Cuộc sống sinh viên của Ngọc Hi bắt đầu từ đợt quân sự. Sau nửa tháng huấn luyện, Ngọc Hi đen đi trông thấy, niềm an ủi duy nhất là mấy cô nàng trong phòng đã thân thiết với nhau hơn, đương nhiên là ngoại trừ Chu Nhược.
Trong mắt Ngọc Hi, Chu Nhược là kiểu người kiêu kỳ, lắm chuyện, nói đơn giản là một "cỗ máy gây rắc rối". Loại người này chẳng mấy ai ưa nổi, nên sau nửa tháng, cô ta gần như bị cô lập.
Quân sự kết thúc, sinh viên được nghỉ một ngày.
Phòng của Ngọc Hi có ba cô gái là dân bản địa, những người khác ngoại trừ Tô Ninh ra thì đều đã từng đến Thủ đô du lịch nên không lạ lẫm gì với nơi này.
Ngọc Hi rất quý Tô Ninh nên lên tiếng mời: "Về nhà tôi chơi không?"
Tô Ninh chớp mắt trêu chọc: "Tôi không muốn làm bóng đèn đâu nha."
Ngọc Hi sớm đã bị trêu đến mức da mặt dày lên rồi, chẳng thèm đỏ mặt: "Nhà tôi có nhiều món ngon lắm đấy."
Tô Ninh lắc đầu: "Thế cũng không đi. Mau đi đi, người ta đứng chờ dưới lầu nửa tiếng rồi kìa."
Ngọc Hi hừ một tiếng: "Đạn bọc đường của tôi thì bà không nhận, thế mà của Niên Quân Mân lại mua chuộc được bà rồi."
Tô Ninh cười hì hì: "Không có sự cho phép của bà, tôi dám nhận chắc?"
Ngọc Hi im lặng, khoác ba lô xoay người rời đi.
Xuống đến dưới lầu, Niên Quân Mân đang tựa vào cửa xe chờ sẵn. Thấy cô, anh nở nụ cười rạng rỡ: "Đưa túi cho anh."
Ngọc Hi không đưa, ngược lại còn đi vòng quanh Niên Quân Mân hai vòng: "Niên tiên sinh, anh rảnh rỗi thật đấy nhỉ."
Niên Quân Mân cười mà không nói. Anh có thể bảo rằng để kịp đi đón cô, anh đã phải làm việc quần quật suốt mấy ngày không? Nhưng lời vẫn phải nói: "Cái đồ không có lương tâm này, nhìn quầng thâm mắt của anh đi, đều là vì bận rộn để có thời gian đi đón em đấy."
Ngọc Hi hừ một tiếng: "Bổn cô nương đây không dễ theo đuổi đâu. Nếu anh thấy mệt thì cũng không cần thiết phải làm thế này."
Niên Quân Mân biết ngay là cô sẽ nói vậy: "Đối với em, anh cam lòng, mệt đến mấy cũng thấy ngọt ngào."
Ngọc Hi kìm nén khóe miệng đang muốn nhếch lên. Vừa định ngồi vào xe thì Chu Nhược gọi với theo: "Ngọc Hi, chờ một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-1105-ngoai-truyen-12.html.]
Ngọc Hi quay đầu lại: "Có việc gì?"
Chu Nhược nghẹn lời, thái độ này quá lạnh nhạt rồi. Cả phòng ở cùng nhau nửa tháng, thông tin của từng người ai nấy đều nắm được hòm hòm. Cô ta vốn muốn kết bạn với nhóm Ngọc Hi, chỉ là nhóm Lữ Ngọc Hi luôn giữ thái độ hờ hững với cô ta. Thấy Ngọc Hi nhìn mình, cô ta không kìm được liếc nhìn Niên Quân Mân một cái: "Có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?"
Ngọc Hi: "Tôi còn chưa nói là đi đâu, sao cô biết là thuận đường?"
Chu Nhược cứng họng: "Chẳng phải cô định về nhà sao?"
Ngọc Hi: "Cô biết nhà tôi ở đâu à?"
Chu Nhược im bặt. Mục đích của cô ta tự nhiên là muốn quá giang, không phải vì nhắm trúng Niên Quân Mân mà vì cô ta biết Niên Quân Mân. Cô ta nghe bố nhắc qua, nhà cô ta luôn muốn nhận đơn hàng của nhà họ Niên, cô ta định mượn danh nghĩa bạn bè của Ngọc Hi để sau này có lợi thế cạnh tranh.
Bây giờ cô ta vừa hối hận vừa tức giận vì Lữ Ngọc Hi không nể mặt, cứ liên tục làm cô ta mất mặt.
Ngọc Hi nhìn vẻ mặt thay đổi xoành xoạch của Chu Nhược, thấy vô vị cực kỳ. Trình độ này mà còn muốn tính kế cô sao? Cô xoay người ngồi vào xe: "Đi thôi."
Niên Quân Mân mừng rỡ vì Ngọc Hi đã ngồi vào ghế phụ, nụ cười càng thêm dịu dàng: "Được."
Chu Nhược trơ mắt nhìn Ngọc Hi ngồi xe đi mất, cô ta c.ắ.n môi, dậm chân thật mạnh một cái.
Xe ra khỏi khuôn viên trường, Ngọc Hi thấy đây không phải đường về nhà: "Anh định đưa tôi đi đâu?"
Niên Quân Mân: "Ông ngoại về rồi, em có về nhà cũng chỉ có một mình. Anh đã hứa với dì là sẽ chăm sóc em thật tốt, giờ anh đưa em đi ăn món ngon."
Ngọc Hi cảm thấy: "Chắc không chỉ là đi ăn thôi đâu nhỉ!"
Niên Quân Mân nắm chặt vô lăng: "Chỉ là đi ăn thôi mà."
Ngọc Hi mới không tin. Dù sao về nhà cũng chán, cứ xem thử Niên Quân Mân đang bán t.h.u.ố.c gì trong bình.
Niên Quân Mân thở phào một hơi. Anh thật sự sợ Ngọc Hi hỏi tới cùng, con bé này quá tinh khôn, anh sợ bị lộ điều gì đó, thế là không nhịn được nhấn ga phóng nhanh hơn.
--------------------------------------------------