Tôi cố làm ra vẻ vô hại, nhẹ nhàng giải thích: “Ông ơi, đừng căng thẳng, bọn cháu chỉ đi ngang qua thôi.”
Không ngờ đối phương không dễ bị lừa như vậy. Ông ta lạnh lùng cười một tiếng: “Cả trăm năm nay, núi Vũ Ốc này có mấy ai còn sống mà lên? Cậu nói cậu đi ngang qua? Coi tôi là đồ ngu à, hay là mù?”
Tôi tiếp tục cố nặn ra nụ cười, kể rằng mình là sinh viên lên núi thám hiểm, kết quả bị lạc đường, em gái lại lên cơn sốt.
Nói xong tôi liếc mắt ra hiệu về phía Cách Duy Hãn: “Không tin thì ông xem cái ông Tây phía sau kìa, trên người còn mang theo sổ ghi chép lúc thám hiểm đấy.”
Cách Duy Hãn nghe nhắc đến mình thì vội vàng móc cuốn sổ từ trong túi ra, cố gắng dùng kiểu tiếng Tứ Xuyên pha lẫn tiếng Anh của ông ta để giới thiệu thân phận.
Nhưng ông lão chẳng buồn tin. Không đợi Cách Duy Hãn nói hết câu, ông đã cắt ngang, gương mặt lạnh tanh: “Bớt nói nhảm. Mục đích các người lên núi rốt cuộc là gì? Không khai thật, tin không ta b.ắ.n thủng đầu từng đứa?”
Lúc này tôi còn đang cõng Ngân Linh trên lưng. Nếu ông ta thật sự bóp cò, kiểu gì cũng một c.h.ế.t một bị thương. Tôi liếc sang Lão Giang cầu cứu, hy vọng ông ấy nhanh tay hạ gục đối phương. Dù gì ông ấy cũng là Hắc Đao Kỳ Lân mà, đối phó một ông già ốm yếu chắc không khó.
Nhưng Lão Giang lại vừa cười vừa thong thả bước tới: “Tôi lại không tin đấy. Không thì ông b.ắ.n thử một phát đi xem?”
“Có gan không?”
Tôi trợn mắt nhìn Lão Giang, trong lòng c.h.ử.i ông ấy một ngàn lần. Rõ ràng cái ông già kia đã sẵn sàng bóp cò rồi, vậy mà ông còn châm lửa cho hắn? Bộ muốn tôi c.h.ế.t cho lẹ sao?
“Xem tôi dám không!” Ông lão nghiến răng, đầy giận dữ định bóp cò, làm tôi không khỏi nhắm mắt lại. Nhưng một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra, dù ông ta dùng bao nhiêu sức cũng bóp không nổi cò s.ú.n.g nhỏ xíu kia…
Hóa ra ngay khi Lão Giang tiến đến, một ngón tay đã âm thầm đặt lên cò súng, vững như đồng như thép. Ông lão làm sao có thể ấn nổi?
Chẳng biết là vì tức hay là đang so sức, ông lão đỏ mặt, phừng phừng nộ khí, mũi hít ra khói. Lão Giang thấy cũng đủ rồi, chỉ nhẹ nhàng vẩy tay, đã gạt lấy cây s.ú.n.g săn cổ lỗ sĩ vào tay mình, lập tức xoay nòng đen xì hướng về phía ông lão.
“Giờ đến lượt tôi hỏi ông câu hỏi!”
Tốc độ của Lão Giang nhanh đến mức đối phương không kịp phản ứng, khi ông lão tỉnh lại, trước mặt đã là một cây s.ú.n.g nạp đạn sẵn sàng.
“C-c-cậu…”
Ông lão lắp bắp gọi ba lần “cậu”, đúng là bị Lão Giang làm cho bực tới cực điểm. Lão Giang ra hiệu cho tôi cõng Ngân Linh Nhi về phía sau mình, sau đó nghiêm giọng hỏi: “Câu đầu tiên, ông sống ở đây từ lâu chưa?”
Ông lão không muốn trả lời, nhưng Lão Giang đưa nòng s.ú.n.g tiến thêm chút nữa, ông lão chỉ còn cách tức giận mà đáp: “Tôi sinh ra ở đây, từ nhỏ đã sống ở đây…”
Lão Giang gật đầu: “Tốt, câu thứ hai, ông là chủ của căn nhà này chứ? Đàn hươu trong rừng có phải do ông nuôi không?”
