Cái gì cơ? Tất cả mọi người có mặt tại đó đều sững sờ.
Nếu hắn là U Tây, vậy kẻ vừa bị g.i.ế.c khi nãy rốt cuộc là ai?
“Xem như các ngươi cũng sắp c.h.ế.t rồi, ta nói cho các ngươi biết vậy. Trong Hắc Miêu có một bí mật chưa từng được công khai…”
Hóa ra, mỗi đời người kế thừa của Hắc Miêu đều là song sinh. Khi họ còn nhỏ, lão Cổ Vương sẽ bí mật tìm trong Hắc Miêu một người có dung mạo tương tự người kế thừa, tuổi tác tương đương, vóc dáng gần giống, để làm hộ vệ cho hắn.
Đó chính là song sinh tử. Một thật một giả, một sáng một tối.
Kẻ luôn xuất hiện trước mặt người đời, đứng nơi ánh sáng với thân phận Hắc Miêu thiếu chủ, thực chất chỉ là thế thân — chính là tên hộ vệ kia. Còn Hắc Miêu thiếu chủ chân chính thì vĩnh viễn ẩn mình trong bóng tối, hóa thành một cái bóng mà không ai có thể nhìn thấy.
Bởi vì nội bộ Hắc Miêu thế lực chằng chịt, hoàn toàn không phải một khối sắt như chúng ta tưởng. Tính đến nay, U Tây đã từng gặp năm lần ám sát.
“Nhưng vì sao dáng vẻ của ngươi lại chẳng giống U Tây chút nào, mà lại giống hệt A Thủy?” Tôi cố tình kéo dài thời gian hỏi.
U Tây cười khẩy một tiếng: “Đó là vì ta đã sớm tu luyện thành vô ngã tướng. Từ năm mười ba tuổi, ta đã không còn khuôn mặt nữa. Đừng nói là A Thủy, ngay cả dáng vẻ của ngươi, Lý Kinh Lam, ta cũng biến ra được, chỉ cần lấy da của ngươi cho ta.”
Nói cách khác, sở dĩ hắn có thể biến thành dáng vẻ của A Thủy, là vì hắn đã lột nguyên cả tấm da mặt của A Thủy, rồi đeo lên mặt mình. Nghe đến đây, tộc trưởng. A Thố tức giận đến cực điểm, suýt nữa thì lao ra ngoài báo thù cho A Thủy.
Thế nhưng “A Thủy giả” chỉ cười lạnh một tiếng, ngạo mạn quát lên: “Giờ thì các ngươi đã biết rồi đấy, ta mới là U Tây thật sự. Xuống báo danh với Diêm Vương nhớ gọi đúng tên ta!”
Vừa dứt lời, hắn đã xông thẳng về phía chúng tôi.
tộc trưởng A Thố định kéo cung, nhưng lúc này mới phát hiện mũi tên đã dùng hết từ trước, đành vung thanh đao cong màu trắng lên che chắn cho mọi người. Thế nhưng mười ngón tay thon dài của U Tây chỉ khẽ phẩy nhẹ từ khoảng cách hai ba mét, tộc trưởng A Thố đã trúng độc, đau đớn ngã quỵ xuống. Cả khuôn mặt co giật méo mó, như thể có một con rết đang bò dưới da.
U Tây khinh thường buông một câu: “Đối phó với ngươi, chỉ cần một ngón tay út là đủ, không đáng để ta dùng đến bọ cạp chín mạng.”
Lúc này, Cách Duy Hãn cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức định lấy s.ú.n.g máy, nhưng vì hít phải quá nhiều ngũ độc chướng khí, người và s.ú.n.g cùng lúc mềm nhũn ngã xuống đất.
Ngân Linh muốn triệu hồi Kim Tằm Cổ để đối phó với U Tây, nhưng lúc này CÔ đang giúp lão Giang và lão Ngũ giải độc, đã đến thời khắc mấu chốt, hoàn toàn không thể phân tâm.
U Tây từng bước tiến về phía tôi, dường như hắn muốn tra tấn tôi, trong mắt đầy hằn thù, còn lẫn cả vài phần ghen tuông. Từ lúc ở thôn Tam Tinh, từng chút từng chút giữa tôi và Ngân Linh hắn đều nhìn rất rõ.
Tôi rút Trảm Thần từ bên hông ra đ.â.m về phía hắn, nhưng thứ này mỗi lần cần dùng lại giả c.h.ế.t, ngoài một luồng kình phong do tôi c.h.é.m ra, chẳng hề có nửa điểm t.ử quang.
U Tây như đang trêu đùa tôi, chuyển công làm thủ, hai tay chắp sau lưng, ung dung né tránh từng đòn công kích của tôi.
Nhanh lên!
Nhanh nữa!
Tôi vung Trảm Thần đến thở hồng hộc, còn hắn thì nhẹ nhàng tránh được hết, thậm chí còn lớn tiếng bảo nhường tôi ba chiêu.
“Lý Kinh Lam, ngươi chậm quá!”
Sau khi né liên tiếp mấy hiệp, U Tây quay sang Ngân Linh gọi lớn: “Tiểu Linh Nhi, mở to mắt ra mà nhìn đi, người đàn ông em chọn vô dụng đến mức nào.”
