Sau khi trời sáng, trước mắt là một mảng trắng xóa.
Mây mù quấn quanh sườn núi, khiến người ta sinh ra ảo giác như đang lạc bước giữa thiên cung, không khỏi cảm thán trước bàn tay quỷ phủ thần công của tạo hóa.
Tiểu Hắc Nữu nói với chúng tôi rằng chùa Cống Ca đã ở rất gần rồi, chỉ cần vượt qua ngọn núi cao nhất phía trước, men theo con đường núi là có thể tới nơi. Con đường đó do các Lạt Ma khai mở, là lối sinh hoạt thường ngày để mục dân lên núi lễ Phật, tăng nhân xuống núi mua sắm. Sẽ dễ đi hơn rất nhiều.
Nghĩ đến những khối sông băng khó vượt qua trước đó, mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng tôi lại không sao vui nổi, bởi khi vừa thu dọn ba lô, tôi phát hiện bên cạnh gối của túi ngủ xuất hiện một thứ không thuộc về mình.
Đó là một chiếc giày phụ nữ!
Chiếc giày là giày chân trái, mũi cong vểnh lên, màu sắc yêu dị, đỏ thẫm như sắp nhỏ ra m.á.u. Nhìn kiểu dáng thì hẳn là loại “giày Ga Lạc” mang phong cách vùng Tạng.
Rõ ràng không thể là của Tiết Tĩnh Hương, vậy tại sao nó lại xuất hiện bên gối tôi?
Không hiểu vì sao, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh nữ quỷ Tát Già trong giấc mộng. Toàn thân trắng bệch, đôi môi đỏ yêu tà, tóc xõa tán loạn, từng bước một bò về phía tôi…
Tim tôi đập thình thịch, không dám nghĩ tiếp nữa. Nhưng quỷ xui thần khiến thế nào, tôi lại không ném chiếc giày đi, mà nhét nó vào ba lô, dự định tìm cơ hội hỏi lão Giang sau!
Đại đội tiếp tục dẫm gió tuyết tiến lên. Con đường núi hẹp dài đã ở ngay trước mắt. Tôi, lão Giang và Ban Ban đi ở phía trước, dĩ nhiên còn có Tiểu Hắc Nữu tung tăng nhảy nhót dẫn đường.
Minh Nguyệt Dạ cùng hai lão giả thì ở cuối đội. Ngoại trừ Tiết Tĩnh Hương thỉnh thoảng lên tiếng an ủi vài câu, hỏi han xem họ có cần đồ gì không. Những người còn lại trong đội đều lựa chọn làm ngơ.
Ngay cả Mậu Hướng Nghĩa thể lực không tốt, cũng vì không muốn chung nhóm với họ mà c.ắ.n răng đuổi theo bước chân chúng tôi.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Ông ta có một tình cảm đặc biệt với từng cọng cỏ ngọn cây nơi này, vì thế vô cùng bất mãn với cách làm của lão râu đen. Khi đi ngang qua lão ta, ông còn lạnh lùng ném lại một câu:
“Báo ứng không sai!”
Lúc này tôi có một cảm giác rất rõ ràng, đám lão râu đen đã bị cô lập. Nhưng đồng thời, tôi lại cảm thấy đây chính là cảnh tượng mà Tiết Tĩnh Hương muốn thấy nhất.
Bởi với tâm cơ và thủ đoạn của cô ta, ngay khoảnh khắc lão râu đen ra tay, cô hoàn toàn có thể lên tiếng ngăn cản. Nhưng cô ta đã không làm vậy!
Bao gồm cả lúc lão râu đen định hạ sát tôi, cô ta vẫn giữ im lặng. Một đội ngũ còn chưa tới được mục tiêu mà đã bắt đầu tự tàn sát lẫn nhau, với tư cách là người tổ chức, không thể nào khoanh tay đứng nhìn.
Vậy mà Tiết Tĩnh Hương lại cố tình giả ngu. Rốt cuộc người phụ nữ này đang tính toán điều gì?
Đang nghĩ ngợi, thì khi chúng tôi đi qua một sườn dốc phủ tuyết, lão Giang đi đầu bỗng dừng lại, một chân khựng giữa không trung, phát ra tiếng “két” khe khẽ.
Tôi vừa định hỏi ông làm sao, thì một dự cảm cực kỳ bất tường đã bao trùm lấy tôi. Chưa kịp mở miệng, lão Giang đã hạ thấp giọng nói:
“Cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, từ từ lùi lại…”
“Có thứ gì đó đang mai phục phía trước!”
