Tôi cảm thấy như mình vừa trải qua một giấc mơ rất dài, rất dài. Thân thể nhẹ bẫng, tựa như một chiếc lông vũ, lúc nổi lúc chìm, đung đưa theo gió.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Cứ đung đưa như vậy, tôi dần ngửi thấy một mùi hương hoa đào thoang thoảng. Hương thơm thanh nhã ấy ngày càng đậm, dường như ngay trước chóp mũi tôi cũng có một cánh hoa đào đang khẽ rơi.
Tôi đến một khu rừng núi trồng đầy hoa đào, phóng tầm mắt nhìn ra, khắp nơi đều là sắc hồng, trong không khí tràn ngập mùi đào thơm ngát. Suối đào này tôi đã từng nhìn thấy nhưng lần này, dường như tôi thật sự bước chân vào nơi đây!
Nó nở rộ dưới bầu trời xanh thẳm, phóng khoáng tự do, đẹp lắm, đẹp vô cùng.
Ở nơi này không còn chiến tranh, cũng sẽ chẳng có ôn dịch. Giấc mộng của Càn Tùng… cuối cùng cũng đã thành hiện thực.
Tôi thong thả bước đi giữa rừng đào, chợt nghe thấy có người gọi tên mình.
“Lý Kinh Lam!”
“Lý Kinh Lam!”
Khi tôi quay đầu lại, phát hiện trên dòng Mân Giang xanh biếc dập dềnh kia, xuất hiện hai bóng người.
Một Càn Tùng áo xanh phất phới, và một Đào Hoa anh khí bừng bừng. Họ cùng ngồi trên một chiếc bè tre, hướng về phía tôi mà nói lời cảm tạ:
“Cảm ơn ngươi, đã khiến nơi này trở lại bình yên!”
Tôi thật không ngờ mình lại có vinh hạnh lớn đến vậy được chính Thanh Y Thần trong truyền thuyết nói lời cảm ơn, bất giác đưa tay gãi gãi sau đầu.
Càn Tùng cũng không nói thêm gì, ông cùng Đào Hoa ngồi trên bè tre, trôi dần, trôi dần về phía xa.
Cảnh tượng cuối cùng tôi nhìn thấy là: một vầng hồng nhật treo lơ lửng trên mặt sông, Càn Tùng mạnh dạn nắm lấy tay Đào Hoa, còn Đào Hoa thì tựa đầu lên vai ông.
Lần này, ông không còn là Thanh Y Thần được vạn người kính ngưỡng nữa, mà chỉ là một kẻ lãng t.ử phiêu bạt vạn dặm, cuối cùng cũng tìm được chốn về.
“Anh Kinh Lam !”
Ngay lúc tôi đang đứng lặng ngắm nhìn, bỗng nghe thấy một giọng nói ngọt ngào vang lên. Quay đầu lại, tôi thấy Ngân Linh của mình đang mỉm cười xinh đẹp, đứng cách đó không xa.
Nhìn thấy nàng, tôi cũng cười theo, nhấc chân chạy vội về phía cô. Thế nhưng khi tôi càng chạy càng nhanh, trước mắt lại xuất hiện một quầng sáng, bên tai vang lên đủ thứ âm thanh hỗn tạp.
Trong đó có mấy giọng nói quen thuộc đến lạ có tiếng Ngân Linh líu lo hỏi tôi sao còn chưa tỉnh lại.
Có cả giọng lão Giang hiếm hoi trở nên dịu dàng:
“Đồ đệ à đồ đệ, mau tỉnh lại đi, sư phụ sau này không hố con nữa đâu…”
Vừa nghe thấy câu đó, tôi liền bật dậy khỏi giường như cá chép vượt nước, miệng vẫn không quên xác nhận lại một câu: “Vậy… người bảo đảm chứ?”
Lão Giang dường như không ngờ tôi lại tỉnh thật vào lúc này, thoáng sững người, rồi chẳng biết ngượng mà khăng khăng nói rằng mình chẳng hề nói gì cả.
