Vương Điềm Điềm đi đôi giày cao gót bảy phân, gót mảnh mai kiểu mới nhất, Ngọc Khê nhìn thấy cứ như thể nó có thể gãy bất cứ lúc nào. Cô dời mắt khỏi đôi giày, Vương Điềm Điềm ăn mặc rất thời trang, thu hút ánh mắt mọi người trong phòng bệnh.
Tôn Thiên Thiên thấy con gái thì vui vẻ, bà ta đã hiểu ra, cuộc sống của bà ta có tốt hay không, có quan hệ trực tiếp với con gái. “Điềm Điềm, nhanh qua đây ngồi.”
Đáng tiếc Vương Điềm Điềm chẳng thèm để ý đến Tôn Thiên Thiên, vừa thấy Ngọc Khê, mắt Vương Điềm Điềm đã sáng.
Ngọc Khê, “...”
Đây là tình huống gì? Thấy cô ta không định xé xác tôi, ngược lại còn kích động hơn cả nhìn thấy tiền.
Vương Điềm Điềm cố nén kích động, cô ta mới biết quan hệ giữa Lữ Ngọc Khê và Trịnh Quang Diệu. Nếu biết sớm, cô ta đắc tội làm gì chứ. Từ khi biết, cô ta đã nghĩ cách làm sao để hàn gắn lại quan hệ với Lữ Ngọc Khê.
Hôm nay cô ta hứng chí đến bệnh viện, để thể hiện địa vị ở nhà, không ngờ lại gặp được Lữ Ngọc Khê. Cô ta nén kích động, cố gắng diễn cảnh quan tâm cho thật giống thật, “Đây là làm sao vậy? Bị bệnh à? Hay bị thương? Sao lại không chăm sóc tốt cho bản thân, nhìn mà lòng tôi thấy khó chịu quá.”
Ngọc Khê, “...?”
Vương Điềm Điềm uống nhầm t.h.u.ố.c à? Lại nhập vai diễn viên kịch rồi sao?
Vương Điềm Điềm lục túi, tiện tay lấy ra một xấp tiền, nhét vào tay Ngọc Khê, “Tôi không biết cô nằm viện, đến vội vàng, cũng không mua trái cây. Cầm số tiền này, thích gì thì tự mua, lần sau đến thăm cô, tôi sẽ mua trái cây.”
Ngọc Khê, “...”
Vương Điềm Điềm mang lại cho cô một loại ảo giác, giống như là ảo giác của bậc trưởng bối đang nhìn cô, thật là lạnh gáy.
Mắt Tôn Thiên Thiên trợn tròn, “Điềm Điềm, con đang làm gì vậy? Em trai con bị bệnh, con cứ lần lữa mãi mới chịu đến, mẹ xin con một chút tiền, con chỉ cho mấy trăm mấy trăm, bây giờ cho người ngoài, một lần là hơn một ngàn.”
Vương Điềm Điềm lườm người mẹ chẳng làm nên trò trống gì, “Mẹ, mẹ nói gì vậy, Tiểu Khê sao lại là người ngoài, không chừng, sau này chúng ta là người một nhà đấy!”
Ngọc Khê nhướng mày, đã hiểu, nhất định là Trịnh Quang Diệu, xem ra Vương Điềm Điềm đã bám chặt lấy Trịnh Quang Diệu rồi.
Một thời gian trước, Vương Điềm Điềm còn nghĩ cách làm sao để đ.á.n.h bại tôi, bây giờ thì hay rồi, ngược lại lại quan tâm đến tôi, trước mặt lợi ích, cừu hận gì đó, đều là rác rưởi, Vương Điềm Điềm đã diễn giải hoàn hảo điều này.
Vương Điềm Điềm thừa lúc Tôn Thiên Thiên ngây người, hòa ái nói với Ngọc Khê: “Tôi cũng mới nghe Quang Diệu nói về quan hệ của hai người, trước kia là tôi không đúng, chẳng phải người ta nói, người không biết thì vô tội sao? Bây giờ đã biết rồi, hy vọng có thể hóa giải thù hận, người một nhà hòa thuận vui vẻ.”
