Ngọc Khê cầm túi xách nhanh chóng rời đi, vừa ra khỏi hội trường liền thở phào một cái. Hôm nay nói hơi nhiều, hai bên quai hàm đều thấy mỏi nhừ.
"Lữ tổng, thật sự là cô rồi."
Ngọc Khê ngoảnh lại, ồ, người quen đây mà, Hà Tinh. Cô không biểu hiện gì trên mặt: "Cô là?"
Lòng bàn tay Hà Tinh đổ mồ hôi. Cô ta đã nhìn thấy Lữ Ngọc Khê ngay từ lúc ở trong bữa tiệc. Lữ Ngọc Khê trẻ hơn trong ảnh, gương mặt đầy đặn căng tràn collagen. Cô ta vẫn luôn muốn tiến lên bắt chuyện nhưng đáng tiếc không có cơ hội, xung quanh Lữ Ngọc Khê toàn là những nhân vật danh tiếng trong giới. Khó khăn lắm mới đợi được lúc cô đi ra, cô ta lập tức bám theo. Nhưng khi đến gần, cô ta phát hiện ánh mắt Lữ Ngọc Khê như thể nhìn thấu tâm can mình, cảm giác như bị lột trần vậy, rất căng thẳng.
Ngọc Khê cũng đang đ.á.n.h giá Hà Tinh. Quần áo mặc trên người rất tốt, nhưng có một điểm đã bại lộ: Hà Tinh một tay cẩn thận nắm chặt cái túi xách, đây là hành vi theo bản năng. Cô gái này rất trân quý cái túi, gia cảnh không hề tốt như lời Diêu Trừng nói.
"Cô gọi tôi lại mà không có chuyện gì thì tôi đi đây, tôi còn có việc."
Hà Tinh vội bước tới: "Anh Canh Tâm thường xuyên nhắc đến cô. Tôi ngưỡng mộ đại danh của cô đã lâu, rất sùng bái cô nên nhất thời không nhịn được mà gọi cô lại."
Trong mắt Ngọc Khê chẳng có lấy một tia cười. Niên Canh Tâm mới không rảnh mà nhắc đến cô trước mặt cô ta. Cô thầm nghĩ, có phải vì các báo đài đưa tin về cô toàn là điều tích cực, nên đám tân binh này đều tưởng cô dễ nói chuyện, tính tình hiền lành?
Ngọc Khê mất đi hứng thú. Che giấu giỏi đến đâu cũng không giấu được dã tâm trong mắt. Trong giới này không sợ người có dã tâm, cô cũng sẽ không đi đ.á.n.h giá điều đó, nhưng dã tâm mà dùng trên người nhà cô, thì dù chỉ một lần cô cũng sẽ ghi nhớ. Cứ ở trong "danh sách đen" đi, sau này tuyệt đối không hợp tác. Cô vốn là người nhỏ mọn và cực kỳ hộ đoản.
Hà Tinh nhìn Lữ Ngọc Khê không nói lấy một lời, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không bố thí cho mình đã xoay người rời đi. Cô ta bồn chồn lo lắng, cẩn thận hồi tưởng lại những lời mình vừa nói, rõ ràng không có vấn đề gì, tin tức cô ta nhận được rất chính xác mà. Trong giới đều nói Lữ Ngọc Khê rất bao bọc em chồng, Niên Canh Tâm thuận buồm xuôi gió được như vậy phần lớn là nhờ công lao của Lữ Ngọc Khê.
Rốt cuộc mình đã sai ở đâu? Hay là do mình quá vội vàng?
Ngọc Khê về nhà cũng không nhắc đến Hà Tinh, đây là chuyện của Niên Canh Tâm.
Thời gian trôi mau, chớp mắt đã đến tháng Sáu. Nhà máy và trường học ở Tây Bắc đã bước vào giai đoạn trang trí. Ngọc Khê nhận được vài cuộc điện thoại từ lãnh đạo trấn, hỏi xem cô có qua cắt băng khánh thành không.