“Ta g.i.ế.c ngươi!” Tôi nắm chặt Trảm Thần, đ.â.m thẳng về phía U Tây. Thế nhưng đúng lúc này, tôi bỗng cảm thấy trên vai mình như có thứ gì đó đè xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-345-thieu-chu-song-sinh.html.]
Tôi chậm rãi quay đầu lại, phát hiện một đôi quang điểm màu cam vàng đang nhìn chằm chằm vào tôi. Nó như khoác một bộ giáp đen lạnh lẽo, chín cái đuôi vung vẩy không chút kiêng dè.
Thứ đó chính là bọ cạp chín đuôi.
Và lúc này, nó đang bò trên vai tôi, rục rịch muốn động thủ. Tôi lập tức không dám nhúc nhích, nhưng miệng vẫn cứng cỏi nói: “Ngươi chẳng phải nói không dùng thứ này sao? Đường đường là Hắc Miêu thiếu chủ, nói không giữ lời, truyền ra ngoài không sợ bị người ta cười rụng răng à?”
U Tây cười tủm tỉm quan sát tôi, ghé sát lại: “Tên đó dĩ nhiên không xứng để ta dùng bọ cạp chín mạng, nhưng ngươi thì xứng!”
Vừa dứt lời, vai tôi truyền đến một cơn đau nhói, như bị điện giật, có thứ gì đó đã đ.â.m vào.
Không ổn rồi, tôi bị bọ cạp chín mạng chích!
Tim tôi lập tức co rút dữ dội, như có người dùng sức bóp chặt trái tim, nửa bên vai cũng nhanh chóng tê liệt.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Lý Kinh Lam, nhìn tay ngươi đi.”
Tôi giơ hai tay lên, chỉ thấy cả hai bàn tay đều phủ một lớp màu đen, từng đường vân tay đen sì như độc khí đang lan ra. Rất nhanh, cả bàn tay tôi như bị mực nhuộm qua, đen kịt, toát lên t.ử khí.
Rầm!
U Tây đá mạnh một cú vào đầu gối tôi, muốn ép tôi quỳ xuống. Tôi cố gắng chống đỡ cơ thể, thà c.h.ế.t cũng không cúi đầu trước loại tiểu nhân này.
Rầm!
U Tây lại tung thêm một cú đá nữa, tôi lập tức bị đá bay, đập mạnh vào thạch quan trong mộ thất, phát ra tiếng động lớn, đầu óc tôi ong ong choáng váng.Ngân Linh bật khóc, mắt đỏ hoe hét lớn: “U Tây, đừng hành hạ anh Kinh Lam nữa! Đừng g.i.ế.c người nữa! Ta theo ngươi về Hắc Miêu, ta nguyện ý làm vợ bé của ngươi!”
U Tây vui ra mặt, cười híp mắt bước tới, khinh bạc nâng cằm Ngân Linh lên, “Ồ” một tiếng: “Thật sao?”
Nhưng Ngân Linh đang giải độc, hai tay đặt trên lưng lão Giang và lão Ngũ, không thể đ.á.n.h rơi tay U Tây, thậm chí lúc này cô căn bản không dám trái ý hắn.
“Đúng, ta nguyện ý, ta cam tâm tình nguyện làm vợ bé của ngươi!”
Ngân Linh vừa liều mạng gật đầu, vừa khóc lớn. Vị tiểu công chúa kiêu ngạo như chim công ấy, cuối cùng cũng vì tôi mà cúi đầu, khiến trái tim tôi như bị xé thành tám mảnh.
Vậy mà U Tây còn muốn tiếp tục sỉ nhục cô, ngạo mạn nghiêng tai mình lên: “To lên chút nữa, ta nghe không rõ.”
Ngân Linh gào lên bằng giọng non nớt đã khàn đặc: “Đúng, ta nguyện ý, ta nguyện ý làm vợ bé của U Tây! Người thừa kế Bạch Miêu — Ngân Linh , nguyện ý làm vợ bé của Hắc Miêu!”
“Vậy thì em có nên lấy ra chút thành ý ngay bây giờ không?” U Tây quay đầu nhìn Ngân Linh , trong mắt lóe lên một tia phóng đãng. Nhưng đúng lúc này, một bóng người xuất hiện phía sau hắn: “Không, ngươi vẫn còn đối thủ.”
Bóng người đó chính là tôi!
Dù đã trúng độc của U Tây, tôi vẫn chưa c.h.ế.t. Tôi chỉ cảm thấy ngay khoảnh khắc trái tim mình sắp bị ép thành nắm tay, có một giọt chất lỏng rất lạnh, rất mát từ n.g.ự.c chui vào cơ thể, xoa dịu sự xao động tận sâu trong linh hồn.
Chẳng lẽ… là giọt nuớc mắt mà sơn quỷ từng tặng tôi trước đó đã phát huy tác dụng?
Nhưng tôi cũng chẳng còn quản được nhiều như vậy nữa. Trước mắt, người thì bị thương, kẻ thì tàn phế, người duy nhất có thể xoay chuyển cục diện lúc này chỉ còn lại mình tôi!
Huống chi, tôi vẫn còn át chủ bài chưa dùng đến!
Hôm nay, dù có phải c.h.ế.t, tôi — Lý Kinh Lam cũng nhất định phải khiến con ác lang U Tây kia sứt mẻ vài chiếc răng cửa!
--------------------------------------------------