Tưởng rằng lát nữa tôi chỉ cần tiếp tục đốt xác là xong, ai ngờ lão Giang , cái ông sư phụ chuyên hại đệ t.ử này lại bắt tôi theo ông đi đ.á.n.h nhau.
Còn nói ngon lành rằng: để tôi rèn luyện những thứ công phu mới học gần đây!
Tôi thấy rõ ràng ông chỉ sợ Cách Duy Hãn phí đạn, nên lôi tôi – đứa đệ t.ử rẻ tiền ra làm lá chắn thịt thì có.
Cách Duy Hãn được giao nhiệm vụ mang s.ú.n.g bảo vệ cô bé Ngân Linh đang ngất đi, còn tôi thì cùng lão Giang đứng tựa lưng vào nhau bên mép hồ!
Lão Giang ung dung rút ra thanh Đao đen, tôi cũng rút con d.a.o găm Trảm Thần bên hông. Vừa nhìn thấy Trảm Thần trong tay, tôi tức đến suýt phun máu. Con d.a.o này sao lại rỉ sét loang lổ nữa rồi? Nghĩ lại cảm giác cùn cùn lúc c.h.é.m người lần trước, nó còn chẳng bằng cái d.a.o bếp của Vương Ma T.ử ở Yên Kinh.
“Lý Kinh Lam, còn đứng ì đó làm gì?”
Tiếng quát của lão Giang đột ngột vang lên, rồi ông xoay người chắn trước tôi. Thì ra trong lúc tôi đang c.h.ử.i thầm trong bụng, có một t.h.i t.h.ể ướt sũng đã mò tới gần. May mà lão Giang đá nó trở lại xuống nước, chứ không thì tôi toang rồi.
Lúc này, tôi cũng không còn thời gian để nghĩ nhiều nữa. Một t.h.i t.h.ể khác lại trèo lên, móng tay dài ngoằng chụp thẳng vào mặt tôi. Bất đắc dĩ, tôi chỉ đành rút con d.a.o lưng mà trưởng thôn ở làng chài tặng, đ.â.m thẳng về phía trước!
Nhát đ.â.m này tôi dùng hết mười phần sức lực, vậy mà chỉ cắm vào được một phần ba. Xem ra thân thể bọn quỷ nước này cứng thật. May mà chúng hành động khá chậm, tốc độ tấn công cũng không nhanh.
“Chém đầu nó!” –lão Giang hét lớn sau khi xử xong một con.
Tôi lập tức bật người lên, tay phải siết chặt d.a.o lưng, tung một chiêu “Tiêu Thủ Trảm” vào con quỷ nước trước mặt. Nhưng vì d.a.o không đủ sắc, tôi chỉ c.h.é.m được nửa cái cổ. Cái đầu ướt nhẹp lắc lư như sắp rơi xuống. Tôi tranh thủ cơ hội, dồn hết sức, hai tay siết chặt chuôi dao, bổ xuống hoàn tất cú chém.
“Bịch” một tiếng, cái đầu của nó lăn xuống đất. Tôi cũng có thể thở ra một hơi. Tôi vội hỏi lão Giang: “Sư phụ, sao cái d.a.o găm Trảm Thần lại vô dụng nữa rồi?”
Lão Giang vung ngang một chiêu, chặt đứt cánh tay một con quỷ nước đang vồ tới, rồi mới đáp: “Biết nó để trong kho vũ khí của Kỳ Lân bao nhiêu năm rồi không?”
“Cậu có nghe một câu thế này chưa: người đến tuổi trung niên bất đắc dĩ, bình nước nóng phải pha thêm kỷ tử.”
Ánh mắt tôi lén lút liếc sang lão Giang, lập tức bị ông đá cho một cú: “Ta không nói ta! Ta đang ví cái Trảm Thần rách nát trong tay cậu đấy!”
Dù con d.a.o lưng cũng chẳng tốt lành gì, nhưng dùng lâu thì cũng quen. Thêm cả lão Giang yểm trợ, chẳng mấy chốc chúng tôi đã giải quyết sạch mấy con quỷ nước. Năm con thì ba cái đầu đã bị chặt rời, hai con còn lại bị c.h.é.m gãy tay chân, không thể di chuyển.
Chúng tôi đồng loạt thở phào. Tôi vừa định đưa đám quỷ nước còn lại vào lửa thì từ đỉnh núi lại vọng xuống một tiếng gào thật dài!
Lần này tôi nghe rõ rồitiếng gào như phát ra từ một cái lồng giam, chứa đầy tuyệt vọng, thống khổ, bi ai và một sự không cam chịu tột cùng!
Hai con quỷ nước đang nằm bất động kia đột nhiên như được tiêm t.h.u.ố.c kích thích, cùng nhau ngửa mặt tru lên, dường như đang cộng hưởng với tiếng gào ấy. Trời ơi… rốt cuộc thứ gì phát ra tiếng đó?
Trong lúc tôi còn đang thắc mắc, lão Giang dứt khoát ra tay, từng chiêu từng chiêu không chút nương tay. Chỉ thấy hai vệt m.á.u đen b.ắ.n tung, hai cái đầu lại lăn lộc cộc xuống đất. Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đốt xác. Không đốt thì lại sống dậy bây giờ.”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Lão Giang thu Đao đen vào vỏ, bắt đầu lo phần đốt xác. Tôi lập tức cùng ông khiêng đám quỷ nước ném vào đống lửa, Cách Duy Hãn cũng ôm đến một đống củi mới. Nhìn lửa cháy hừng hực, tôi hỏi lão Giang: “Sư phụ, vừa rồi người có nghe tiếng đó không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-244-tieng-gam-gian-du-tu-xa.html.]
