Lúc này tôi mới bừng tỉnh, không ngờ lời tiên đoán của bà lão ở thôn Thanh Y lại hóa ra thật. Nhưng bà ấy làm sao đoán trước được chứ? Chẳng lẽ trên đời thực sự tồn tại khả năng nhìn thấy điều chưa xảy ra?
Hay là bà ấy đã nhận ra thân phận của Ngân Linh, thậm chí từng thấy U Tây xuất hiện ở thôn Thanh Y?
Những điều này tôi hoàn toàn không cách nào biết được. Trái lại, Ngân Linh lại đưa ra một nghi vấn: “Theo lý mà nói thì người Hắc Miêu vốn chẳng hứng thú gì với mấy thứ như kho báu. Nếu họ thiếu tiền, tùy tiện tìm một ông chủ giàu có để uy h.i.ế.p là có ngay. Lần này bọn họ lại nhúng tay vào chuyện của thôn Tam Tinh, thậm chí rất có khả năng chính là kẻ đứng sau, chuyện này khiến em nghĩ mãi không thông…”
“Còn nữa, Hắc Miêu bọn họ có mười hai Vu Thần, dù có hứng thú với kho báu, phái mười hai Vu Thần đi là quá đủ rồi, cần gì để thiếu chủ tự mình mạo hiểm?”
Lần này trí óc của Ngân Linh sáng suốt vô cùng, hình như đây mới là con người thật của em ấy! Chỉ là bình thường cô cố ý che giấu sự sắc bén với người ngoài, tỏ ra bướng bỉnh, tùy hứng. Dù sao chỉ có một cô công chúa bỏ trốn hôn ước ngông nghênh như vậy, mới giúp Bạch Miêu có lời giải thích với Hắc Miêu, tránh được một trận binh đao.
Những nghi hoặc nàng nêu ra cũng chính là những điều chúng tôi muốn hỏi, thế nhưng ở đây lại chẳng ai có thể trả lời.
Lão Giang chỉ cười khổ, khoát tay nói: “Nói thật, ta thật sự không muốn đụng độ đám quái vật Hắc Miêu đó. Đợi quay về, ta nhất định phải nói chuyện cho ra lẽ với lão đại. Nhiệm vụ này đừng nói là cấp A, cấp S cũng còn thấp quá!”
“Hắc Miêu thiếu chủ, đúng chuẩn S+. Rõ ràng là bảo ta và đồ đệ của ta đi nạp mạng mà!”
Nhưng dù miệng thì nói vậy, lão Giang lại không hề có ý lùi bước.
Rốt cuộc ở Yên Kinh vẫn còn hai người bạn cũ chờ chúng tôi cứu mạng, mà lời nguyền ở đây đã hại c.h.ế.t biết bao người. Chuyện của thôn Tam Tinh nhất định phải có một lời lý giải.
Tối hôm đó, sau khi bắt toàn bộ bọn trộm mộ, đội cảnh vệ lại lấp kín cái địa đạo dưới sân khấu hát.
Đợi mọi chuyện xử lý xong xuôi, Trương đại đội chuẩn bị áp giải bọn trộm mộ về chịu xử phạt. Chờ đợi chúng chỉ có phiên tòa bị xử b.ắ.n hay ngồi tù, tất cả còn phải xem số mệnh của chúng.
Lúc Trương đại đội tới cáo biệt, Cách Duy Hãn đã cố gắng xin cho Lư Đại Na một lời nhân tình, hy vọng dựa vào công lao phối hợp bắt trộm mộ lần này mà bỏ qua cho anh ta.
“Yên tâm! Hắn có công lớn trong việc bắt tặc, lại mất một người anh em… cũng đáng thương. Phạt hắn mang tro cốt của anh em về quê an táng là được.”
Trương đại đội cũng là người biết tình nghĩa, còn tự bỏ tiền giúp Lư Đại Na lo lộ phí về quê. Đây đã là kết cục tốt nhất mà chúng tôi có thể tranh được cho anh ta.
