Ánh mắt Tiền Trung Á dời từ người Ngọc Khê sang người Chu Tuấn, “Nguyên lai hắn nói có hợp đồng là có hợp đồng với ngươi à, sao, ngươi cũng có tâm muốn mở công ty điện ảnh và truyền hình sao?”
Ngọc Khê không trả lời, “Có thể được Tiền tổng để mắt tới, tôi xem như đào được bảo vật rồi.”
Đôi mắt vốn không lớn của Tiền Trung Á nheo lại, “Trước tiên chúc mừng, ngươi đích xác rất có tài hoa, quy mô cuộc thi lần này không lớn, nhưng trình độ của ban giám khảo vẫn ở đó, mười chín tuổi có thể đ.á.n.h bại rất nhiều chuyên nghiệp nhân sĩ để giành được Quý quân, tôi xin rút lại sự khinh thường đối với ngươi.”
Ngọc Khê nghĩ thầm trong lòng, Tiền Trung Á khách khí với cô hơn rất nhiều, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn nhận cô, “Cảm ơn.”
Tiền Trung Á chuyển giọng, “Tôi nghe nói, công ty của ngươi sống không tốt, những hợp đồng thầu không nhận được nữa sao? Hoa Thiên giống như đã chặn đường diễn xuất của tiểu t.ử này rồi!”
Ngọc Khê nheo mắt, “Tiền tổng là nghe được, hay là quá mức quan tâm hiểu rõ?”
Tiền Trung Á cười ha ha, “Điều này có gì quan trọng sao? Kết quả đều là công ty các ngươi sống không tốt.”
Ngọc Khê, “Điều đó chưa chắc, mới tới đâu mà, chưa đến cuối cùng ai biết được?”
Trong đôi mắt nhỏ của Tiền Trung Á lóe lên ánh sáng, “Tôi ở đây có cách có thể khiến công ty các ngươi thoát khỏi hiện trạng, sáp nhập vào Duyệt Huy.”
Ngọc Khê chỉ biết, Tiền Trung Á là người c.h.ế.t vì tiền, tìm đến cô, chỉ biết có liên quan tới tiền, “Cảm ơn hảo ý của Tiền tổng, tôi cảm thấy công ty hiện tại rất tốt.”
Tiền Trung Á, “Đừng vội vàng từ chối, tôi cũng rất xem trọng tài hoa của ngươi, sáp nhập vào Duyệt Huy, kịch bản của ngươi chúng tôi đầu tư, hơn nữa nhất định sẽ giúp ngươi trở thành biên kịch đỉnh cấp, điều kiện này như thế nào?”
Ngọc Khê mím môi, cô vừa mới trọng sinh trở về, vừa thấy Duyệt Huy là đã nổi đóa, bởi vì kiến thức ngắn, lại chưa thích ứng được từ việc trọng sinh, cô đã từ chối suy nghĩ về Duyệt Huy.
Sau này, theo sự trưởng thành, chậm rãi thích ứng với việc trọng sinh, có thể bình tĩnh ứng đối với Duyệt Huy, cũng có tâm suy nghĩ về Duyệt Huy.
Nhưng càng suy nghĩ càng cảm thấy bất đúng, tiểu cô nương xinh đẹp nhiều hơn, cô lại không phải là người đẹp đỉnh cấp, cũng không phải đại mỹ nữ khuynh thành, Duyệt Huy thế nào lại cứ nhắm vào cô chứ.
Còn đi lợi dụng Lý Miêu Miêu tính kế gia đình bọn họ, không chỉ là tính kế một mình cô thôi!
Nguyên lai, cô vẫn luôn cho rằng, tính kế gia đình bọn họ là để uy h.i.ế.p cô, nhưng trọng sinh đến hiện tại, cô không hề nghĩ như vậy nữa, cô có bao nhiêu mặt mũi chứ, đáng giá để bị tính kế, thiếu cô một người, còn rất nhiều tiểu cô nương xinh đẹp khác!
