Ngọc Khê ăn từng cái miệng nhỏ, trong lòng đang tính toán xem nên nói thế nào, nhưng mỗi lần đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Niên Quân Mân, những lời thật vất vả cân nhắc đều trở nên vô dụng.
Niên Quân Mân động thủ dọn đĩa, “Nếu tôi không động tay, cô có thể ăn hết cả đêm đấy.”
Ngọc Khê, “.......”
Niên Quân Mân bưng đĩa lên, “Tôi đi rửa bát đây, cô có thể ngẫm lại xem nên nói với tôi thế nào.”
Ngọc Khê dứt khoát, Niên Quân Mân tinh ranh lắm, cô có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô ích, chi bằng nói thẳng ra, dù sao sớm muộn gì anh ta cũng biết, “Rửa nhanh lên.”
Niên Quân Mân, “....... Được.”
Ngọc Khê trở về nằm xuống, thở dài, thật không có cảm giác thành tựu gì cả, cứ tưởng có thể giấu được thật lâu cơ, kết quả, Niên Quân Mân vừa trở về đã phát hiện ra rồi.
Niên Quân Mân ngồi ở trên ghế, “Nói đi!”
Ngọc Khê hắng giọng, “Đã tìm thấy người rồi........”
Ngọc Khê nói ngắn gọn, không nói những điều vô ích, “Quá trình là như vậy, ông Vương là ông nội ruột của anh, Niên Phong đã ra nước ngoài từ năm 1980 rồi. Hai vị ông nội không nói cho anh biết là sợ anh phân tâm. Bây giờ, ông Niên không nói cho ông Vương biết, là không muốn ông Vương mất đi hy vọng.”
Niên Quân Mân chìm vào im lặng, Ngọc Khê nói xong mấy phút rồi mà anh ta vẫn không lên tiếng. Ngọc Khê càng đợi càng lo lắng, “Quân Mân, Quân Mân, anh không sao chứ!”
Niên Quân Mân ngẩng đầu, “Không sao, tôi có thể có chuyện gì chứ, bọn hắn đã sớm bước ra khỏi cuộc đời tôi rồi, tôi không thèm để ý.”
Ngọc Khê nắm lấy tay Niên Quân Mân, “Nói dối, anh không để ý Tôn Thiên Thiên, nhưng anh để ý Niên Phong. Ánh mắt không lừa được người khác đâu.”
Niên Quân Mân cúi đầu, “Quân t.ử như ngọc, cho nên tôi gọi là Quân Mân.”
Ngọc Khê sửng sốt một chút, rồi phản ứng lại, “Niên Phong đặt à?”
Niên Quân Mân, “Đúng vậy, ký ức mơ hồ rồi, nhưng đôi khi tôi cũng nằm mơ, mơ thấy có người sờ vuốt đầu tôi, nói cho tôi biết ý nghĩa của cái tên, bảo tôi phải làm quân tử.”
Ngọc Khê c.ắ.n môi, “Kỳ thật, tôi không nghĩ Niên Phong là người xấu.”
Niên Quân Mân nắm tay Ngọc Khê dùng một chút lực, rất nhanh lại thả lỏng, “Ai mà biết được!”
Vấn đề trong lòng Ngọc Khê đã tới bên miệng, cô muốn hỏi, Quân Mân đã bị lạc như thế nào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Quân Mân nhất định nhớ rõ điều gì đó, chỉ là anh ấy đang bài xích.
Trong phòng an tĩnh lại, đột nhiên, Niên Quân Mân hỏi, “Năm 1980, anh ta kết hôn, có một đứa con phải không?”
Ngọc Khê gật đầu, “Ừm.”
Niên Quân Mân lại không nói gì nữa, đột nhiên cười, “Được rồi, tôi chỉ hỏi thôi, đừng lo lắng nữa. Hai mươi năm đã trôi qua, tôi chẳng phải cũng sống tốt đến bây giờ sao? Hiện tại có ông nội ruột cũng là lời to rồi. Ngày mai trở về sẽ nhận lại ông, cũng để ông cụ vui vẻ một chút, con trai kiếp này dự đoán không gặp được rồi, cháu trai cũng cần phải nhận.”
