Ngọc Khê cảm ơn rồi đi vào phòng, gọi điện thoại lại. Lữ Mãn bắt máy, “Con gái.”
Tôi cười, “Vâng, bố, bố gọi điện cho con có chuyện gì thế ạ!”
Lữ Mãn nói: “Năm nay Quốc Khánh có về không?”
Tôi: “Chắc sẽ không về được ạ, Quốc Khánh nói không chừng con vẫn còn bận. Bố, bố nhớ con rồi à.”
Lữ Mãn thấy hơi mất mát trong lòng, “Bọn bố nhận được ảnh con gửi rồi, tính toán một hồi, đã hơn nửa năm không gặp con.”
Trong lòng tôi cũng nhớ bố, nhưng muốn về thì thật sự không có thời gian, “Đợi nghỉ đông, con nhất định sẽ về sớm, cứ ru rú ở nhà không đi đâu hết.”
Lữ Mãn lúc này mới có chút ý cười, “Tốt, tốt. Đúng rồi, bố nghe mẹ con nói chuyện Lôi Tiếu rồi, bố ủng hộ con, con gái bố làm được rất đúng.”
Nụ cười của tôi càng rạng rỡ hơn, “Bố, đàn ngỗng bố nuôi thế nào rồi ạ?”
Lữ Mãn nhắc đến sự nghiệp của mình, nụ cười tràn đầy trên mặt, “Tốt lắm, đang đợi thêm một đoạn thời gian nữa là được rồi. Bố cân thử rồi, bây giờ đã có con nặng bảy cân, tăng thêm chút nữa là có thể lên chín cân. Giá ngô năm nay thấp, chi phí cũng giảm đi không ít, năm nay có thể kiếm được không ít tiền. Bố đã tính toán xong xuôi rồi, đợi bán ngỗng xong sẽ xây lại nhà. Khi các con trở về, nhất định là một ngôi nhà hoàn toàn mới.”
Tôi mừng cho bố, “Bố chính là lợi hại nhất.”
Lữ Mãn khá ngượng ngùng, nhưng được con gái khen, trong lòng thấy vui, lại nói: “Bố không lợi hại, mẹ con mới lợi hại. Mới về được bao lâu mà đã nhận được sự ủng hộ của thị trấn để mở xưởng, đất cũng được phê duyệt, còn được cho vay vốn nữa. Nhà xưởng xây dựng vô cùng phát đạt, bố còn không bắt được bóng dáng mẹ con. Nếu mẹ con ở đây, đã sớm giành lấy điện thoại rồi.”
Tôi vô cùng kiêu hãnh, “Mẹ tôi chính là lợi hại.”
Lữ Mãn quyết tâm không thể bị vợ mình bỏ lại phía sau, nghĩ bụng sang năm, anh ấy cũng phải cố gắng mới được.
Tôi lại trò chuyện với bố về Ngọc Thanh một lát rồi mới cúp điện thoại.
Bước ra khỏi phòng, trong cửa hàng có thêm một người. Người phụ nữ rất đẹp, tôi vươn tay, “Chào cô, xin hỏi cô tìm ai?”
Người phụ nữ nói: “Chào cô, Hoàng Lượng bảo tôi đến, anh ấy đi ra ngoài một lát, bảo tôi đợi ở đây.”
Tôi dự đoán chắc là anh ta đi tìm mình rồi, cười nói: “Mời ngồi.”
Người phụ nữ cười, “Xem ra người Hoàng Lượng muốn tìm chính là cô.”
“Đúng vậy, cô chính là người Hoàng Lượng muốn tuyển dụng?”
Người phụ nữ tự giới thiệu: “Chào cô, tôi tên là Kim Tích, năm nay hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Kinh nghiệm làm việc, từng làm trợ lý thực tập trong thời gian đại học, sau đó đã nghỉ việc. Tôi nghĩ Hoàng Lượng đã giới thiệu qua rồi.”
“Anh ta có giới thiệu qua. Tôi là Lữ Ngọc Khê, là bà chủ của Hoàng Lượng.”
