“Hử?” lão Giang nhíu mày, không biết là đang nghĩ tới điều gì. Cách Duy Hãn tò mò vươn tay định chạm vào những hoa văn trên trụ đá, nhưng lập tức bị lão Giang nhanh tay ngăn lại, giọng trầm xuống cảnh cáo: “Đừng chạm vào những cây trụ này!”
Nói thì nói vậy, nhưng lão Giang lại một mình rút thanh hắc đao ra, chậm rãi tiến lại gần hơn. Tôi lập tức hiểu ra, trên đời này làm gì có lời nguyền thật sự?
Chắc chắn là mấy cây trụ đá này có vấn đề.
Lão Giang hết sức cẩn thận dùng vỏ đao gõ nhẹ lên trụ đá, dường như đang nghiêng tai lắng nghe âm vang. Chỉ cần nghe thấy âm thanh đó thôi, không chỉ riêng lão Giang, mà ngay cả tôi cũng biết chắc chắn mấy cây trụ đá khổng lồ này có vấn đề trăm phần trăm. Bởi vì những cây trụ đá đặc nặng hàng tấn như thế này, khi gõ vào đáng lẽ phải phát ra tiếng rất trầm đục.
Nhưng âm thanh của nó lại hơi thanh, thậm chí còn có một chút vang vọng. Điều đó chứng tỏ điều gì?
Trước hết, những cây trụ này đều là rỗng ruột. Hơn nữa còn bị khoét rỗng từ trên xuống dưới, bên trong có đặt thứ gì đó. Tôi lập tức nhìn về phía lão Giang: “Sư phụ, làm sao bây giờ, bên trong hình như có thứ gì đó!”
Lão Giang phản ứng cực nhanh, trực tiếp ra lệnh: “Thu dọn hành lý, lập tức rời đi, đến nơi tiếp theo. Những cây trụ này có cơ quan.”
Sau đó, ánh mắt ông quét qua từng người một: “Tất cả nghe đây! Từ bây giờ, bất kỳ thứ gì trong đại điện này, chưa được sự cho phép của tôi, không ai được phép chạm vào.”
Sắc mặt lão Giang u ám nặng nề, giống như một đám mây đen đang phủ lên gương mặt ông. Nghe ông nói vậy, mọi người đều ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, không một ai dám làm trái.
Tộc trưởng A Thố biết rằng việc cấp bách nhất lúc này là phải nhanh chóng rời khỏi tòa thần điện này, lập tức châm đuốc, chuẩn bị dẫn chúng tôi xuyên qua đại điện, tiến vào đường mộ ẩn phía sau.
Thế nhưng ngay khi chúng tôi chuẩn bị xuất phát, trong bóng tối bỗng vang lên một tiếng “vút”. Đó là âm thanh mũi tên xé gió!
“Mau nằm xuống, có người b.ắ.n tên.” Tộc trưởng A Thố là người phản ứng đầu tiên, đồng thời nhào tới đè Cách Duy Hãn ở phía trước xuống đất.
Là một tay thiện xạ hàng đầu, với tộc trưởng A Thố loại âm thanh này gần như đã trở thành phản xạ có điều kiện.
Lão Giang cũng không chậm hơn, một tay xách tôi, một tay kéo Ngân Linh, cả ba cùng nép sau một cây trụ đá.
Tôi cứ tưởng tiếp theo sẽ còn một loạt mũi tên khác b.ắ.n tới, mũi tên đó hoặc là do bọn U Tây b.ắ.n ra, hoặc là đến từ những cơ quan liên hoàn trong thần điện. Thế nhưng chúng tôi đợi rất lâu, vẫn không có mũi tên nào nữa bay tới, từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất mũi tên vừa rồi mà thôi…
Vấn đề là mũi tên đó b.ắ.n cũng chẳng ra hồn, hoàn toàn không trúng bất kỳ ai trong đội. Nó chỉ cắm phập vào khuôn mặt của chiến binh cổ Thục được chạm khắc trên trụ đá.
Sau mũi tên ấy, trong bóng tối phía xa không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa. Tôi không nhịn được cười nhạt một tiếng: “Hừ hừ, trình b.ắ.n cung này đúng là tệ hại, đến đ.á.n.h lén cũng không biết!”
Nhờ ánh sáng của Thần Điện Thái Dương chúng tôi nhìn rõ mũi tên cắm trên trụ đá rõ ràng là một mũi tên nỏ được gia công theo kiểu hiện đại. Thân tên rất ngắn, mũi tên cực cứng.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Thời đại cổ Thục tuyệt đối không thể chế tạo ra loại tên như vậy, vậy thì chắc chắn trăm phần trăm là do đám U Tây b.ắ.n ra. U Tây mỗi lần ra tay chỉ dùng cổ trùng, còn cô gái xinh đẹp giả dạng bà lão kia ở trấn Sấm thì dùng vũ khí là roi, vậy người còn lại chỉ có thể là lão Ngũ.
Tôi không nhịn được quay sang nhìn lão Giang nói: “Sư phụ, xem ra lão Ngũ cũng chỉ có đao pháp là khá thôi, chứ mũi tên này b.ắ.n lệch không phải mười vạn tám ngàn dặm sao?”