Ông lão lắc đầu: “Tôi là chủ ngôi nhà, nhưng đàn hươu không phải tôi nuôi. Những người nuôi chúng, bản lĩnh hơn cả trời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-247-tro-chuyen-duoi-anh-den-xanh.html.]
Nửa câu sau mang đầy mỉa mai, dường như ám chỉ dù chúng tôi có g.i.ế.c ông, cũng không thoát khỏi sự truy sát của chủ nhân đàn hươu.
Tôi và Lão Giang nhìn nhau, hỏi: “Ông quen chủ nhân đàn hươu sao?”
Ông lão mỉm cười, không trả lời trực tiếp, chỉ nói rằng nếu chúng tôi tiếp tục lên núi, sớm muộn sẽ gặp họ, lúc đó sẽ không có kết cục tốt.
Lão Giang chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi: “Trước chúng tôi, có người lạ nào đi qua Hắc Trúc Câu chưa?”
“Người lạ? Ha, cậu tưởng núi Vũ Ốc là nơi tốt đẹp sao, người ta chen nhau muốn ngạt thở mới vào được, đừng nói đến Hắc Trúc Câu. Mấy chục năm nay, ngoài các cậu ra, tôi chưa từng thấy một gương mặt lạ nào…”
Tôi và Lão Giang nhìn nhau, thầm nghĩ, hẳn U Tây đã né Hắc Trúc CâU, chắc hẳn vì kiêng nể nơi này.
Nhưng cũng dễ hiểu thôi, hàng trăm năm nay, núi VŨ Ốc rất ít người lui tới, thời Minh Thanh còn được gọi là: yêu Sơn. Truyền rằng trong núi mù sương quanh năm có ba vùng cấm tử, là Hắc Trúc Câu, Đầm Sương Mù và Rừng Mê.
Dù ai tới cũng khó thoát c.h.ế.t!
Nhưng lão Kỳ Lân thông minh tuyệt đỉnh, U Tây tàn nhẫn, đều không dám tới. Vậy mà ông già này sống ở đây mấy chục năm, sao lại làm được?
Lão Giang thấy những gì cần hỏi cũng đủ, liền đổi lại nụ cười, trao s.ú.n.g săn cho ông lão, giải thích: “Thực ra chúng tôi không phải người xấu hay cướp, thật sự chỉ đi ngang qua, nếu vừa nãy có gì đắc tội, xin ông tha thứ!”
Ai ngờ Lão Giang trả lại vũ khí nhanh vậy, khiến ông lão hơi bối rối.
Ông ta nhìn chúng tôi từ đầu đến chân: “Các người thật sự đến thám hiểm sao?”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Thưa ông, lần này chúng tôi lên núi Vũ Ốc để tìm một thứ, nghe nói trên núi có một cây linh chi thánh thảo có thể cứu người. Lần này em trai và em gái tôi đi cùng để tìm thảo d.ư.ợ.c cứu mẹ già đang bệnh. Để lên núi, chúng tôi còn mời bạn người nước ngoài, biết chút phép trừ sâu bọ, cũng có kinh nghiệm thám hiểm, nhưng chưa đi nửa đường thì cô em gái tôi đã bị sốt vì không quen…”
Nói đến đây, Lão Giang còn giả vờ nháy mắt, rơi vài giọt “nước mắt mèo”, trông thật đến nỗi người nghe cũng tin.
Ông lão liếc Ngân Linh đang sốt, động lòng, khuyên: “Núi Vũ Ốc nguy hiểm, đâu có cây linh chi thánh thảo, các người hẳn bị lừa rồi.”
“Có hay không thì phải tìm mới biết, mẹ tôi bệnh nặng, liều một phen thôi.”
Lão Giang không hề ngượng, nói dối thản nhiên, làm ông lão cảm động: “Cậu thật là người hiếu thảo!”
Nhưng ông cũng nói thật: “Nhưng so với em trai em gái, cậu già quá rồi.”
“Anh cả như cha, cả nhà đều trông vào tôi nuôi, nên phải chịu nắng chịu mưa thôi.” Lão Giang nói dối. trôi chảy.
Ông lão thấy chúng tôi thật sự không có ác ý, tôi trông giống sinh viên, Ngân Linh lại đang ốm, không nghi ngờ gì nữa, liền chỉ vào một căn phòng bên trong, bảo tôi đặt Ngân Linh lên giường nghỉ ngơi. Ông lẩm bẩm: “Giả sử tôi có cháu gái, chắc cũng bằng tuổi cô bé này rồi…”.
--------------------------------------------------