Triệu An Nhiên lại nghe đến mức say sưa, rất có hứng thú lật tìm trong đống đá, nhanh chóng chọn ra hai khối to bằng nắm tay đàn ông và một khối khác trông như viên gạch, vỗ vỗ tay nói: "Mấy khối này cân giúp em với."
Trong lòng ông chủ nhà đã có tính toán, số đá ông ấy mua từ chỗ ông chủ đều là hàng rẻ tiền, nói trắng ra là loại ông chủ định bán đổ bán tháo theo khối, mỗi khối chỉ khoảng một hai trăm tệ. Bản thân ông ấy cũng đã cắt không ít nhưng chưa bao giờ thấy có ngọc. Thấy cô gái này chọn ba khối, ông ấy thầm mừng rỡ, lần này bán đi chắc chắn kiếm bộn.
Ông chủ nhà nhanh nhẹn cân trọng lượng, tổng cộng nặng năm cân, giá hai ngàn tệ.
Ngọc Hi nhìn mà tặc lưỡi. Gần hai năm qua vật giá có tăng không ít, nhưng bỏ hai ngàn tệ ra mua đá thì người bình thường không ai dám điên như vậy. Đãi ngộ ở công ty Ngọc Hi thuộc hàng cao, nhân viên bình thường cũng chỉ được hai ngàn một tháng, thế là đi đứt một tháng lương.
Triệu An Nhiên nói: "Chị Lữ, chị cũng chọn vài khối đi?"
Ngọc Hi vẻ mặt đầy do dự, nói với ông chủ nhà: "Cháu nhìn không hiểu, nghe cũng không hiểu mấy cái này, chỗ chú có loại nào giúp cháu nhìn cái là hiểu ngay được không?"
Nhận được hai ngàn tệ, ông chủ nhà đang lúc hớn hở, nheo nheo mắt nghĩ thầm hai người này đúng là lũ nhà giàu mới nổi. Ông ấy hạ quyết tâm, nói không chừng học phí đại học cho con trai hôm nay sẽ kiếm đủ ở đây: "Đợi chút."
Ngọc Hi thật sự đứng đợi, lòng thầm cầu nguyện hy vọng đó là cái bao chú ấy vừa mang về hôm nay. Cho đến khi thấy ông chủ nhà xách một cái túi ra, Ngọc Hi thầm cười trong lòng.
Ông chủ nhà đặt túi lên bàn, đổ ra năm sáu khối đá. An Nhiên "a" lên một tiếng, chỗ này cũng là nguyên thạch, nhưng là loại có thể nhìn thấy sắc xanh lộ ra.
Lúc này Thẻ Trúc Ngọc bắt đầu gào thét trong đầu, Ngọc Hi không còn lời nào để nói. Hóa ra nó thực sự không biết đoán ngọc, nhất định phải nhìn thấy phần ngọc lộ ra ngoài lớp vỏ nó mới nhận biết được. Nhưng ngay sau đó, khi Ngọc Hi hỏi lại, cô lại càng cạn lời hơn: "Mi chắc chắn là chỉ cảm ứng được có một khối thôi sao?"
Thẻ Trúc Ngọc đáp: "Đúng vậy, chỉ có một khối thôi, mấy thứ kia đều là đá hết!"
Ngọc Hi: "........"
Vậy là Thẻ Trúc Ngọc không biết đoán ngọc, cũng không phân biệt được thế nào là ngọc, hèn gì nó chỉ hấp thụ đá quý.
Triệu An Nhiên đã cầm một khối đá lên: "Đẹp quá, phỉ thúy lộ ra rồi này, mấy khối này bán thế nào ạ?"
Ông chủ nhà rất hài lòng trước sự kinh ngạc của hai người, đúng là bọn ngoại đạo chưa thấy sự đời. Ông ấy tính toán rồi mở miệng: "Mấy khối này đều là hàng tôi ưng ý nhất, bỏ bao nhiêu tiền mới mua về được, định bụng lúc rảnh rỗi sẽ tự mình mài, vốn tính mang về mài tiếp đấy."
Ngọc Hi chẳng tin, lời ông ấy nói cô chỉ tin một nửa thôi.
Mà đúng là Ngọc Hi đoán không sai, mấy khối này đúng là bỏ tiền ra mua thật, nhưng vì không ai thèm ngó ngàng nên ông ấy mới nhặt được rẻ. Trong số này chỉ có một khối là ông ấy tự mài vì nó quá nhỏ, chỉ cỡ quả trứng gà, mua với giá một trăm tệ.
Ngọc Hi sờ vào nguyên thạch: "Giá cả thế nào ạ?"