Kim Tích có chút căng thẳng, “Chào cô, tôi đến để ứng tuyển, Hoàng Lượng nói tuyển tôi làm người quản lý.”
Tôi kinh ngạc, “Anh ta nói với cô là người quản lý sao?”
Kim Tích gật đầu, “Vâng.”
Đúng lúc này Hoàng Lượng bước vào, “Tìm mãi mới thấy, hóa ra cô ở trong phòng à!”
“Vừa nãy tôi đang gọi điện thoại, anh không gặp Lôi Tiếu sao, cô ấy biết mà.”
“Lôi Tiếu đi sang đối diện rồi, lúc tôi bước vào thì không có ai.”
Tôi đợi Hoàng Lượng ngồi xuống rồi nói: “Tôi nghe Kim Tích nói, anh tuyển cô ấy làm người quản lý, tôi cứ tưởng anh tuyển trợ thủ.”
Hoàng Lượng ho khan một tiếng, “Công việc sau này của cô ấy chính là người quản lý, nhưng hiện tại thì bắt đầu từ trợ lý trước. Trách tôi không nói rõ ràng, thảo nào cô ấy nhìn tôi cứ như thấy ma vậy. Nếu không phải sắp không có nồi mà húp rồi, cô ấy nhất định sẽ không đi theo tôi đâu.”
Kim Tích thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải là người quản lý là tốt rồi. Cô ấy từng gặp người quản lý, nhưng thật sự không có kinh nghiệm và năng lực để làm người quản lý. Bắt đầu từ trợ lý là tốt nhất.
Tôi đã bảo mà, Hoàng Lượng không có khả năng không đáng tin cậy như thế. Bây giờ vấn đề đã được giải quyết, tôi hỏi Kim Tích mấy câu hỏi, chủ yếu là để kiểm tra về nhân phẩm.
Kết luận cuối cùng là cô gái này không tệ, tôi khá hài lòng với Kim Tích, bèn gọi Hoàng Lượng ra ngoài, “Anh chưa nói mức lương bao nhiêu đúng không!”
Hoàng Lượng nói: “Tôi nào dám nói chứ, cô mới là bà chủ.”
Tôi trầm ngâm, “Tôi không biết rõ về tiền lương của trợ lý, anh nói nên trả bao nhiêu tiền?”
Hoàng Lượng tiếp xúc nhiều hơn, “Thực tập năm trăm, qua thời gian thực tập là sáu trăm, cô xem coi thế nào? Tôi định dẫn cô ấy đi chạy khắp các đoàn làm phim trước, để cô ấy làm quen mặt trước đã.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-213-xay-nha.html.]
"Được, chuyện này anh hiểu rõ, anh cứ xử lý là tốt rồi, hợp đồng cũng giao cho anh luôn nhé."
Hoàng Lượng, "Được."
Ngọc Khê đợi Hoàng Lượng dẫn người đi, rồi đi tìm chị họ, "Tôi thấy, chúng ta nên tuyển một nhân viên tài chính rồi, cả pháp chế cũng phải tuyển một người nữa. Công ty ngày càng chính quy, những thứ cần có phải được trang bị đầy đủ."
Chu Linh Linh ôm cuốn sổ kiểm kê, "Tôi cũng đang nghĩ đến đây, hệ thống quả thật nên chính quy hóa, bất quá, tuyển người đều phải chậm rãi, không vội được."
Ngọc Khê cũng biết, "Tài chính là trọng yếu của trọng yếu, tạm thời không vội. Về pháp chế, tôi thấy Luật sư Tiền không tệ, chúng ta hợp tác cũng đã hơn một năm rồi."
Chu Linh Linh, "Được, tôi sẽ hẹn Luật sư Tiền nói chuyện."
Thoáng cái đã tới trung tuần chín tháng, Ngọc Thanh kết thúc huấn luyện quân sự, Ngọc Khê tới Đại học Thủ đô, mặt Ngọc Thanh đen đi không ít.