“Thứ gì?” Tôi theo bản năng hỏi.
Như thể để trả lời tôi, những tiếng “bịch”, “bịch”, “bịch” vang lên trên đỉnh đầu. Chỉ thấy từng quả cầu tuyết to bằng nắm tay, kèm theo cơn gió bấc lạnh buốt, vù vù nện xuống! Quả này nối tiếp quả kia, giống hệt một trận mưa đá từ trên trời giáng xuống.
Con đường chúng tôi đang đi là lối mòn do Lạt Ma khai mở, chỉ rộng chưa đến nửa mét, vô cùng chật hẹp. Bên trái là sườn tuyết cao v.út, bên phải là vực sâu vạn trượng, hoàn toàn không thể né tránh, thậm chí không có chỗ ẩn thân.
May mà phản ứng của Ban Ban cực nhanh. Trong khoảnh khắc tung người bật lên, cây Trường Thương Long Ngâm đã múa thành một vòng bạc kín không kẽ hở.
Chỉ trong một hơi thở, toàn bộ những quả cầu tuyết rơi xuống phía trên đầu chúng tôi đều bị đ.á.n.h vỡ tan tành.
“Là bọn đó quay lại rồi.”
“Người vượn tuyết trên núi, Dạ Đế!”
Phía sau truyền đến tiếng hét lớn của chuyên gia Mậu Hướng Nghĩa. Tôi ngửa đầu nhìn lên, lập tức tim đập thót lại. Chỉ thấy trên sườn dốc tuyết phía trên đầu đứng hơn mười con quái vật toàn thân phủ lông trắng dài, đang dốc sức ném từng quả cầu tuyết xuống dưới!
Gương mặt của chúng trông khá giống vượn, nhưng cả khuôn mặt lại mang màu xanh chàm quỷ dị. Từng con thân hình khổng lồ, đứng thẳng như con người, nhưng cao lớn gấp đôi người thường. Trong miệng lộ ra hai chiếc nanh dài và sắc bén, giống như hai lưỡi đao cong sáng loáng, tỏa ra hàn ý lạnh lẽo.
Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra một chi tiết cực kỳ đáng sợ: Trí thông minh của đám thứ này hẳn là rất cao. Trên người chúng phủ một lớp tuyết dày, dường như sau khi tập kích đoàn xe của Warner, chúng cố ý vòng sang Yến T.ử , chờ chúng tôi đã rất lâu…
Bẹp!
Một con quái vật trong số đó há to miệng, một bãi nước dãi nhớp nháp từ trên trời rơi xuống, rõ ràng là cực kỳ thèm thuồng đám thịt sống là chúng tôi.
“Mau rút lui. Mau rút lui. Chúng cố tình mai phục ở đây, chúng ta trúng kế rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-394.html.]
Mậu Hướng Nghĩa vừa giải thích, vừa bị những quả cầu tuyết ném xuống ép phải nép vào khe đá sát vách núi.
Một bước trượt chân, suýt nữa thì rơi xuống vực sâu vạn trượng, xương cốt không còn, may mà được Mất Chân kéo lại nhanh như chớp. Nói cũng kỳ lạ, Mất Chân đi đứng khập khiễng, vậy mà hạ bàn lại vững vàng hơn cả người bình thường?
Thấy có người suýt ngã xuống vực sâu, mấy con vượn tuyết đắc ý đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp, từ cổ họng phát ra những tiếng gầm dài vang dội, giống như một vị vua đứng trên cao, khinh miệt nhìn chúng tôi, đám kiến hôi bé nhỏ.
Nghe tiếng gào rít quái dị ấy, trong đầu tôi không khỏi hiện lên một câu thơ cổ:
“Hai bờ vượn hót chẳng ngừng.”
Hóa ra tiếng kêu của vượn người lại là như vậy…
Thấy chúng tôi bị dồn vào đường cùng, Mậu Hướng Nghĩa bị kích thích đến gần như phát điên, rút khẩu s.ú.n.g lục bên hông ra, định cho đám vượn người kia nếm mùi, nhưng bị lão Giang ấn tay xuống.
“Trong hoàn cảnh này mà dám nổ s.ú.n.g, lỡ gây ra tuyết lở thì tất cả đều xong đời.”
Nghe vậy, Mậu Hướng Nghĩa mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, cất s.ú.n.g đi, nhưng vẫn hỏi:
“Vậy bây giờ phải làm sao? Chúng ta sớm muộn gì cũng bị ném c.h.ế.t.”
