Vợ chồng Ngọc Khê đi bệnh viện kiểm tra nửa ngày, kết quả không phải mang thai. Bác sĩ xác nhận đi xác nhận lại là do áp lực quá lớn, nghỉ ngơi không tốt, chỉ cần điều dưỡng lại là được.
"Em thực sự sợ là mang thai, mắt thấy dự án sắp bắt đầu rồi, em là người phụ trách chính còn phải đi khảo sát thực tế nữa."
Niên Quân Mân cảm thấy hai vợ chồng anh đúng là số vất vả. Đứa nhỏ trong nhà không ít, Canh Tâm thì tâm trí không đặt vào kinh doanh, Ngọc Thanh còn tệ hơn, trực tiếp vào viện nghiên cứu, còn về Ngọc Chi, thằng bé này đúng là có tố chất làm kinh doanh nhưng khổ nỗi còn quá nhỏ.
"Ngoại công hôm nay gọi chúng mình về ăn cơm."
Ngọc Khê: "Được, sẵn tiện báo kết quả kiểm tra luôn, kẻ cả bố mẹ lại cứ trông ngóng."
Cuối cùng, món tủ mà Lôi Tiếu mang đến được Ngọc Khê xách về nhà ngoại. Ngọc Khê giao thức ăn cho dì Ngô, vừa vào phòng khách đã thấy ngoại công đang thong thả uống trà: "......."
Nói thật, từ đầu năm nay ông cụ đã ít khi đến công ty, trừ khi có cuộc họp trọng đại, phần lớn thời gian không ở nhà thì cũng là đưa ngoại bà đi du lịch khắp nơi, cuộc sống tiêu d.a.o tự tại khiến cô nhìn mà đỏ cả mắt.
Trịnh Mậu Nhiên liếc nhìn đứa cháu ngoại đang im hơi lặng tiếng, trực tiếp lờ đi sự ghen tị trong mắt Ngọc Khê: "Kết quả kiểm tra thế nào?"
Ngọc Khê thấy mọi người đều nhìn mình, đáp: "Dạo này do cháu mệt quá thôi, không m.a.n.g t.h.a.i ạ."
Trịnh Mậu Nhiên có cảm giác "người tỉnh giữa đám đông say". Sáng sớm nhận được tin là ông đã chắc chắn không m.a.n.g t.h.a.i rồi, vì thời gian không khớp, cặp song sinh phải đến mùa đông mới kiểm tra ra được.
Trịnh Cầm trong lòng thấy hơi tiếc, nhưng con dâu thì m.a.n.g t.h.a.i cũng nhanh, bà lại thấy lệch nhau với con gái thế này cũng tốt: "Sau này con phải chú ý nghỉ ngơi nhiều vào, đừng có liều mạng quá."
"Con cũng đâu muốn liều mạng, chuyện gì cũng đợi con ký tên, các loại họp hành lớn nhỏ không dứt, số lao lực rồi không tránh được, ngoại công nhỉ?"
Trịnh Mậu Nhiên: "....... Ái chà, đến giờ ta hẹn lão Lý rồi, tối ta về ăn cơm."
Ngọc Khê: "........"
Hừ, ông già cũng biết chột dạ cơ đấy!
Ngọc Khê thấy ngoại công chuồn lẹ nên cũng không truy cứu nữa. Khó khăn lắm mới có lúc nghỉ ngơi, thà cống hiến cho Chu Công để ngủ bù còn hơn.
Đến bữa tối, Ngọc Khê không ngờ món tủ của Lôi Tiếu lại nhận được sự yêu thích của cả nhà. Ngoại bà Trịnh vốn dạo này ăn uống không ngon miệng, nay lại ăn rất hăng hái.
Trịnh Mậu Nhiên nhìn thấy vậy liền hỏi: "Món này mua ở đâu thế?"
"Ngoại công, ông còn nhớ cô gái mà cháu đ.â.m trúng không? Cô ấy đang làm ở công ty, món này là cô ấy mang cho cháu."
