Ngọc Khê: "........ Tôi cũng muốn dùng, nhưng phong cách có lẽ không phù hợp. Phim của tôi thiên về chủ nghĩa hiện thực, không hợp với những ca khúc sôi động, vui tươi."
Hàn Phong hồi tưởng lại danh sách các ca khúc, đúng là không hợp thật. Vì tuổi của con trai dù sao cũng còn nhỏ, các bài hát đều thiên về hướng trẻ trung, tràn đầy sức sống.
Ngọc Khê lại nói: "Tuy nhiên, sang năm tôi định đầu tư một bộ phim truyền hình tiên hiệp, chẳng phải lúc nãy anh nói có hai bài cổ phong sao? Đưa tôi xem bài còn lại, nếu phong cách phù hợp thì có thể dùng được. Nhưng nếu đã chọn làm nhạc phim thì không được phát hành trước đâu đấy."
Hàn Phong đúng là lo lắng đủ đường cho con trai. Hơn nữa sau khi tái hôn, anh nhận thức sâu sắc rằng việc ly hôn đã gây ra tổn thương cho con như thế nào, nên càng thêm để tâm: "Nếu phù hợp thì để lại một bài, chuyện này cảm ơn cô nhiều."
Ngọc Khê: "Khách sáo quá, đều là người nhà cả, nên làm mà."
Ở bàn của đám trẻ, Diệu Diệu trêu chọc Á Đăng: "Dì út lo cho em chu đáo mọi bề thế này, em sắp nổi tiếng đến nơi rồi. Lát nữa ký cho chị thật nhiều tên nhé, sau này đem tặng người khác chắc chắn là tuyệt lắm."
Á Đăng không phải hạng người cổ hủ kiểu 'không dựa dẫm gia đình' hay 'phải tự lực cánh sinh'. Cậu chưa từng nghĩ như vậy. Hồi thi đấu là do ông già không cho phép nên mới phải tự thân vận động, chứ nếu ông già ủng hộ ngay từ đầu thì cậu còn lâu mới thèm khiêm tốn. Có bệ đỡ, có nhân mạch mà không dùng lại cứ thích tự chuốc khổ vào thân thì cậu mới là đứa ngu, "Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ."
Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Đám trẻ rời bàn trước, người lớn chủ yếu ở lại uống rượu trò chuyện.
Sau bữa ăn, Hàn Phong muốn tự mình dọn dẹp bát đũa. Ngọc Khê và Lôi Âm cảm thấy thật không đành lòng, người ta đã chuẩn bị cả ngày rồi, họ mà không giúp một tay thì quá coi thường nhau.
Ngọc Khê, Lôi Âm cùng vợ của Lôi Lạc, ba người cùng dọn dẹp nên loáng một cái là xong.
Lôi Tiếu định ra rửa hoa quả, Ngọc Khê đang lau tay thì thấy cô: "Sắc mặt em khó coi thế này sao không lên lầu nghỉ ngơi đi?"
Lôi Tiếu: "Em thấy mình đỡ nhiều rồi, không sao đâu ạ."
Cô thực sự không thấy mình đỏng đảnh quá mức, trong lòng chỉ nghĩ chắc là sắp đến kỳ kinh nguyệt nên người hơi mệt mỏi chút thôi.
Ngọc Khê thấy Lôi Tiếu vừa đứng dậy đã lảo đảo, vội vươn tay đỡ lấy: "Còn nói là không sao, suýt nữa thì ngất xỉu rồi đây này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-1026-bat-ngo.html.]
Lôi Âm đỡ phía bên kia: "Mau lên lầu nghỉ ngơi đi."
Vợ của Lôi Lạc biểu cảm có chút kỳ quái, hạ thấp giọng hỏi: "Chị, lần cuối chị có tháng là khi nào? Liệu có phải là m.a.n.g t.h.a.i rồi không?"
Cả gian bếp bỗng lặng phắt. Lôi Tiếu tròn mắt kinh ngạc: "Không thể nào, tháng trước chị vẫn đến đúng ngày mà."
Vợ Lôi Lạc: "À, có lẽ em đoán sai. Lúc em m.a.n.g t.h.a.i bé Nhiễm Nhiễm cũng gần giống chị bây giờ, không có cảm giác gì khác ngoài việc người cứ lả đi thôi."
Lôi Tiếu đã sinh hai đứa rồi, không phải bà mẹ mới lần đầu nữa. Cô như bị sét đ.á.n.h ngang tai, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào đâu."
Cô và Hàn Phong đều chưa từng nghĩ đến việc sẽ sinh thêm con. Trong nhà đã có ba đứa rồi, đông con quá cực kỳ hao tổn tinh thần, thế nên hai người vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai. Nghĩ lại một chút, cô rùng mình, bất giác sờ lên bụng dưới. Cô không ốm không đau, sao tự nhiên lại mệt lả đi được?
Ngọc Khê nhìn biểu cảm của Lôi Tiếu: "Hay là cứ đi bệnh viện xem sao, kể cả không m.a.n.g t.h.a.i thì sắc mặt em kém thế này cũng cần phải kiểm tra."
Lôi Tiếu có chút hoảng hốt. Cô đã gần bốn mươi tuổi rồi, lẽ nào lại chuẩn bị đón thêm một đứa nhỏ nữa sao?
Kết quả cuối cùng, bọn trẻ được để lại nhà. Ngoại trừ Hàn Phong ra, cánh đàn ông cũng ở lại, còn lại phụ nữ đều kéo nhau đến bệnh viện.
Đã về đêm nên không phải xếp hàng lâu, lấy số rồi trực tiếp đi lên.
Lôi Tiếu nhìn vào phòng phụ khoa: "Ban đêm mà người cũng không ít nhỉ!"
Mắt Ngọc Khê lại nhìn về phía trước: "Ừ."
Lôi Tiếu thấy chị mình nhìn chằm chằm phía trước, cũng không nhịn được mà nhìn theo một cái, rồi lập tức cạn lời.
--------------------------------------------------