Diêu Trừng cảm thán: "Mới hết có ba ngàn tệ thôi sao!"
Ngọc Khê vừa xếp từng món vào xe vừa nói: "Ở đây cứ để chị lo, em ra đón Canh Tâm một chút đi."
Diêu Trừng đáp: "Dạ, vâng ạ."
Ngọc Khê bên này vừa sắp xếp xong thì Niên Canh Tâm cũng về tới, nhân viên bán hàng còn đích thân hỗ trợ vận chuyển ra tận nơi. Cốp xe của Ngọc Khê không chứa nổi, phải để nhờ cả sang xe của tổ chương trình.
Lên xe tính toán lại, số tiền trong tay vẫn còn dư hơn bốn ngàn tệ!
Đây là kết quả sau khi Niên Canh Tâm toàn chọn đồ tốt để mua, nếu mua loại bình thường thì chắc chắn còn dư nhiều hơn nữa.
Niên Canh Tâm hỏi: "Chị dâu, mình còn cần mua gì nữa không?"
Ngọc Khê đã có tính toán trong lòng: "Ghé chợ mua than hoạt tính."
Nếu thực sự mưa lớn, xe RV chắc chắn sẽ bị ẩm, mua thêm nhiều than để hút ẩm, vì một cuộc sống thoải mái thì không nên tiếc tiền.
Dạo một vòng quanh chợ, Ngọc Khê còn mua thêm cả xẻng và một số công cụ lao động khác.
Thợ quay phim: "........" Không biết thì người ta lại tưởng họ chuẩn bị đi diễn trò sinh tồn nơi hoang dã ấy chứ!
Ngọc Khê chẳng quan tâm thợ quay phim nghĩ gì, cô đã quen cẩn trọng, càng quen việc chuẩn bị dư thừa cho mọi tình huống!
Điểm dừng chân cuối cùng là tiệm thuốc. Mưa nhiều dễ cảm lạnh, cô mua đủ loại t.h.u.ố.c cảm, t.h.u.ố.c trị viêm khớp, miếng dán hạ sốt, t.h.u.ố.c cho trẻ em và người lớn, không hề tiếc tay.
Toàn bộ quá trình được thợ quay phim ghi lại, anh ta thực sự chứng kiến thế nào gọi là tâm tư tỉ mỉ như sợi tóc.
Khi trở lại điểm tập kết, nhà Ngọc Khê là nhà về sớm nhất. Đợi đến khi họ sắp xếp xong xuôi mọi vật tư thì ba nhà kia mới lục tục quay về.
Rõ ràng là vẫn còn không ít thời gian, nhưng tổ chương trình tuyệt nhiên không hề hé môi nửa lời về chuyện sắp có mưa, ngược lại còn hối thúc mọi người mau chóng lên xe.
Ngọc Khê liếc nhìn chiếc xe của tổ chương trình đang phủ bạt chống thấm, thầm nghĩ họ đã có chuẩn bị cả rồi.
Xe rời khỏi nội thành, chạy hơn hai tiếng đồng hồ mới tới nơi. Phía xa là núi cao đại ngàn, Ngọc Khê nhẩm tính thời gian, lái xe đến ngôi làng gần nhất cũng phải mất nửa tiếng, nơi này đúng thật là đồng không m.ô.n.g quạnh.
Ngọc Khê rốt cuộc cũng hiểu rõ tính toán của đạo diễn. Lần này kinh phí là do các nhà tự kiếm, vì cô phá vỡ quy tắc nên nhà nào cũng dư dả tiền bạc, vốn dĩ có thể thong thả tận hưởng chuyến đi.
Đạo diễn vì hiệu quả chương trình đương nhiên không cho phép chuyện đó xảy ra, nhất là khi nhà cô có tận hơn vạn tệ trong tay, nên ông ta mới đặc biệt chọn cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Cô đã xem qua bản kế hoạch, địa điểm quay thứ ba vốn không phải ở đại ngàn, mà là một ngôi làng dưới chân khu du lịch. Việc đổi địa điểm xa rời kế hoạch ban đầu rõ ràng là để họ có tiền mà không có chỗ tiêu.
