không xong, vậy mà lão Giang lại tuyên bố tôi có thể miễn cưỡng xuất sư.
Hóa ra trong bốn mươi chiếc lá, tôi đã đ.â.m trúng hơn hai mươi chiếc!
Ông ta dặn tôi sau này tuyệt đối không được lười biếng, mỗi ngày đều phải luyện đ.â.m lá rụng, cho đến khi mắt hồi phục ánh sáng. Đến lúc đó vẫn phải tiếp tục bịt mắt mà luyện, để bảo đảm hình thành trí nhớ cơ bắp.
Trí nhớ cơ bắp mới là át chủ bài thật sự khi lâm trận đối địch!
Sau đó, ông ta còn dạy tôi thêm một vài kỹ xảo khác khi đối mặt với kẻ địch. Gộp lại tuy chỉ có bảy tám chiêu, nhưng lão Giang nói rằng, hiện tại tôi tuy công chưa đủ mạnh, nhưng tự bảo vệ thì dư sức, hoàn toàn có thể đối phó với những cao thủ giang hồ bình thường.
Tôi hỏi, vậy nếu gặp phải kẻ không bình thường thì sao?
--------------------------------------------------