Lão Giang thì lẩm bẩm một mình: “Không thể nào… trừ khi là…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-312-hinh-phat-trung-tru-da.html.]
“Không ổn rồi!”
Sắc mặt ông từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng biến thành sợ hãi. Chỉ nghe lão Giang gầm lên một tiếng: “Mục tiêu của hắn vốn dĩ là mấy cây trụ đá này, mũi tên đó căn bản không phải để b.ắ.n chúng ta, mà là để kích hoạt cơ quan trên trụ đá!”
“Không thể nào?” Tôi nuốt nước bọt, trong lòng bắt đầu run sợ.
Nhưng cái miệng quạ đen của lão Giang quả thật linh nghiệm vô cùng. Chúng tôi chỉ nghe thấy từng tràng tiếng cơ quan ‘keng keng’ liên tiếp vang lên. Trên tám cây trụ đá, những chiến binh cổ Thục vốn đang nhắm mắt bỗng chốc đồng loạt mở mắt ra, lộ ra hai hốc mắt đen kịt sâu hun hút như vực thẳm.
Ngay lúc đó, miệng của chúng cũng đồng thời há ra, góc độ nhắm thẳng xuống mặt đất. Tiếp theo, chúng tôi đã chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng mà cả đời này cũng không thể nào quên được!
Chỉ thấy từng con côn trùng tròn vo bị phun ra từ miệng các pho tượng, toàn thân vàng rực, lít nha lít nhít như thủy triều, tranh nhau tràn xuống mặt đất, phát ra âm thanh xào xạc xào xạc.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như chúng đang bò ngay trên da mình, khiến tôi run lên từ đầu đến chân, toàn thân nổi đầy da gà. Xào xạc, xào xạc, đó là âm thanh của biển côn trùng cuộn trào. Như thể đang gõ nhịp một cách đều đặn lên hộp sọ của tôi…
Mỗi con côn trùng chỉ lớn cỡ nắm tay trẻ con, nhưng không chịu nổi số lượng của chúng quá nhiều! Những cái miệng đó giống hệt như những cái động không đáy, không ngừng phun ra bên ngoài.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đã có hơn trăm con quái trùng màu vàng bị phun ra.
“Tôi đã nói rồi mà.” Lúc này Ngân Linh tỏ ra đắc ý, không những không sợ, ngược lại còn như được rửa sạch oan khuất: “Côn trùng nhỏ lấp lánh ánh vàng, thứ tôi nhìn thấy trước đó chính là nó!”
“Nhưng lúc trước rõ ràng tôi chỉ thấy có một con thôi mà? Nó gọi cả cô dì, họ hàng thân thích tới đây sao?”
Nhìn bộ dạng vô tư của Ngân Linh , tôi thật sự muốn c.ắ.n cho cô bé một cái: “Đây đâu chỉ là cô dì, nó gọi cả tổ tông mười tám đời tới rồi…”
Khác với tôi và Ngân Linh , tộc trưởng A Thố thì phun ra bốn chữ khiến tim gan rung động: “Thánh trùng hộ lăng!”
Tôi, lão Giang và Cách Duy Hãn căn bản không biết mấy con trùng này tên là gì, cũng không biết chúng có năng lực tấn công ra sao, điểm yếu ở đâu. Không có bất kỳ tình báo nào, chúng tôi hoàn toàn không dám chính diện đối đầu, chỉ có thể vòng quanh thần điện mà rút lui.
Đám trùng triều màu vàng lạo xạo đuổi theo phía sau, lưng chúng phát ra ánh vàng lấp lánh, tựa như khoác lên mình một bộ giáp tròn bằng vàng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy côn trùng màu vàng. Dù tên của chúng là thánh trùng hộ lăng, nhưng chỉ cần chạy cùng chúng một vòng thôi, tôi đã biết mấy thứ này tuyệt đối không phải là điềm lành gì.
Bởi vì tôi tận mắt thấy chúng bò qua một bậc thang màu trắng. Bậc thang vốn trắng tinh không tì vết ấy, bề mặt lại trở nên thủng lỗ chỗ, xuất hiện từng hố đen to nhỏ khác nhau. Thậm chí có những lỗ còn giống như bị thiêu cháy, đang xì xì bốc lên làn khói xanh.
“Những con trùng này đều có tính ăn mòn!” Tôi lớn tiếng hét lên.
Lúc này, số giáp trùng vàng đang truy đuổi chúng tôi khoảng hơn một trăm con, hơn nữa vẫn còn lác đác có thêm những con mới bị phun ra từ trong trụ đá. Tôi đoán rằng mấy con trùng này suốt hàng ngàn năm nay đều ngủ đông trong trụ đá, cho nên sau khi bị phun ra, phần lớn còn đang trong trạng thái mơ mơ màng màng.
Chúng đứng ngẩn ra tại chỗ, lờ đờ như còn ngái ngủ.
Nếu không phải vậy, một khi chúng từ bốn phương tám hướng ập tới, chúng tôi chắc chắn sẽ: xuất sư chưa thắng thân đã c.h.ế.t, để anh hùng rơi lệ đầy áo!
Trời đất ơi, trên đời này sao lại còn có quái trùng màu vàng như thế chứ?
--------------------------------------------------