Tiễn đội cảnh vệ rời đi, chúng tôi chuẩn bị bước vào giai đoạn cuối của kế hoạch: xem rốt cuộc dưới thôn Tam Tinh đang chôn giấu thứ gì.
Nhưng đúng lúc định chờ gia đình Yên Đạo Thừa nghỉ ngơi ổn định rồi hỏi manh mối vào ngày mai, Lý Cẩu Nhi lại gõ cửa phòng: “Có tin xấu, lão đầu chỉ e không sống qua đêm nay…”
Thì ra Yên Đạo Thừa tuổi đã cao, lại bị nhốt trong cái lồng đen kịt kia suốt bao nhiêu ngày, còn ngày nào cũng bị đ.á.n.h đập. Thân thể ông đã sớm dầu cạn đèn tắt.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Thế nhưng đối mặt với tra khảo của ác quỷ Xuyên Tây, ông vẫn dựa vào ý chí mà chịu đựng, tuyệt đối không chịu mở miệng.
Bởi ông biết rất rõ: chỉ cần ông không nói, ông vẫn còn giá trị lợi dụng. Nếu không, cả nhà ông sẽ bị g.i.ế.c sạch, mà toàn bộ thôn Tam Tinh cũng sẽ bị kéo xuống địa ngục.
Chúng tôi cũng khó xác định được Yến Đạo Thừa là đúng hay sai, ông chỉ là một lão nông quê mùa, nhận thức có hạn, chỉ muốn kiếm chút tiền để gia đình sống tốt hơn, nào ngờ lại thành ra cơ sự này…
Giờ đây thấy gia đình đã được cứu, Yên Đạo Thừa rốt cuộc cũng thả lỏng, sắp sửa trút hơi thở cuối. Chúng tôi dù không nỡ, nhưng vẫn phải nhân chút thời gian cuối cùng này hỏi ông vị trí kho báu.
Vừa nãy Yến Đạo Thừa đã biết chính chúng tôi liều mạng lao vào biển lửa cứu cháu trai ông. Ông nghẹn ngào nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nước mắt giàn giụa: “Các cháu… là ân nhân… bí mật này… chỉ có thể giao cho các cháu…”
Ông vừa nói vừa giơ tay chỉ về hướng Bắc: “Ở đó… guồng nước… nước…”
Lời còn chưa dứt, Yến Đạo Thừa hai chân co giật một cái, ánh sáng trong mắt lập tức tan đi. Một tay ông vẫn giữ chặt lấy tôi, tay còn lại thì cứng đờ, thẳng tắp chỉ về phương Bắc. Yến Đạo Thừa… cứ thế mà c.h.ế.t?
Cảnh tượng này khiến tất cả chúng tôi đều không ngờ tới. Nhưng manh mối ông để lại lại quá ít. Lão Giang thở dài, kéo chăn lên đắp qua mặt ông, coi như tiễn ông đoạn đường cuối.
Để tránh đêm dài lắm mộng, chúng tôi lập tức xuất phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-216-thieu-chu-hac-mieu-u-tay.html.]
Lúc này trăng đã sắp tàn, ngày mới cũng sắp đến. Ánh sao mai rơi trên phiến đá xanh, mang theo một vẻ tang thương khó tả. Đêm nay xảy ra quá nhiều chuyện…
Chúng tôi đi theo hướng Yến Đạo Thừa chỉ, cứ thế tiến lên phía Bắc, vượt qua khỏi làng, đi ngang sân khấu hát, rồi lại trở về bờ con sông nhỏ, chính là khúc sông Nguyệt Loan.
Nhưng cả vùng ngoài thôn đều bị trộm mộ đào xới đến lật tung lên rồi. Dù có kho báu thì cũng còn có thể chôn ở đâu?
“Kinh Lam, anh muốn thử lại cái gì mà ’36 quyết rời núi lấp biển không?” Ngân Linh kéo áo tôi hỏi.
Lão Giang sờ cằm, cũng thấy cách đó có thể thử.
Nhưng nhìn quanh một vòng, tôi chẳng cảm nhận được chút bảo khí nào, trong tình trạng này thì không thể thi triển thuật được.