Ngọc Khê hỏi, “Vậy anh có đổi họ không?”
Niên Quân Mân lắc đầu, “Tên của tôi đều đã được đưa vào hồ sơ rồi, không thể thay đổi được. Sau này con cái chúng ta có thể mang họ Vương, cũng coi như kế thừa huyết mạch nhà họ Vương.”
Ngọc Khê nhíu mày, “Vậy còn ông Niên thì sao?”
Niên Quân Mân cười, “Ông Niên sẽ không thèm để ý đâu, đương nhiên nếu có thể sinh hai đứa con thì tốt rồi, một đứa họ Vương, một đứa họ Niên, nếu một lần sinh đôi thì tốt rồi.”
Ngọc Khê đầy vạch đen trên trán, “Đừng có nghĩ nữa, nhà tôi chưa từng có sinh đôi đâu.”
Niên Quân Mân lại để ý trong lòng, “Mai tôi hỏi ông xem sao.”
Ngọc Khê, “........ Anh không hiểu, anh nghĩ có hơi sớm quá không? Muốn kết hôn, ít nhất phải hai năm nữa.”
Niên Quân Mân nhếch khóe miệng, “Không còn sớm đâu, cô xem, thoáng cái một năm rưỡi sắp trôi qua rồi.”
Vành tai Ngọc Khê đỏ lên, quả thật là vậy, thời gian trôi quá nhanh, một năm rưỡi thoáng cái đã qua rồi.
Ngọc Khê vừa ngủ dậy, không buồn ngủ chút nào, đã nghĩ muốn nói chuyện với Niên Quân Mân. Hai người cứ trò chuyện, quên cả thời gian. Niên Quân Mân thấy Ngọc Khê ngáp, “Mười giờ rồi, mau ngủ đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-223-nghi-cung-dung-nghi.html.]
Ngọc Khê lắc đầu, “Tôi không buồn ngủ, tôi muốn ở bên anh thêm một hồi nữa. Anh đi nhìn các ông cũng còn chưa tính, bây giờ chỉ còn lại tôi và anh thôi, tôi muốn nhìn anh.”
Niên Quân Mân nghe xong, trong lòng mềm nhũn, anh ấy cũng có tâm tư tương tự, thức cả đêm không ngủ cũng được, cứ thế này canh giữ, trong lòng mới yên tâm, “Vậy thì không ngủ.”
Ngọc Khê cười ngọt ngào: "Vậy nói chuyện gì đó phấn chấn đi, tôi muốn mua nhà rồi, phải mua căn nhà thật lớn. Tôi muốn vận dụng số tiền anh và Niên gia gia tồn tại ở chỗ tôi, coi như tôi mượn, cuối năm sẽ trả lại cho hai người."
Niên Quân Mân bật cười: "Được rồi, em lại giở trò với tôi. Ban đầu đã nói hết là của em rồi mà."
Lần này Ngọc Khê hoàn toàn tỉnh táo, một cái hoảng hốt, biết mình lỡ lời rồi, cười khan: "Anh nghe nhầm rồi."
Niên Quân Mân không tin lời Ngọc Khê: "Thế này đi, tiền của tôi và ông, em cứ trực tiếp mua nhà, coi như tôi mua. Không đủ thì em thêm nữa một ít, sau này phát tiền lương tôi chậm rãi trả lại em."
Ngọc Khê trợn mắt: "Anh làm gì thế?"
"Nói đến mua nhà cưới! Tôi coi như đã biết rồi, nếu tôi không làm thế này, em có thể vẫn luôn giữ tiền cho tôi mãi."
Ngọc Khê thầm mắng mình trong lòng, tự nhủ không được mơ hồ, chỉ có thể thành thật nghe lời Niên Quân Mân: "Được, tiền của anh mua, tôi bù phần chênh lệch, sổ hồng tên hai người."
Niên Quân Mân vừa nghĩ đến trên sổ hồng là tên hai người, trong lòng vui sướng không được: "Tốt."