Ngọc Khê quay sang bàn bạc với biểu tỷ, cuối cùng biểu tỷ là người đi.
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, biểu tỷ đi Tây Bắc. Ngọc Khê đặc biệt tìm xem tin tức địa phương, thấy công trình đã lên sóng truyền hình. Người đến cắt băng khánh thành khá đông, còn đi tham quan trường học.
Trường học trang trí gần xong rồi, chỉ đợi thiết bị chuyển đến. Bỏ trống một kỳ nghỉ hè là học kỳ sau có thể đưa vào sử dụng.
Niên Quân Mân nói: "Trường học từ thiện khai giảng, em nhất định phải có mặt."
Ngọc Khê hiểu rõ, cô bắt buộc phải đi: "Vâng."
Bản tin kết thúc, Ngọc Khê nhận được điện thoại của ông nội: "Tiểu Khê à, xem tin tức chưa con?"
Ngọc Khê cười nói: "Con xem rồi, con còn thấy cả ông nội nữa cơ."
Ông nội Lữ lần đầu được lên tivi: "Ông được hưởng sái hào quang của chị em con đấy."
"Ông nội, biểu tỷ sắp về thủ đô rồi, hay là ông cũng cùng về thủ đô ở một thời gian nhé?"
Ông nội Lữ không muốn đi, ở đây có anh chị em, toàn là người thân nên rất náo nhiệt: "Ông ở đây tốt lắm, các con không phải lo."
Ngọc Khê: "....... Ông nội, ông đi cũng lâu rồi, không về thủ đô mà cũng chẳng định về nhà luôn sao?"
"Không về, về nhà có gì hay đâu, nhà có mỗi mình ông, bố mẹ con thì bận tối mắt tối mũi chẳng thấy bóng dáng, ông cứ ở đây thôi."
Ngọc Khê cũng hết cách, người trong nhà ai cũng có sự nghiệp riêng, không có thời gian ở bên người già: "Vậy ông chú ý sức khỏe nhé."
Ông nội Lữ: "Biết rồi, biết rồi, có cô út con ở đây mà, chúng ông khỏe lắm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-737-loi-ich.html.]
Ngọc Khê mỉm cười, cô út chắc cũng đang đau đầu lắm đây, hẳn là hối hận vì đã mua nhà rồi.
Ông nội Lữ lại nói: "Tiểu Khê à, ông ba con nhờ ông hỏi con xem, con bé Triệu Tuyết tham gia tuyển tú không phải là bị lừa đấy chứ? Nghe nói vào được top 100 rồi, sắp được lên tivi nữa, có thật không con?"
Ngọc Khê kinh ngạc: "Có chuyện này sao? Em ấy đi tham gia hải tuyển à?"
"Đúng thế, con bé giấu kỹ lắm, vào được top 100 mới chịu nói. Trường đại học trọng điểm đang học tốt thế không học, chẳng biết nghĩ cái gì nữa, ông ba con đang sầu hết cả người."
Ngọc Khê biết Triệu Tuyết nghĩ gì, cô nàng này cực kỳ chấp niệm với tiền bạc, muốn kiếm tiền nhanh: "Tuyển tú là thật đấy ạ, sẽ được lên tivi, không phải lừa đảo đâu."
"Không phải lừa đảo là tốt rồi. Con bé bảo, đợi nó thành ngôi sao ca nhạc sẽ kiếm được tiền to, làm ông ba con tức đến nghẹn cổ. Nhà có mỗi đứa sinh viên ra hồn!"
Ngọc Khê cảm thấy cần phải nói rõ trước: "Ông nội, ông nói với ông ba một tiếng, mảng ca sĩ cháu không am hiểu nên không giúp gì được đâu ạ."