Đột nhiên, tôi cảm thấy dưới chân lạnh lạnh ướt ướt, cúi đầu nhìn thì thấy một đường nước nhỏ, một cái mương tưới tiêu của nông thôn. Nó cũng bị trộm mộ phá hỏng gần hết.
Nhưng hướng chảy của nó lại trùng khớp hướng Bắc.
Tôi và lão Giang nhìn nhau, trong lòng cùng giật thót một cái. Chúng tôi lập tức men theo dòng nước đi tiếp. Càng đi càng rời khỏi phạm vi của thế cục “Tam tinh bồi nguyệt”.
Dù đã bỏ hoang nhiều năm, cái mương vẫn còn chút dấu tích. Cuối cùng, ở tận cùng dòng nước, chúng tôi tìm thấy một chiếc cối nước bằng gỗ mục nát.
Lẽ nào thứ cần tìm nằm dưới đây?
Phía Bắc - cối nước. Hai manh mối đã khớp nhau.
Không! Không thể nào!
Bởi đất quanh cối nước cũng từng bị bới tung, ngay cả cối nước cũng bị lật lên rồi. Trộm mộ sao có thể bỏ sót nơi này?
Ý của lão Giang và tôi giống hệt nhau, nhưng đúng lúc này Cách Duy Hãn lại lên tiếng: “Các người có từng nghĩ đến một khả năng khác chưa? Có lẽ ‘cối nước’ mà Yến Đạo Thừa nói… không phải là vị trí cụ thể, mà là chìa khóa của một câu đố.”
“Chìa khóa?” Giọng trong trẻo của Ngân Linh đầy nghi hoặc.
Cách Duy Hãn gật đầu, tiếp tục nói: “Trước tiên các người phải biết, cái cối nước này dùng để làm gì?”
“Cối nước… chẳng phải dùng dẫn nước tưới ruộng sao? Nó có từ thời Đông Hán, là tổ tiên lợi dụng sức nước để chế tạo cơ giới.”
Tôi nhớ lại kiến thức đã học và nói một hơi.
Nhưng Cách Duy Hãn lại không nói theo hướng đó, mà chuyển sang chuyện khác:
“Trước khi đến đây, tôi xem qua ‘Huyện chí Quảng Hán’ trong năm năm gần nhất, phát hiện một điều kỳ lạ. Lượng mưa hàng năm của thôn Tam Tinh không hề thấp, nhưng nước trong thôn lại luôn thiếu. Cứ vào các tháng chẵn hai, bốn, sáu —mực nước sông Nguyệt Loan đều giảm.”
“Năm Yến Đạo Thừa đào được ngọc khí, huyện chí có ghi rõ: mưa lớn liên tục, huyện trưởng La lo sợ lũ lụt, còn đặc biệt phái sẵn một đội cứu viện chờ lệnh. Nhưng lạ ở chỗ thôn Tam Tinh lại không hề bị lũ… đội cứu viện chẳng dùng tới…”
“Lạ hơn nữa là trận mưa lớn này lại khiến mực nước ở Nguyệt Loan Giảm xuống năm centimet.”
Nghe thấy lời của Cách Duy Hãn, Ngân Linh không nhịn được kinh ngạc: “Chỉ năm centimet, ngắn như vậy mà cũng đáng để nhắc đến sao?”
Cách Duy Hãn đáp: “Phải biết rằng mưa lớn thì phải làm nước dâng lên, vậy mà không tăng mà còn giảm. Chuyện này rất trái với khoa học, hiểu không?”
Tôi thì nghe ra trong đó có điều bất thường, không nhịn được chặc lưỡi: “Ông nói bao nhiêu thứ lý thuyết khoa học đó tôi chẳng hiểu đâu. Ông đừng úp mở nữa, nói thẳng cho bọn tôi biết rốt cuộc chuyện này là sao đi?”
Cách Duy Hãn chỉ xuống mặt đất, khóe môi nhếch lên đầy tự tin: “Tôi nghi dưới lòng đất của Thôn Tam Tinh … có một dải chân không.”
--------------------------------------------------