Ngọc Khê nghĩ nghĩ trong lòng, phải mua căn lớn, danh nghĩa công ty cũng phải mua. Đúng, đúng, còn có nhị cữu mợ một nhà nữa, đừng mua ở địa phương này nữa, mua đường Phú Nguyên đi, nếu không thật sự có lỗi với năng lượng mà thẻ tre Ngọc Trúc đã tiêu hao rồi.
Niên Quân Mân véo má Ngọc Khê: "Nghĩ gì mà vui thế?"
Ngọc Khê cười ngây ngô: "Nghĩ đến phát tài chứ."
Niên Quân Mân cười: "Em còn mơ mộng phát tài à?"
"Đúng vậy, ai mà không mơ mộng phát tài?"
"Tôi thì không."
Ngọc Khê: "..."
Được rồi, Niên Quân Mân thật sự không làm!
Cuối cùng Ngọc Khê thật sự không chịu nổi, nói nói rồi ngủ thiếp đi, mấy giờ rồi cũng không biết. Sáng dậy, Chu Linh Linh ghé sát tai Ngọc Khê nói nhỏ: "Sáng nay tôi vào, Quân Mân vẫn luôn canh chừng em, mắt không hề rời khỏi em. Lần này, em thật sự dọa người ta sợ c.h.ế.t khiếp rồi."
Ngọc Khê: "Tôi cũng không nghĩ đến, hai lần đều gặp Quân Mân, tôi cũng không phải cố ý dọa anh ấy."
Chu Linh Linh nghĩ nghĩ: "Tôi thấy hai người, vận mệnh là gắn kết với nhau đấy!"
Ngọc Khê đồng tình, mạng của Niên Quân Mân là do cô cứu mà, là độc quyền của riêng cô một người, càng nghĩ trong lòng càng ngọt ngào.
Niên Quân Mân ăn sáng cùng Ngọc Khê xong, trở về đi nhận thân với Vương gia gia.
Ngọc Khê thấy chị họ sắp đi, vội vàng gọi: "Chị họ, chị họ, tôi bàn bạc với chị chút chuyện. Tiền thuê nhà của chúng ta chỉ đến khi tốt nghiệp đại học thôi, phải chuẩn bị trước địa phương để làm việc. Tôi nghĩ, nhân lúc vốn lưu động trong tay đủ, mua nhà đi, thế nào cũng phải có địa điểm làm việc thuộc loại của riêng mình."
Chu Linh Linh nhíu mày: "Đến kỳ rồi mua cũng không muộn."
"Giá nhà bây giờ mỗi năm một khác, mua sớm chính là kiếm tiền."
Chu Linh Linh: "Vậy được, tôi trở về tính toán, rồi trở về nói với em."
Ngọc Khê gật đầu: "Ừm."
Lữ đại cô đã đưa Chu Nghiêu đi học rồi, trong nhà chỉ còn lại Ngọc Khê một người, thật sự không có ý tứ gì. Cô tự mình lật sổ bút ra, muốn ghi lại những gì đã thấy, miễn cho sau này quên mất.
Nhưng vừa cầm bút lên lại đặt xuống, viết ra rồi giấu ở đâu? Bị người khác nhìn thấy, cô giải thích thế nào? Quá nguy hiểm.
Cách ổn thỏa nhất chính là tự mình hồi tưởng lại một lần một lần, ghi nhớ một ít điều quan trọng. Nhưng những gì thấy được nhiều lắm, ấn tượng sâu sắc thật sự không có mấy. Mở mắt ra, có thể trở về nhìn một lần, đã là cơ duyên rồi, không thể mong cầu nhiều lắm.
Ngọc Khê tối qua không ngủ ngon, mơ mơ màng màng đợi cô Lữ trở về lại ngủ tiếp, cho đến khi Niên Quân Mân trở về, Vương gia gia cũng tới rồi.
Niên Quân Mân đỡ Ngọc Khê dậy: "Tỉnh rồi à, vừa đúng lúc, ông mang đồ đến cho em."
--------------------------------------------------