Lão Giang gật đầu.
Tôi lại hỏi: “Vậy người biết thứ gì phát ra tiếng đó không? Sao lại khiến quỷ nước cộng hưởng được?”
Khuôn mặt lão Giang tối lại. Lần này ông ngước nhìn thẳng lên đỉnh núi. Tôi cũng ngẩng đầu nhìn theo hướng đó. Chỉ thấy phía cuối tầm mắt là mây mù bao phủ.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi lại cảm giác cả ngọn núi Vũ Ốc giống như một chiếc mặt nạ đồng cổ xưa, đang lặng lẽ nhìn xuống chúng tôi, chờ ngày chúng tôi đặt chân đến. Ngân Linh vẫn chưa tỉnh. Lão Giang muốn để cô bé ngủ thêm, bèn bảo tôi cõng cô cùng cái giỏ tre lớn tiếp tục tiến lên.
Vừa đốt xác xong, giờ lại phải làm phu khuân vác… nói thật chứ, tôi chính là lao động khổ sai nhất đội rồi…
Cách Duy Hãn chẳng hiểu lên cơn gì mà cứ dính sát cạnh tôi không rời.Ban đầu tôi còn tưởng ông có vấn đề về giới tính, sau mới phát hiện ánh mắt ông dán chặt vào cái giỏ tre lớn của Ngân Linh.
Ông bóng gió hỏi hết lần này đến lần khác: “Cái giỏ tre của cô bé này là hộp Pandora à? Sao có thể chứa nhiều côn trùng như vậy?”
“Trong này có khối loài tôi chưa từng thấy, toàn là côn trùng chưa được ghi nhận. Cho tôi mở mang tầm mắt chút được không?”
Lão Giang nghe thừa ý tứ, lập tức cảnh cáo ông đừng mong động vào cái giỏ tre, còn châm chọc: “Cái mũi đỏ của ông lành hẳn chưa? Không thì đợi khi Linh nhi tỉnh, tôi không dám chắc tiếp theo ông sẽ bị thương ở đâu.”
Nói rồi, ánh mắt ông lướt xuống bộ phận dưới của Cách Duy Hãn.
Cách Duy Hãn vội sờ cái mũi từng sưng suốt một tuần, mặt tái mét, lấy tay che chỗ hiểm. Ông còn định mở miệng nói gì đó, thì đúng lúc ấy Ngân Linh tỉnh dậy.
“Tôi không có ý nhắm vào cái giỏ của cô đâu!” Ông tự thú ngay lập tức. Ngân Linh chỉ liếc qua một cái, sau đó nhìn sang chỗ khác, giọng đầy lo lắng: “Ở đây có thứ gì đó…”
Quả nhiên, lời cô vừa dứt, trong rừng liền vang lên tiếng “phụt phụt”, như thể có một con quái vật khổng lồ đang lao đến với tốc độ cực nhanh! Tôi lập tức cõng Ngân Linh định chạy, nhưng cô lại gõ đầu tôi một cái: “Thả em xuống! Muốn c.h.ế.t chung với em à? em còn chẳng muốn nữa là.”
Tôi vừa đặt cô xuống xong thì một bóng đen khổng lồ từ trong rừng lao vụt ra.
“Trời đất! Con gấu to khiếp!”
Bên tai vang lên tiếng la vọng trời của Cách Duy Hãn, kèm theo tiếng chân nặng như búa nện của con quái vật Chân Ngân Linh mềm nhũn, kéo tôi suýt ngã nhào. Đúng lúc đó, con thú khổng lồ đã xác định mục tiêu tấn công.
Rõ ràng nó nhìn ra được tôi với Ngân Linh là hai đứa yếu nhất trong nhóm!
Không kịp suy nghĩ, tôi vung d.a.o lên, che chắn cho Ngân Linh sau lưng, chuẩn bị đỡ cú đ.á.n.h chí mạng.
Nhưng đúng lúc đó, lão Giang như thần tướng giáng thế xuất hiện chắn trước chúng tôi. Lần này, ông thực sự dùng thân phận sư phụ bảo vệ đồ đệ. Ông đẩy mạnh tôi và Ngân Linh sang hai bên, rồi hạ thấp người, nhún vai, thi triển một cú “Thiết Sơn Kháo”, đ.â.m thẳng vào con quái vật.
“Ầm!”
Cú va chạm mạnh đến nỗi cả cánh rừng rung chuyển như sắp sập. Nhưng dù âm thế lớn đến vậy, tôi vẫn nhận ra ngay khoảnh khắc va chạm, lão Giang đã dùng một thủ pháp mượn lực cực kỳ cao minh.
Tựa như chiêu “Dính Y Thập Bát Điên” trong dân gian, chỉ một hiệp đã hất văng con quái vật đi xa, khiến nó lăn lộn choáng váng!
Lúc này tôi mới nhìn rõ được hình dạng của con quái vật ấy…
--------------------------------------------------