Có Ngân Linh làm chứng, ông ta không thể chối cãi, đành phải tỏ ý sau này sẽ cố gắng bớt “đào hố” tôi đi một chút. Dù sao thì việc hố đồ đệ vốn là thói quen truyền lại từ sư công của sư công ông ta, muốn sửa cũng không dễ.
Thật ra lúc này tôi hoàn toàn không để tâm xem sau này ông ấy có tiếp tục hố đồ đệ hay không. Điều tôi quan tâm nhất là vì sao mắt mình lại bị quấn băng kín mít, khiến tôi chẳng nhìn thấy gì cả…
Tôi đưa tay ra, khó nhọc sờ soạng xung quanh. Cảm giác tối đen như mực này khiến tôi vô cùng khó chịu, mọi thứ đều trống rỗng. Tôi định tự mình xuống giường, Ngân Linh vội vàng đỡ lấy tôi:
“Anh Kinh Lam , anh đừng cử động!”
Thấy cô căng thẳng như vậy, tim tôi lập tức lạnh đi mấy phần: “ anh… bị mù rồi sao?”
Linh Nhi “ừm ừm” hai tiếng, thành thật nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/khai-pha-co-mo/chuong-349-on-thao-hien-than.html.]
“Anh Kinh Lam , lúc đó anh cầm vòng Thần chim Mặt Trời, cả người đều phát ra ánh sáng vàng, trông lợi hại lắm, lợi hại lắm luôn. Nhưng mắt anh chảy rất nhiều, rất nhiều máu, đáng sợ lắm.”
Hóa ra mắt tôi còn chảy máu. Khi ấy tôi chỉ cảm thấy ánh sáng mạnh mà thôi. Giống như bị lửa thiêu vào mắt, giờ thì tôi đã hiểu rồi.
Lão Giang nhận ra sự sa sút của tôi, vội an ủi:
“Đừng nghe Linh Nhi nói bậy, con bé quá lo cho cậu nên phóng đại thương thế thôi. Mắt cậu chỉ bị ánh mặt trời làm bỏng, đợi về rồi, bên Kỳ Lân tự có cao nhân chữa trị cho cậu. Giờ cậu chỉ cần dưỡng thương cho tốt là được.”
Lão Ngũ bên cạnh cũng an ủi tôi như vậy. Thật ra tôi biết lão Giang sợ tôi nghĩ quẩn, dù sao với những người như chúng tôi, mất đi đôi mắt chẳng khác nào mất tất cả.
Tôi hỏi lão Giang: “Vu sư đã bị tiêu diệt chưa?”
“Cậu yên tâm, c.h.ế.t sạch sẽ rồi, đến cả mảnh xương vụn cũng không còn. Tất cả chúng ta đều sống sót ra khỏi cổ mộ. Hiệu trưởng Cách vừa đi sắc t.h.u.ố.c cho cậu, lát nữa sẽ mang tới.”
Lão Giang còn nói cho tôi biết, hiện giờ chúng tôi đang ở địa bàn của người giữ núi, chính là những căn nhà dựng bên vách núi kia. Vốn tưởng mười phần c.h.ế.t chín, vậy mà tôi lại sống sót. Dù hai mắt mù lòa, nhưng nói thế nào thì tôi cũng đã làm anh hùng một phen.
Nghĩ tới đây, tôi bật cười. Phản ứng này làm lão Giang giật mình, vội hỏi tôi có sao không.
Tôi thản nhiên đáp: “Không sao.”
Nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh tượng cuối cùng tôi nhìn thấy trong phòng mộ chính. Thứ tôi nhìn thấy khi ấy còn khó chấp nhận hơn cả việc mình bị mù, thậm chí khiến người ta nổi da gà. Bạn có dám tin không?
Khi đó tôi vậy mà nhìn thấy một con quái vật toàn thân trắng bệch, không tóc, không lông mày, trơn láng nhẵn thín.
