Ngọc Khê dừng lại xe, gọi, "Tiếu Tiếu, sao em trở về rồi?"
Lôi Tiếu chạy qua, "Chị, hôm nay thứ Sáu mà, em được nghỉ rồi, cho nên trở về."
Ngọc Khê lúc này mới chú ý tới, sau lưng Lôi Tiếu đang đeo ba lô, nghĩ đến thái độ của Lý Tiếu, nhịn không được muốn cười, đôi khi, người ta thật sự không chịu nổi bị nhắc tới, trong lòng vừa nhắc tới, xe của Lý Tiếu đã dừng ở cửa rồi.
Lý Tiếu mở cửa sổ xe, "Ngọc Khê, xe của cô dừng ngay cửa, tôi làm sao đi vào được."
Ngọc Khê, "Được, tôi đi ngay đây."
Sau đó gọi Lôi Tiếu, "Tiếu Tiếu, lên xe."
Lý Tiếu, "........"
Từ Nguyệt chắn ngang người, anh ta thật sự không nhìn thấy Lôi Tiếu, "Tiếu Tiếu trở về rồi, ai nha, các cô vào trước đi, tôi còn có việc phải đi trước đây."
Ngọc Khê nheo mắt, Lý Tiếu từ khi Lôi Tiếu dọn ra ngoài ở, người này cũng dọn đến khu chung cư ở luôn, chỉ cần không có lịch quay, thứ Bảy Chủ Nhật nhất định sẽ có mặt, chỉ để ăn chực.
Cô nhịn không được nhìn Lôi Tiếu, mặt Lôi Tiếu không biết vì sao hơi hơi đỏ lên, cô nhịn không được nghiến răng, cô đã nói thẳng ra rồi, gây khó dễ cho Lý Tiếu, nhưng Lý Tiếu không biết thẹn cứ xáp lại gần, ngày tháng lâu rồi, Lý Tiếu lại trông không tệ, trong lòng Lôi Tiếu làm sao có thể không có chút bất thường nào chứ?
Hối hận rồi, dẫn sói vào nhà rồi.
Sắc mặt Từ Nguyệt tái xanh, Lý Tiếu hoàn toàn không nhìn thấy cô ta, trong mắt chỉ có Lôi Tiếu, cô ta kém Lôi Tiếu ở đâu chứ?
Ngọc Khê gọi Lôi Tiếu lên xe, Lôi Tiếu đóng cửa xe lại, thở ra một hơi, cô ấy không rõ, vì sao Từ Nguyệt lại ở ngay cổng khu chung cư, cứ kéo cô ấy không cho đi.
Từ Nguyệt đợi xe đi rồi, mới nhớ tới, cô ta đến để đợi Lữ Ngọc Khê, nhưng đã quên mất chuyện này.
Niên Canh Tâm vẫn muốn hòa hoãn quan hệ, cô ta phát hiện, cứ treo Niên Canh Tâm không cho chút lợi lộc thì không được, cũng sợ mất đi chỗ dựa, nhưng nếu thật sự cho lợi lộc, cô ta lại không muốn.
Cho nên từ miệng Niên Canh Tâm biết được, Lữ Ngọc Khê đã kết hôn, thành chị dâu anh ta, lại nghe anh ta nhắc tới, muốn hòa hoãn quan hệ, cho nên cô ta tự động xin ra mặt, thật vất vả mới chặn được người, thấy Lôi Tiếu thì đã quên hết mọi thứ, lãng phí cơ hội rồi.
Ngọc Khê đậu xe xong, "Tối qua đây ăn đi!"
Lôi Tiếu xuống xe nói: "Không được, Lôi Lạc biết em trở về, đã mua xong thức ăn rồi, chị, chị có muốn qua ăn không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-437-chuyen-gi.html.]
Ngọc Khê cười, "Anh rể em phải biết làm xong rồi."
Lôi Tiếu mới chú ý tới, xe của anh rể đang ở đó, "Vậy được, em đi về trước đây, ngày mai sẽ cùng chị gái đến công ty."
"Được."
Ngọc Khê về đến nhà, Niên Quân Mân quả nhiên đã làm xong cơm rồi, bên hông thắt tạp dề, "Sáng sớm em nói muốn ăn bánh chẻo, hôm nay tôi không có việc gì nên cố ý về sớm gói, vừa vặn ra lò."
Ngọc Khê ngửi ngửi, "Bánh chẻo hẹ trứng."
Niên Quân Mân tự mình ngửi ngửi, mùi hẹ quả thật khá nồng, "Mau rửa tay ăn cơm."
"Được."
Hai người kết hôn rồi, càng thân mật hơn, ăn cơm cũng có thể cảm nhận được ý vị ngọt ngào, sau bữa cơm cùng nhau rửa chén.
Ngọc Khê lại giặt quần áo, quần áo của cô, chỉ có thể giặt bằng tay, tay Niên Quân Mân dùng sức mạnh, đồ lụa anh ấy không giặt được, nên trở về đọc sách rồi.
Đợi giặt xong quần áo, Ngọc Khê phơi quần áo ngoài ban công, nhìn thấy phòng khách nhà Lôi Tiếu, sắc trời tối rồi, đang bật đèn.
Lý Tiếu và Lôi Lạc một bộ dạng như anh em tốt, không biết đang nói gì, vừa nói vừa cười, Ngọc Khê bĩu môi, Lý Tiếu nhất định là mua thức ăn để đến ăn chực rồi.
Ngọc Khê nhìn một hồi, đang định kéo rèm cửa sổ phòng khách, chú ý tới dưới đèn đường, Từ Nguyệt và Từ Hối Xung, hai người không biết đã nói gì, sắc mặt Từ Nguyệt đặc biệt khó coi.
Cuối cùng cô ta chạy đi mất, không nghĩ đến, Từ Hối Xung lại ngẩng đầu liếc mắt một cái.
Ngọc Khê ngượng ngùng, cô đứng xa nên không tính là nghe lén, dù sao cũng không nghe thấy cái gì.
Từ Hối Xung cứng đờ biểu cảm, ánh mắt đặc biệt phức tạp, vì sao anh ta lại phát hiện, Lữ Ngọc Khê sau khi kết hôn lại đẹp hơn, nữ tính hơn, sự chua xót trong lòng càng mãnh liệt hơn, nhất là khi trơ mắt nhìn tấm rèm cửa được kéo lại.
Ngày hôm sau, Ngọc Khê kéo Lôi Tiếu đến công ty, Lý Tiếu rõ ràng không có việc gì, cũng đến công ty, đối với ánh mắt khinh thường của Ngọc Khê vẫn cười ha hả.
Sáng sớm, Nhiễm Đặc trợ đến, Ngọc Khê hỏi, "Tìm tôi có chuyện gì?"
--------------------
--------------------------------------------------