Vậy thì có ý tứ rồi, rốt cuộc Duyệt Huy là nhắm vào ai?
Nhất là hai lần này, từ muốn đầu tư góp vốn, đến sáp nhập hiện tại, nói là xem trọng cô, cô cũng không tin, người có tài hoa trên toàn quốc nhiều hơn, cô từ không cho rằng mình là thiên tài đỉnh cấp, được người người truy phủng, vì cái gì nhất định phải là cô?
Cô lại cảm giác được cảm giác bị tính kế, đời trước, cô chính là một tiểu nhân vật bị tính kế, nhìn ít, nghe ít, cô luôn cảm thấy, đời trước nhất định đã xem nhẹ điều gì đó.
Còn về kiếp này, vận mệnh của cô đã thay đổi, cho nên sự tính kế đối với cô cũng thay đổi, không hề đơn giản thô bạo nữa, trong lòng cô dâng lên một cảm giác không rõ nguyên do.
Nếu thật sự là nhắm vào gia đình bọn họ, vậy có thể hay không giống như đời trước, tính kế tất cả mọi người trong nhà.
Cảm giác này, khiến cô cảm thấy rất tệ, lại cảm giác được sự nhỏ bé của mình, thứ chạm tới vĩnh viễn đều là vòng ngoài cùng, nếu như giống Trịnh Mậu Nhiên, cô sẽ có năng lực đi thăm dò chân tướng, cô phát hiện, thành tựu hiện tại mình đạt được, căn bản không tính là gì, cô khẩn thiết muốn trở nên cường đại.
Chu Tuấn trộm kéo tay áo bà chủ một cái, bà chủ đã trầm mặc lâu lắm rồi.
Ngọc Khê đè nén sự sôi trào trong lòng, đáy mắt sáng ngời nhìn Tiền Trung Á, “Tôi từ chối, đồng thời cũng cảm ơn hảo ý của Tiền tổng, và sự coi trọng của quý công ty.”
Tiền Trung Á cho rằng chuyện nắm chắc mười phần, Lữ Ngọc Khê lại không đồng ý, hắn dò xét Lữ Ngọc Khê, hắn cũng không hiểu, vì sao Lữ Ngọc Khê mà hắn chỉ nhắc qua một lần, lại được cấp trên coi trọng, quan tâm hết lần này đến lần khác, khóe miệng hắn cứng lại, “Vậy thật sự rất đáng tiếc.”
Ngọc Khê cười giả lả, cô ngược lại muốn xem, nếu cô không mắc bẫy, bọn họ còn có tính toán gì nữa. Cô tình cờ hỏi: "Trên báo chí rất ít có bài viết cụ thể về Duyệt Huy. Ai cũng nói bối cảnh của Duyệt Huy thần bí, tài nguyên điện ảnh và truyền hình nhiều, vốn liếng hùng hậu, nhưng chỉ có không biết ông chủ là ai, điều này có đúng hay không?"
Mắt Tiền Trung Á sáng rực lên một cái. Có sự quan tâm là tốt rồi, có quan tâm thì sẽ có hứng thú, nhiệm vụ của hắn cũng có thể hoàn thành sớm một chút. "Ông chủ chúng tôi thần bí lắm, đừng thấy tôi là tổng giám đốc, tôi còn chưa từng gặp mặt. Tôi nói cho cô biết, sáp nhập vào Duyệt Huy có rất nhiều lợi ích, Duyệt Huy chỉ là một bộ phận của tập đoàn công ty."
Ngọc Khê: "Tập đoàn? Tập đoàn trong nước sao? Hiện tại trong nước rất ít có tập đoàn lớn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-246-me-doan-trung-trung.html.]
Tiền Trung Á miệng rất kín: "Chỉ cần cô sáp nhập vào công ty thì sẽ biết, hiện tại, tôi sẽ không nói đâu."
Ngọc Khê cười giả lả: "Vậy thì thôi đi, em chỉ là tò mò, tò mò mà thôi."