Ông chủ nhà chỉ vào đống đá: "Giá khác nhau, khối càng lớn càng đáng tiền vì lượng phỉ thúy lấy ra được nhiều. Nhưng tôi phải nói trước, dù đã mở phần vỏ được mài lộ ngọc cũng không đảm bảo bên trong toàn bộ là phỉ thúy, có rất nhiều loại chỉ có lớp xanh mỏng dính ngoài vỏ thôi. Khối to này giá mười ngàn tệ, nếu thực sự 'nổi xanh' bên trong thì có thể làm được một đôi vòng tay và vài cái mặt dây chuyền. Khối nhỏ nhất giá hai ngàn tệ, làm mặt dây chuyền cũng rất tốt, vẫn là quy tắc không mặc cả."
Giá lần này đã đắt hơn hẳn, mới chỉ mở cửa sổ thì ai biết bên trong có gì, nếu chỉ toàn là đá thì lỗ vốn c.h.ế.t mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-685-lo-roi.html.]
Ngọc Hi đã có mục tiêu nên có thể chấp nhận được.
Triệu An Nhiên thì không ổn rồi, cô ấy đúng là kiếm được không ít, sau khi lên ngôi Ảnh hậu thì hợp đồng quảng cáo cũng nhiều lên, nhưng xuất thân từ nông thôn nên cô ấy chưa bao giờ tiêu xài hoang phí. Bỏ mười ngàn tệ mua một hòn đá, cô ấy không cam lòng.
Cuối cùng, Triệu An Nhiên chọn một khối cỡ trung bình, giá năm ngàn tệ.
Còn Ngọc Hi thì cầm khối đá cỡ quả trứng gà lên: "Cháu lấy khối này."
Ông chủ nhà ngạc nhiên, dù ông ấy đang lừa gạt kẻ ngoại đạo nhưng thực lòng ông ấy không xem trọng khối này. Thậm chí nếu có mở ra được thì chất ngọc cũng không tốt, theo màu sắc này, giải ra mài xong chắc chỉ giá hơn hai trăm tệ mà chưa chắc đã có người mua, loại ngọc này quá bình dân.
Triệu An Nhiên cũng khuyên: "Chị Lữ, khối này trông không ổn lắm đâu."
Cô ấy không nghĩ là Ngọc Hi không biết phân biệt phỉ thúy tốt, cô ấy nhớ rõ Ngọc Hi từng đeo chiếc vòng phỉ thúy nước ngọc cực đẹp.
Ngọc Hi cười nói: "Chị thấy nó giống quả trứng gà nên mua thôi, để sau này mang về cho Diệu Diệu chơi."
Triệu An Nhiên còn nói được gì nữa đây? Cô ấy chẳng thể nói gì, chỉ có thể cảm thán trong lòng đúng là người giàu, bỏ hai ngàn tệ mua cái này về cho trẻ con chơi.
Ông chủ nhà cũng không thắc mắc thêm, lòng mở cờ trong bụng, một tối mà kiếm được gần mười ngàn tệ, tiền học phí đã xong: "Có cần tôi giúp giải đá ra không?"
Ngọc Hi thì không cần, cô trả tiền xong liền nhét món đồ vào túi, đồng thời ấn giữ Thẻ Trúc Ngọc lại. Nếu nó làm biến mất khối ngọc ngay tại đây thì cô không biết giải thích thế nào cho phải.
Triệu An Nhiên thì cần giải đá: "Cắt đi, chú cắt giúp cháu với."
Ông chủ nhà dọn dẹp đồ đạc, bưng một chậu nước lại giúp An Nhiên giải đá.
Ngọc Hi tò mò không thôi, cô cũng muốn xem có cắt ra được gì không, nhưng vì tiếng động quá lớn nên cô lùi ra sau một đoạn.
Tiếng động ở sân sau làm những người ở sân trước nghe thấy, tất cả đều chạy lại xem.
Triệu An Nhiên giải khối đá "viên gạch" ra, cắt vụn đến mức như quân bài mạt chược rồi mà vẫn không thấy màu xanh. Lại đổi sang khối có mở cửa sổ, cũng không có gì, chỉ là một lớp xanh mỏng ngoài vỏ. Năm ngàn tệ thế là mất trắng, lớp phỉ thúy mỏng kia toàn là vết nứt, coi như bỏ đi.
Ngọc Hi đúng là được mở mang tầm mắt, trò đổ thạch này không có tiền đúng là không chơi nổi, quá đốt tiền.
Sắc mặt Triệu An Nhiên đã thay đổi, cuối cùng còn hai khối to bằng nắm tay: "Cắt hết đi chú."
Khối thứ ba cũng không có gì. Đến khối cuối cùng, những người đứng xem đều nín thở, Ngọc Hi đứng ngoài đám đông, thực sự cũng không ôm hy vọng gì lớn...
--------------------------------------------------