Ngọc Khê hỏi, "Huấn luyện quân sự thế nào?"
Ngọc Thanh cười, "May mắn nhờ sự huấn luyện của Trương Đại Ca, huấn luyện quân sự không khó, đ.á.n.h quyền quân sự còn giành được hạng nhất. Huấn luyện viên còn thấy đáng tiếc, tiếc là tôi không thi trường quân đội."
Giọng Ngọc Khê tràn đầy kiêu hãnh, "Em trai tôi chính là ưu tú."
Ngọc Thanh gãi đầu, "Chị, chị đến rồi, em sẽ không quay về nữa, hiếm lắm mới được nghỉ một ngày, em muốn đi thư viện xem thử."
Ngọc Khê nhìn thoáng qua thời gian, "Được, ăn trước đã, ăn xong, tôi đi trở về."
Ngọc Thanh, "Vậy ra ngoài trường ăn, em nghe bạn cùng phòng trong ký túc xá nói, có một quán món cay Tứ Xuyên không tệ."
"Được, tôi đang vừa hay muốn ăn cá nấu dầu ớt rồi."
Hai chị em tới quán món cay Tứ Xuyên, mùi cay nồng đậm đặc xộc thẳng vào mặt, quá kích thích sự phân bố nướt bọt.
Gọi món xong, Ngọc Khê lại muốn trà thảo mộc, cô nheo mắt, nhìn ra ngoài cửa.
Đồ ăn vừa được mang lên, có hai cậu con trai bước vào, đi tới vỗ vai Ngọc Thanh một cách quen thuộc, "Đây là chị của chúng ta phải không, anh em, giới thiệu giới thiệu đi."
Ngọc Thanh không nhường chỗ, cậu thật vất vả mới gặp được chị gái, không hy vọng bị quấy rầy, giới thiệu đơn giản, "Chị tôi, Lữ Ngọc Khê."
Hai cậu con trai trợn mắt, "Còn bọn tôi thì sao? Cậu không định giới thiệu à? Đây là chị của chúng ta mà!"
Ngọc Thanh quay đầu lại chỉ vào hai cậu con trai nói với chị gái, "Người không trọng yếu, khỏi cần nhớ."
Một trong hai cậu con trai làm trò hề ôm ngực, "Đồng học Ngọc Thanh, cậu thay đổi rồi, lúc cậu mới đến thuần khiết biết bao, nhìn cậu bây giờ xem, tim tôi đau quá."
Ngọc Khê không nhịn cười được, cô vui vì em trai có bạn bè, "Chào các cậu."
Cậu làm trò hề hơn, "Chào chị gái xinh đẹp, tôi là Cảnh Hào, chị gọi tôi là Chuột Nhắt là tốt rồi, biệt danh ấy mà."
Một người khác, "Chào chị, tôi là Lý Hâm, không có biệt danh."
Ngọc Khê cười, "Chào các cậu."
Ngọc Thanh lên tiếng nói: "Các cậu làm phiền chúng tôi ăn cơm rồi."
Cảnh Hào biết bạn cùng phòng không định mời, trong lòng thấy đáng tiếc, không thể tiếp xúc với chị gái xinh đẹp, "Vậy bọn tôi ngồi bàn bên cạnh."
Ngọc Thanh, "........"
Ngọc Khê nhếch khóe miệng, cô thấy một người em trai sống động hơn, chỉ là nhìn ra ngoài cửa, nụ cười của Ngọc Khê dần dần biến mất.
Ngọc Thanh hỏi, "Chị, thế nào rồi?"
Ngọc Khê đặt cốc trà thảo mộc xuống, đứng dậy, "Có người chụp ảnh."
Ngọc Khê động thủ nhanh, ra cửa lưu loát bắt được người trong bụi cỏ, người đàn ông căng thẳng ôm chặt máy ảnh, "Cô, cô làm gì?"
Ngọc Khê, "Đây chính là điều tôi muốn hỏi anh, tại sao anh lại chụp ảnh chúng tôi?"
--------------------
--------------------------------------------------