Con quái vật ấy treo ngược trên đỉnh đường mộ bằng một tư thế vô cùng quỷ dị… Cổ của hắn vặn vẹo như b.í.m dây thừng, xoắn thành mấy vòng rồi thò ra khỏi đường mộ, dài, rất dài.
Đáng sợ nhất là, hắn có ba con mắt. Hơn nữa, khuôn mặt và ngũ quan ấy giống hệt tổ tiên Ôn Thao mà tôi từng thấy trong từ đường trấn Sấm!
Mặt chữ điền, mũi ưng, vẻ mặt vô cảm, ba con mắt âm u dò xét tôi. Chính hắn là kẻ đã nhắc tôi dùng gương.
Cảnh tượng này quá khó để tôi tiêu hóa, thậm chí tôi còn không biết nên nói với lão Giang thế nào, hay là có nên nói cho ông ấy biết hay không?
Bởi vì chuyện này thật sự quá hoang đường, giờ mà nói ra, e rằng ông ấy còn tưởng tôi bị kích thích đến phát điên…
Không lâu sau, Cách Duy Hãn bưng t.h.u.ố.c tới, phá vỡ bầu không khí trầm mặc trong phòng. Ông quan tâm tôi một hồi, lại khen tôi một hồi, líu ríu không ngừng như con chuột sắt lên dây cót.
Do tất cả chúng tôi đều trúng độc, đặc biệt là lão Giang và lão Ngũ bị thương nặng hơn, nên mọi người tạm thời dưỡng thương trong nhà của người giữ núi. Khoảng gần một tuần sau, khi độc tố đã được bài trừ gần hết, chúng tôi mới dự định lên đường trở về Yên Kinh.
Trong thời gian này, tôi được tộc trưởng A Thố tiếp đãi vô cùng nồng hậu, cuối cùng cũng được nếm thứ gọi là bánh trà trong bữa ăn hằng ngày của họ. Vàng ruộm giòn tan, mang theo hương trà thanh mát thấm lòng người.
Đối với việc tôi cuối cùng xả thân diệt Vu sư, nghĩa khí lẫm liệt, trên dưới người giữ núi không ai không khâm phục, tất cả đều xem tôi như đại ân nhân. Họ ngầm hiểu mà không nhắc tới chuyện tôi bị mù, chỉ coi tôi là một vị anh hùng hiếm có trên đời, lần lượt nâng chén kính rượu!
Nhưng khi tôi định gắp thức ăn, người Cổ Di lại coi tôi như một đứa trẻ không có khả năng tự chăm sóc, chăm nom chu đáo vô cùng. Buổi tối sau khi rời tiệc rượu, tôi trò chuyện với lão Giang về hai món đồ mang ra từ trong mộ: quyền trượng Thông Thiên và mặt nạ vàng, đều là quốc bảo trấn quốc của nước Thục cổ. Lần này xem như chúng tôi liên tiếp thu được hai báu vật quốc gia.
Tôi cười hỏi lão Giang:
“Không biết sau khi về, tôi có thể trở thành Kim Lân không? Hay là trực tiếp vào trung tâm dưỡng lão cho người khuyết tật?”
Lão Giang quát một tiếng:
“Đừng nói bậy! Tôi đảm bảo với cậu một trăm phần trăm, lão đại nhất định sẽ trao cho cậu huy chương Kim Lân.”
Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định sáng sớm hôm sau sẽ từ biệt tộc trưởng A Thố. Nhưng khi trở về nghỉ ngơi, tôi cứ trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu luôn nghĩ tới Ôn Thao ba mắt mà mình đã thấy trong mộ…
Cuối cùng, tôi hạ quyết tâm, khoác áo lên người, lần mò dọc theo tường, định sang phòng bên tìm lão Giang để nói rõ mọi chuyện. Thế nhưng ngay khi tôi lần tay tới cửa phòng, lại nghe thấy bên trong còn có một giọng nói khác.
Đó là giọng của lão Ngũ! Lão Ngũ và lão Giang đang nói với nhau chuyện gì đó rất cơ mật, giọng nói cực kỳ nhỏ.
--------------------------------------------------