Tiền Trung Á móc danh thiếp ra đưa cho Ngọc Khê: "Nghĩ kỹ rồi, tùy thời gọi điện thoại cho tôi, đây là số điện thoại riêng."
Ngọc Khê nhận lấy số điện thoại, Tiền Trung Á vui vẻ đi rồi.
Ngọc Khê ngược lại còn phải cảm ơn Tiền Trung Á, bởi vì hắn ta đến, Ngọc Khê lại khiến mọi người chú ý, trò chuyện rất tốt với mấy biên kịch chuyên nghiệp, lưu lại phương thức liên lạc, còn ngoài ý muốn kiếm được một vai diễn cho Chu Tuấn.
Lần này lĩnh thưởng coi như viên mãn rồi.
Ngọc Khê không trở về cửa hàng, ngược lại đi đến bệnh viện. Hách Phong đang trò chuyện cùng Lữ Đại Cô, hỏi: "Giải thưởng lĩnh về rồi chứ?"
Ngọc Khê lấy cúp ra từ trong túi: "Lĩnh về rồi, thu hoạch không tệ. Sư phụ, người đối với con thật sự là trạng thái thả rông đó!"
Hách Phong: "Võ lực của con có, hiện tại bốn năm người đàn ông bình thường cũng không đ.á.n.h được con, con lại cẩn thận, lại có Chu Tuấn ở đây, ta có cái gì mà phải lo lắng. Loại trường hợp này, con sớm muộn gì cũng phải tự mình đối mặt, ta sớm buông tay sớm tốt."
Lữ Đại Cô không chịu: "Ngọc Khê mới bao tuổi chứ."
Hách Phong không đồng ý: "Cô đừng xem Ngọc Khê là đứa nhỏ, nha đầu này cách đối nhân xử thế còn mạnh hơn cô, nó không ít tâm cơ đâu!"
Lữ Đại Cô quay đầu đi, trong lòng nổi giận, từ khi quan hệ hai người tiến thêm một bước, người này nói chuyện một chút cũng không khách khí.
Ngọc Khê nhìn nhìn Đại Cô, lại nhìn nhìn sư phụ điềm tĩnh, thật giống như một cặp tình nhân nhỏ đang giận dỗi nhau. Nhìn bộ dáng sư phụ cười híp mắt, cô bỗng dưng bị cho ăn một bát cẩu lương vô hình.
Ngọc Khê cảm thấy cô vẫn nên rút lui sớm đi: "Sư phụ, người có biết nội tình của Duyệt Huy không?"
Hách Phong gọt xong quả táo, ngẩng đầu: "Thế nào lại quan tâm tới Duyệt Huy rồi?"
Ngọc Khê đem chuyện Duyệt Huy vài lần tìm cô nói ra: "Cho nên con rất tò mò."
Hách Phong hồi tưởng trong đầu, kinh ngạc: "Ta thật không biết, con không đề cập tới, ta còn chưa từng quan tâm. Duyệt Huy xác thực rất thần bí, mới có mấy năm, thoáng cái đã trở thành một đại lão tồn tại trong ngành điện ảnh và truyền hình nội địa."
"Đúng vậy, cho nên con thật sự tò mò."
Hách Phong: "Được, ta ghi nhớ rồi, chờ ta giúp con tra thử xem."
"Cảm ơn sư phụ."
"Thật muốn cảm ơn ta, thì mau trở về đi!"
Ngọc Khê: "........"
Cho nên là ghét bỏ cô cái bóng đèn này quá sáng sao?
Hách Phong tra đồ vật nhanh hơn rất nhiều, thứ Ba đã có kết quả rồi. Buổi tối cùng nhau đi ra khỏi cổng trường, Hách Phong nói: "Ta cũng là nhờ người tra, ông chủ Duyệt Huy không phải người trong nước, là người thành phố G."
Ngọc Khê chen lời: "Thành phố G?"
Hách Phong: "Đúng vậy, thế nào?"
--------------------
--------------------------------------------------