Ngọc Khê nghĩ ra, các gia đình khác cũng nghĩ ra. Cảnh sắc thì đẹp thật đấy, nhưng trong lòng ai nấy đều không vui, nhất là những nhà không mua sắm bao nhiêu nhu yếu phẩm mà vẫn còn dư nhiều tiền.
Nhà họ Hà là điển hình nhất, hơn hai ngàn tệ mới tiêu được một nửa, lương thực thực phẩm mua chẳng được bao nhiêu!
Đạo diễn hắng giọng: "Năm ngày tới chúng ta sẽ ở lại đây. Lần này không cho phép tìm nguyên liệu tại chỗ, đồ ăn thức uống chỉ được dùng những thứ các vị đã tự mua sắm."
Ông ta dừng lại một chút, phớt lờ những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình: "Nhà nào thiếu lương thực có thể mua lại từ nhà có nhiều, hoặc góp gạo thổi cơm chung. Tóm lại một câu, năm ngày này tổ chương trình sẽ không quản, ăn uống tự giải quyết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-842-dao-ho.html.]
Ngọc Khê: "........" Cô cảm nhận được sự ác ý sâu sắc từ đạo diễn. Nhà cô mua nhiều đồ nhất, đạo diễn cứ dăm ba câu lại nhìn về phía nhà cô, rõ ràng là đang ám chỉ lộ liễu đây mà!
Ngọc Khê thực sự muốn cười lạnh. Trước ống kính máy quay, cô có thể không bán sao? Không bán thì sẽ bị gán mác ích kỷ, lẽ nào trơ mắt nhìn lũ trẻ nhà khác nhịn đói? Chỉ cần cô không bán nguyên liệu, cứ chờ đi, khi tập này lên sóng kiểu gì nhà cô cũng bị cư dân mạng ném đá tơi bời. Cô thì không sao, nhưng Niên Canh Tâm thì không được!
Ngọc Khê mỉm cười, nhất định phải mỉm cười. Đạo diễn đào hố cho cô, tốt lắm, để xem cuối cùng ai mới là người bị chôn dưới đó!
Trời cũng chiều lòng người, một tiếng sấm vang rền. Ngọc Khê nhìn về phía xa, khóe môi nhếch lên, tâm trạng bỗng chốc tốt hẳn, nhất là khi thấy tổ chương trình có vẻ hơi ngẩn người. Không làm gì đó thì thật có lỗi với bản thân, cô bèn nói với nhà họ Hồ và mọi người: "Đừng sợ, thời tiết khắc nghiệt thế này tổ chương trình chắc chắn đã có chuẩn bị từ trước. Mọi người nhìn xem, dưới tấm bạt kia toàn là lều bạt, ô dù, áo mưa cả đấy. Họ không nhắc trước là vì đã chuẩn bị sẵn để chúng ta lĩnh rồi."
Tổ chương trình vừa sực tỉnh: "........" Đạo diễn nhìn ánh mắt sáng rực của các gia đình, không dám nói "đó không phải chuẩn bị cho các người": "......... Ừ."
Ngọc Khê lại nói: "Hai nhà chúng tôi thì không cần đâu, chúng tôi mua sẵn cả rồi."
Diệp Dĩnh lúc này mới phản ứng lại: "Sao nhà chị lại biết đường mua áo mưa? Chị lấy tin tức từ đâu thế?" Ý tứ rất rõ ràng, chắc chắn là người của tổ chương trình phím trước!
Ngọc Khê cực kỳ kiên nhẫn: "Tôi lén xem điện thoại, thấy dự báo thời tiết có mưa. Định bụng bảo mọi người nhưng lúc đó mọi người đi mất rồi, tôi lại không có cách nào liên lạc. Thế nên tôi đã nói trực tiếp trước mặt thợ quay phim là sắp có mưa, tổ chương trình nhờ đó mới biết mà chuẩn bị trước đấy. Mọi người còn tiết kiệm được khối tiền nhờ tổ chương trình chuẩn bị hộ còn gì!"