Ngay lúc mọi người luống cuống chống đỡ, đột nhiên Ban Ban mặt lạnh như băng bước thẳng vào phạm vi công kích của những quả cầu tuyết.
“Ban Ban, quay lại.”
Nhưng dù tôi có gọi thế nào, hắn cũng không đáp lời.
Đột ngột, hắn “ầm” một tiếng, chống mạnh cây trường thương trong tay xuống mặt băng. Đôi mắt như thể được đổ đầy m.á.u của Tu La, đỏ rực một màu. Cái đầu ngẩng cao đầy kiêu ngạo của hắn chậm rãi nâng lên, giận dữ nhìn đám vượn người vẫn còn gầm thét trên sườn dốc tuyết.
Ngay sau đó, hắn bất chợt phát ra một tiếng sói tru còn lớn hơn, còn dài hơn, x.é to.ạc cả bầu trời.
“Áu!”
Tiếng tru ấy dường như mang theo ba ngàn năm phẫn nộ, đ.á.n.h tan mọi tiếng gầm của bọn vượn người, khắc sâu nỗi sợ hãi dày đặc vào trong đầu từng con một, khiến chúng hiểu rõ ai mới là kẻ mạnh thực sự.
Tôi thậm chí còn cảm thấy con đường dưới chân cũng đang rung lên, từng đàn chim bay vọt đi kinh hãi.
Đám vượn người trên sườn dốc càng bị dọa đến sững sờ, đứng ngây ra nhìn xuống dưới, dường như không biết rốt cuộc thứ trước mắt là quái vật gì. Chỉ biết rằng rất mạnh, mạnh đến mức không thể trêu chọc.
Chúng trầm mặc rất lâu, rất lâu, cuối cùng vứt bỏ những quả cầu tuyết trong tay, hoảng loạn bỏ chạy.
Đây chính là quy tắc của tự nhiên: Mạnh được yếu thua. Sói vương vĩnh viễn đứng ở đỉnh cao nhất của chuỗi thức ăn. Thấy Ban Ban một người giữ ải, vạn người không qua, Minh Nguyệt Dạ lại không nhịn được mà si mê:
“Không hổ là người đàn ông ta để mắt tới, ngay cả tiếng gào cũng đậm chất đàn ông như vậy…”
“Xưa có Trương Phi đứng trên cầu Trường Bản hét lùi trăm vạn quân Tào Ngụy, nay có Ban Ban tiên sinh, một tiếng sói tru khiến Dạ Đế núi tuyết bỏ chạy tán loạn…”
Lão râu trắng thiện ý nhắc nhở Minh Nguyệt Dạ:
“Nha đầu, vừa rồi hắn chính là người đ.á.n.h gãy tay cha nuôi râu đen của ngươi đấy.”
Minh Nguyệt Dạ hung hăng liếc nhìn lão râu đen, nói không hề nể mặt: “Đáng đời ông ta. Ta cũng sớm muốn đ.á.n.h ông ta rồi.”
Để tránh phát sinh biến cố, chúng tôi lập tức tăng tốc lên đường, rời khỏi sườn dốc tuyết đó. Sau đỉnh núi tuyết là một con đường núi kéo dài đi lên. Con đường này được ghép từ những khối đá, hai bên đều là băng tuyết trong suốt.
Khiến nó trông giống như một con đường trời lơ lửng giữa băng tuyết, lại giống như một con rồng dài uốn lượn bò trên núi tuyết.
Tiểu Hắc Nữu thành kính chắp tay, thì thầm niệm một câu kinh với con đường núi:
“Sắp rồi, sắp rồi, chúng ta sắp đến chùa Cống Ca rồi.”
Đi trên con đường ấy, tôi càng thêm tò mò: Các tăng nhân của chùa Cống Ca đã làm thế nào để đục mở được con đường này trong môi trường khắc nghiệt như vậy?
Một ngọn núi tuyết thế này, đi lại đã khó, huống chi là tu sửa đường xá. Đối với thắc mắc của tôi, Tiểu Hắc Nữu cũng không trả lời được, chỉ nói rằng con đường này đã tồn tại từ rất, rất lâu rồi.
Đúng lúc này, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một con kền kền khổng lồ, lao thẳng về phía chúng tôi.
Tình huống gì thế này? Kền kền chẳng phải là không ăn người sống sao?
Ngay sau đó, lại có thêm mấy con kền kền khác áp sát về phía chúng tôi!
--------------------------------------------------