Ngay sau đó, bàn ăn im phăng phắc. Ngọc Khê: "......."
Vui quá nên lỡ lời, lộ tẩy mất rồi.
Trịnh Mậu Nhiên cũng chịu thua, ông đã cảm nhận được "tia sáng c.h.ế.t chóc" từ vợ và con gái, bèn trực tiếp đổ thừa: "Ngọc Khê không cho ta nói đấy, thực ra ta không tán thành đâu, thật đấy."
Ngọc Khê: "......."
Trong lòng thầm niệm: Đây là ngoại công ruột, ruột thịt đấy!
Cuối cùng, Ngọc Khê nghiến răng nghiến lợi, vừa phải dỗ dành người mẹ đang đỏ mắt, người ngoại bà sắp khóc, lại còn người chồng và người cha đang sa sầm mặt vì giận dữ, đầu cô muốn nổ tung luôn, hu hu!
Giải quyết xong ở nhà ngoại, về nhà lại phải dỗ chồng. Không chỉ phải ký một loạt "hiệp ước bất bình đẳng", cô còn bị tước luôn quyền tự lái xe!
Cô cũng muốn phản kháng lắm, nhưng dù sao mình cũng sai thật nên đành... nhũn như con chi tằm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-1124-ngoai-truyen-31.html.]
Ngọc Khê bị tước quyền lái xe, để an ủi tâm hồn nhỏ bé của mình, cô bèn bế con gái đi làm cùng. Có "cây hài" nhỏ ở bên, cô có thể tự trấn an mình rằng: Vì con nên mới không lái xe.
Diệu Diệu không phải lần đầu đến công ty. Bé đi trước Ngọc Khê, đối mặt với những tinh anh đi qua đi lại mà chẳng hề sợ sệt, rất có phong thái của một "tiểu sếp". Thấy người ta chào hỏi, bé còn gật đầu đáp lễ, nhìn còn có khí thế hơn cả Ngọc Khê.
Vào đến văn phòng, cô bé không thèm diễn nữa, mắt sáng lấp lánh nhìn mẹ: "Mẹ ơi, con trông có giống thái ngoại công không ạ?"
Ngọc Khê: "....... Giống."
Cô bé vui sướng: "Mẹ ơi, mẹ đi làm việc đi, con phải gọi điện cho thái ngoại công đây."
Ngọc Khê cứ thế bị "bỏ rơi". Cô cũng lấy làm lạ, con bé này cơ hội gặp ngoại công rất ít, sao lại thích ông ấy đến thế chứ, cuối cùng chỉ biết kết luận là... giống tính cô!
Ngọc Khê phải đi họp, dặn dò thư ký: "Giao Diệu Diệu cho cô chăm sóc nhé."
Thư ký không phải lần đầu trông Diệu Diệu nên có kinh nghiệm, không thấy phiền phức mà ngược lại rất vui. Có thể trông con của sếp chứng tỏ rất được sếp tin tưởng: "Vâng ạ, Lữ tổng cứ yên tâm."
Ngọc Khê xoa xoa chân mày. Lát nữa có một trận chiến ác liệt phải đánh. Dù cô đã dần tiếp quản công ty, chứng minh được năng lực và thủ đoạn của mình, nhưng trong mắt một số bậc nguyên lão, cô vẫn là trẻ con, còn non nớt. Thêm vào đó là sự phát triển thần tốc, tư tưởng mới và cũ va chạm nhau, lần nào họp đại hội cũng mệt rũ người!
Một cuộc họp kéo dài cả buổi sáng, khi Ngọc Khê đẩy cửa bước ra đã gần mười hai giờ trưa. Ngọc Khê vừa đi về phía văn phòng vừa nghĩ, may mà không mang thai, chứ vào thời điểm mấu chốt này mà m.a.n.g t.h.a.i thì thực sự trụ không nổi.
Trợ lý vội bước tới: "Diệu Diệu và tiểu Lưu đã xuống nhà ăn rồi ạ. Lữ tổng, chúng ta xuống đó ăn hay là đặt cơm ạ?"