Một bộ dạng "tôi vừa giúp mọi người tiết kiệm tiền, mọi người nên cảm ơn tôi mới đúng". Dù sao sau khi kiểm tra xong cô cũng định nói thật, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì... chao ôi, chỉ thấy khói xe của họ thôi, lúc về định nói thì tổ chương trình không cho cơ hội! Nhưng giờ nói cũng chưa muộn!
Diệp Dĩnh cũng không bắt bẻ nữa, dù sao tiết kiệm được tiền là tốt rồi, hơn nữa cô ta cũng không muốn đắc tội Lữ Ngọc Khê, nhỡ hết đồ ăn còn phải sang nhà người ta mua!
Đạo diễn nhìn Lữ tổng, ông ta vừa đào hố xong thì đòn phản công của cô đã tới ngay lập tức. Ông ta có thể nói "không phải chuẩn bị cho các người, không thông báo là để xem các người chật vật" không? Không thể! Nếu nói huỵch toẹt ra sẽ thực sự chọc giận các gia đình, ngộ nhỡ họ đình công thì ông ta gánh không nổi. Nhìn nụ cười vạn năm không đổi của Lữ tổng, thật đáng sợ!
Ba gia đình kia đi lĩnh đồ che mưa, Ngọc Khê và Niên Canh Tâm cũng lấy lều bạt ra dựng. Đây là loại lều chuyên dụng cho xe RV, dựng bên ngoài xe để che mưa khi nấu nướng và ăn uống, độ kín rất tốt, bốn phía đều có tấm chắn.
Niên Canh Tâm mua loại lớn, dựng xong trông như một phòng khách nhỏ.
Khi dựng xong, Diêu Trừng đã xách đầy nước vào chiếc bể bơi mini đơn giản. Sau trận mưa lớn, nước suối chắc chắn không dùng được nữa.
Lúc đầu Diêu Trừng không hiểu tại sao chị dâu lại mua thứ giống bể bơi trẻ em này, giờ thì đã rõ: "Chị dâu, tổ chương trình thấy em xách nước nên họ cũng đang hối hả đi xách nước kìa!"
Niên Canh Tâm lau mồ hôi trên trán: "Mấy người này đúng là thiếu kiến thức sống, cứ học theo chị dâu là chuẩn nhất."
Diêu Trừng gật đầu lia lịa: "Tổ chương trình kém thật!"
Thợ quay phim: "........." Dù là sự thật nhưng có thể đừng nói xấu sau lưng tôi được không?
Ngọc Khê lấy tấm khăn trải bàn loại cứng trải lên trên cái bể bơi. Khăn trải bàn bằng nhựa nên chống nước, bể bơi đặt bên ngoài, chèn kỹ lại thì không sợ nước mưa lọt vào.
Nhà Ngọc Khê đã chuẩn bị xong xuôi, thong thả nhìn đoàn làm phim và các nhà khác đang tất bật. Ai nấy đều bận rộn. Ngọc Khê quan sát địa thế, nơi này không phải thung lũng, địa hình khá cao, ngọn núi phía trước cũng có một khoảng cách nhất định, rất tốt, chỉ có một con suối nhỏ ở khá xa, không lo sạt lở hay lũ quét.
Để chắc chắn, cô còn sang chỗ tổ chương trình xem bản đồ, gần đây không có đập thủy điện hay sông lớn, nguồn nước duy nhất là một cái hồ rất xa.
Ngọc Khê xem xong nhận xét: "Chọn địa điểm tốt đấy."
Đạo diễn: "........ Đã khảo sát trước rồi, phải chịu trách nhiệm về an toàn chứ." Nhất là khi biết sắp có mưa, ông ta còn đặc biệt tìm dân địa phương để xác nhận, nếu không làm sao ông ta có bản đồ được!
Ngọc Khê nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên nóc lều, nhanh chóng đội mũ chạy về. Vừa vào đến nơi thì mưa bên ngoài đã trút xuống xối xả, mưa tầm tã trắng trời.
Thước Thước và Dung Dung nhìn mưa lớn bên ngoài hỏi: "Mẹ ơi, tối nay mình ăn gì ạ!"
Ngọc Khê xoa tóc con trai: "Mưa lớn thế này thì lẩu là hợp nhất!"
--------------------------------------------------