Ngọc Khê nói lời thật lòng. Cô có quan hệ thật nhưng cũng xa tầm tay, lại không phải địa bàn thủ đô, hơn nữa còn trái ngành. Cô chẳng có chút quen biết nào bên mảng âm nhạc cả.
Ông nội Lữ hiểu ý, cháu gái đã làm cho nhà họ Lữ quá nhiều rồi: "Ông biết rồi, muộn rồi, ông cúp máy đây."
"Vâng, ông nghỉ ngơi sớm ạ."
Vì biết Triệu Tuyết sẽ lên thi đấu, vốn dĩ Ngọc Khê không quan tâm lắm nhưng buổi livestream đầu tiên cô vẫn đặc biệt đón xem. Một trăm cô gái mặc trang phục giống nhau, người xinh đẹp không thiếu, người cá tính cũng rất nhiều, đặc điểm chung là trẻ trung tràn đầy sức sống.
Mai Hoa chú ý đến Triệu Tuyết: "Con bé cũng tham gia à?"
Ngọc Khê: "Con cũng mới biết thôi."
Triệu Tuyết biết khá nhiều bài hát, giọng hát trong trẻo. Mai Hoa nhận xét: "Đừng nói chứ, giọng con bé hay thật, hát tốt đấy."
Ngọc Khê biết, vào được top 100 thì ai cũng có tài, chẳng ngờ Triệu Tuyết lại thật sự có thiên phú, khi hát cô bé rất tận hưởng sân khấu.
Niên Canh Tâm thu lại nụ cười cợt nhả: "Đúng là cũng có phong thái sân khấu đấy."
Ngọc Khê xem và nghe thêm phần trình diễn của các thí sinh khác, thí sinh giỏi rất nhiều: "Muốn vào chung kết thì khó đấy."
Niên Canh Tâm nhận xét khách quan: "Cô ta không nên tham gia mùa đầu tiên, có tham gia thì nên để mùa thứ hai. Mùa đầu chú ý chưa cao, ngay cả chị dâu cũng không xem, chúng em nghe xong cũng chẳng để tâm mấy. Chị xem đi, tỷ suất người xem sẽ không cao đâu. Cho dù có vào chung kết thì cũng chẳng có mấy người hâm mộ, ký hợp đồng ra mắt mà muốn nổi tiếng thì khó như lên trời!"
Ngọc Khê: "Chú nhìn nhận cũng thấu đáo đấy. Ngày mai là bắt đầu tuyên truyền phim mới rồi, chú đã nghĩ ra cách giải quyết rắc rối kia chưa?"
Niên Canh Tâm chờ chính là ngày mai: "Tất nhiên là nghĩ ra rồi. Dám bắt nạt vợ em, em sẽ bắt cô ta trả lại cả vốn lẫn lời."
Ngọc Khê tò mò không biết Niên Canh Tâm rốt cuộc đã nghĩ ra cách gì!
Niên Quân Mân dắt tay vợ: "Muộn rồi, về ngủ thôi."
Ngọc Khê nhìn đồng hồ đúng là không còn sớm, hai vợ chồng về phòng. Hai thằng nhóc đã ngủ say, Ngọc Khê đẩy cái tay đang ôm eo mình ra: "Thôi nhé, dạo này hơi bị thường xuyên đấy, em không muốn m.a.n.g t.h.a.i nữa đâu."
Niên Quân Mân ngã vật xuống giường: "Cái lợi của việc trẻ khỏe mà. Nhưng mà ba đứa con là đủ rồi, anh đang tính toán đợi bận xong đợt này sẽ đi thắt ống dẫn tinh, lúc đó em đi cùng anh nhé."
Ngọc Khê ôm lấy Niên Quân Mân: "Hay là để em đi đặt vòng nhé?"
Niên Quân Mân đâu có nỡ: "Đừng, anh xót lắm. Với lại, thắt ống dẫn tinh còn có một cái lợi khác nữa."
"Lợi gì cơ?"
--------------------------------------------------