Cả buổi sáng Ngọc Khê chỉ uống nước cho đầy bụng nên không muốn phiền phức: "Xuống nhà ăn đi."
Nhà ăn của công ty chỉ mở cửa cho nhân viên. Cả một tầng lầu được chia thành nhiều khu vực: khu đồ Trung, khu đồ Tây, khu nghỉ ngơi và khu ăn vặt.
Nhân viên công ty đều có phụ cấp tiền ăn. Trước đây không bao gồm bữa sáng, nhưng hai năm nay đã bao thầu luôn. Phụ cấp bữa sáng là 8 tệ, bữa trưa 15 tệ, nếu tăng ca thì cung cấp miễn phí.
Khu vực nghỉ ngơi có cà phê, trái cây, các loại đồ uống, buổi trưa và tăng ca đều miễn phí. Lúc làm việc thì mỗi bộ phận đều có phòng trà nước riêng, cà phê ở đó miễn phí cả ngày.
Khu ăn vặt thì tính điểm theo chuyên cần. Ai đi làm đầy đủ không xin nghỉ thì điểm chuyên cần tháng đó được nhân đôi. Đi làm đủ là 50 điểm, nhân đôi thành 100 điểm, tương đương 100 tệ, có thể dùng mua đồ ở khu ăn vặt. Điểm này có thể tích lũy không bị hủy, một năm để dành cũng là một khoản tiền kha khá.
Đặc biệt, một nửa đồ ở khu ăn vặt là hàng nhập khẩu giá cao, bán cho nhân viên chỉ tính nửa giá. Rất nhiều nhân viên tích lại để mang về cho con nhỏ ở nhà, đồ nhập khẩu mang đến trường rất có thể diện. Có người còn tích đến dịp lễ tết, lúc đó khu ăn vặt sẽ có rượu ngon, hộp quà, dùng điểm chuyên cần để mua coi như miễn phí, lại còn được tính nửa giá, mang đi biếu xén là hợp lý nhất.
Đương nhiên cũng có những bạn trẻ không muốn tích lũy, thích có điểm là tiêu ngay. Khu ăn vặt là nơi được yêu thích nhất trong số các khu vực.
Chính vì phúc lợi công ty không ngừng tăng cao nên nhà ăn của công ty Ngọc Khê rất nổi tiếng trong ngành. Nhiều sinh viên tốt nghiệp các trường danh tiếng đến ứng tuyển đều là vì nhắm vào phúc lợi, riêng tiền phúc lợi một năm đã tiết kiệm được khối tiền rồi!
Ngọc Khê đến nhà ăn đúng lúc cao điểm, người cực kỳ đông. Chẳng trách được, nhân viên công ty trừ khi phải đi tiếp khách, còn lại đa số đều ăn ở đây.
Ngọc Khê liếc mắt đã thấy Diệu Diệu. Con bé này không ăn đồ nhà ăn mà lại ăn cơm hộp, vừa ăn vừa nhíu mày. Cái hộp cơm trông hơi quen: "Diệu Diệu."
Diệu Diệu đang ăn rất ngon lành: "Mẹ ơi, con để dành cho mẹ một nửa này."
"Hộp cơm này ở đâu ra thế con?"
Ngón tay mũm mĩm của Diệu Diệu chỉ về phía góc phòng: "Của chị gái lớn kia ạ. Con dùng suất bít tết đổi đấy, suất đắt nhất luôn, con không có chiếm hời của chị ấy đâu."
Ngọc Khê nhìn sang thấy Lôi Tiếu: "Sao con lại nghĩ ra chuyện đổi hộp cơm?"
"Vì nó thơm ạ! Con đi ngang qua chỗ chị ấy thấy thơm quá nên hỏi xem có đổi được không. Chị ấy tốt bụng lắm, đổi cho con luôn. Vâng, con không nói con là ai đâu ạ."
--------------------------------------------------