Ngọc Khê cảm thấy, cô có cần thiết phải vạch trần sự hiểu lầm của Vương Điềm Điềm, miễn cho sau này cô ta ngày nào cũng đến làm tôi thấy ghê tởm, “Cô có thể có hiểu lầm gì đó, tôi và Trịnh Quang Diệu không có quan hệ, ừm, tôi nói là về mặt huyết thống.”
Vương Điềm Điềm mỉm cười, “Tôi đều biết cả, nhưng anh ta và mẹ kế của cô là chị em, thì hai người vẫn có quan hệ. Không có huyết thống, thì cũng là cậu và cháu ngoại gái mà, huống hồ, tôi nghe Quang Diệu nói rồi, ông cụ đã nhiều lần gặp cô, nhất định là rất coi trọng cô.”
Ngọc Khê, “...”
Tôi có thể nói, Trịnh Mậu Nhiên trong lòng muốn bóp c.h.ế.t tôi, mới là thật không? Coi trọng tôi, đừng đùa nữa.
Vương Điềm Điềm tiếp tục cười, “Quang Diệu còn nói, anh ta còn không bằng cô.”
Ngọc Khê lại lướt qua lời của Vương Điềm Điềm trong đầu một lần nữa, nhìn Vương Điềm Điềm đầy ẩn ý, “Đừng động tâm tư với tôi nữa, cô muốn làm thân với tôi, lợi dụng tôi để lộ mặt trước mặt Trịnh Mậu Nhiên, từ đó leo lên thượng vị, con đường này là đường c.h.ế.t.”
Vương Điềm Điềm bị vạch trần tâm tư, thầm mắng trong lòng, cô nương bình thường bị nịnh hót như vậy sớm đã bay bổng rồi, chỉ có Lữ Ngọc Khê vẫn tĩnh táo như thế. Mắt cô ta lóe lên, “Cho dù tôi muốn thượng vị, đối với cô cũng có chỗ tốt không phải sao, chỉ cần giúp tôi thượng vị, tôi có thể giúp cô tăng nhanh phát triển, đôi bên cùng thắng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-220-du-mat.html.]
Ngọc Khê nheo mắt, “Tại sao lại chọn tôi?”
Vương Điềm Điềm đảo mắt, “Bởi vì chúng ta cũng coi như là người quen cũ rồi.”
Ngọc Khê cười chế nhạo trong mắt, "Cô không nói, tôi nói. Cô chọn tôi, thứ nhất, tôi và nhà họ Trịnh không có quan hệ huyết thống. Trịnh Mậu Nhiên gặp lại tôi, cũng không có bất kỳ ích lợi uy h.i.ế.p nào đối với Trịnh Quang Diệu. Thứ hai, cô hợp tác với tôi, nhân tiện làm gián điệp nghe ngóng tin tức nhà chúng tôi, có thể lấy lòng mẹ của Trịnh Mậu Nhiên, vì thế được đến vài phần kính trọng, đạt tới thượng vị. Đối với cô mà nói, đây là song thắng. Bất luận điểm nào thành, cô đều thành công. Chỉ cần cô thành công, cô hoàn toàn có thể một cước đá văng tôi, hoặc là báo thù tôi. Cô và tôi không có song thắng, trong kế hoạch của cô, thắng chỉ có chính cô."
Vương Điềm Điềm nắm chặt túi xách, sắc mặt cực kỳ kém cỏi. Cô ta tưởng tâm tư che giấu rất tốt, vậy mà lại bị Lữ Ngọc Khê lột sạch sẽ. Cô ta cứng ngắc mặt, "Cô đang nói cái gì, tôi không hiểu."
Ngọc Khê lướt ngón tay trên sấp tiền, "Lúc này còn giả vờ, vậy thì không còn ý tứ gì nữa. Mấy ngày không gặp, bản lĩnh của cô tăng không ít. Vừa mới suýt nữa tôi bị cô lừa gạt, quả nhiên, khi đã l.à.m t.ì.n.h nhân, tâm cơ này cũng tăng theo."
Mặt Vương Điềm Điềm đỏ bừng, "Quang Diệu chưa kết hôn, tôi là bạn gái của anh ấy."
Ngọc Khê "ồ" một tiếng, âm kéo dài khá lâu, rõ ràng là không tin.
Vương Điềm Điềm thấy ánh mắt mọi người xem cô ta bất đúng, nóng nảy, "Đây là thật, Quang Diệu thật sự chưa kết hôn, cô hoàn toàn có thể hỏi ông."
Ngọc Khê nhíu chặt mày. Trịnh Quang Diệu tuổi không nhỏ rồi, tuổi này rồi, vậy mà lại chưa kết hôn, chuyện này có chút không nói qua được.
Cô càng vừa nghĩ càng cảm thấy, bên trong chuyện này, nhất định có điều cô không biết. Tại sao Trịnh Quang Diệu đột nhiên lại đến đại lục? Tại sao bên cạnh Trịnh Mậu Nhiên lại có người theo dõi, tại sao Trịnh Quang Diệu không kết hôn?
Từng cái tại sao, giống như từng tấm lưới liên kết chặt chẽ với nhau, cô muốn làm rõ, thì phải cỡi từng cái một.
Nhưng càng vừa nghĩ, Ngọc Khê càng chìm vào trầm tư. Lần này không chỉ là trực giác nữa, phỏng đoán của cô cũng cho biết, vô tình, cô đã phát hiện ra vấn đề lớn.
Mà vấn đề rất có khả năng liên quan đến mẹ kế. Càng vừa nghĩ, giống như cô nhìn thấy trước mắt những tấm lưới vô tận quấn chặt vào nhau, đang chờ người đi cỡi ra.
Vương Điềm Điềm thấy Ngọc Khê không đáp lại, nóng nảy, "Tôi nói là thật đấy."
Ngọc Khê bị cắt ngang dòng suy nghĩ, thu liễm tâm thần, "Cho dù cô nói là thật, phỏng đoán của tôi cũng là đúng. Tâm tư của cô động trên người tôi là vô dụng. Trịnh Mậu Nhiên đối với tôi không hề có sự thưởng thức nào. Tin hay không thì tùy, sau này đừng đến làm phiền tôi."
Ngữ khí của Ngọc Khê rất kém. Cô chỉ cần vừa nghĩ đến có một bí ẩn rất lớn, nhất là liên quan đến mẹ kế, trong lòng cô lại thấy bực bội không rõ nguyên do.
Vương Điềm Điềm cũng ý thức được, chỉ số thông minh của cô ta không đấu lại Lữ Ngọc Khê. Vốn tưởng rằng đã thấy nhiều chim oanh yến yến đấu đá lâu như vậy, tính toán đã tăng lên, nhưng khi thật sự đối đầu, mới một hiệp đã bị Lữ Ngọc Khê tháo dỡ. Cô ta thầm hận ghê gớm, dẫm giày cao gót, xoay người muốn đi.
Ngọc Khê nói: "Đợi một chút."
Vương Điềm Điềm quay đầu lại, "Còn muốn nói gì nữa?"
Ngọc Khê rung rung sấp tiền trong tay, "Lấy tiền về đi."
Vương Điềm Điềm tức c.h.ế.t đi được, mặt đen sì, quay người đi trở về. Cô ta đã quên mất tiền. Thà cho ch.ó ăn, cũng không muốn cho không Lữ Ngọc Khê. Người cô ta hận nhất, Lữ Ngọc Khê.
Ngọc Khê đưa tiền cho Vương Điềm Điềm, Vương Điềm Điềm cầm lấy, Tôn Thiên Thiên chạy tới, "Đưa cho tôi."
Vương Điềm Điềm không đứng vững ngã, ôm bụng.
--------------------
--------------------------------------------------