Trên đường về, Hoàng Lượng chợt hiểu ra: "Hóa ra là vậy, thảo nào hơn một tháng nay cô cứ bảo tôi tìm không ít sách về võ thuật."
Ngọc Hi không phải nhất thời nảy hứng, mà đã nghiên cứu kỹ thị trường. Cô phát hiện ra nước ngoài rất hứng thú với võ thuật Trung Hoa. Tầm nhìn của cô không chỉ dừng lại ở thị trường trong nước mà còn hy vọng sẽ đạt thành tích tốt ở nước ngoài, vừa quảng bá võ thuật, vừa kiếm được doanh thu, đôi bên cùng có lợi.
Về đến nhà, Ngọc Hi đổ ảnh từ điện thoại vào máy tính, lưu vào thẻ nhớ rồi tìm một tiệm ảnh có thể in ấn để rửa hết ra.
Buổi tối, Niên Quân Mân vừa về đã thấy xấp ảnh dày cộp trên bàn trà, mặt anh đen lại: "Một mặt thì đuổi theo bố, một mặt thì b.a.o n.u.ô.i trai trẻ, cô ta coi bố chúng ta là cái gì?"
Ngọc Hi thì không giận: "Anh nên thấy mừng mới đúng, giờ có bằng chứng trong tay, bố không cần phải đi trốn nữa. Đợi bố về mình đưa ảnh cho bố. Đúng rồi, cả camera giám sát của khách sạn cũng lấy về đây, Vương T.ử Linh mà dám đến thì cứ ném thẳng vào mặt cô ta, bảo đảm cô ta chẳng còn gan đâu mà đeo bám."
Niên Quân Mân thu dọn xấp ảnh định mang đi hết, Ngọc Hi vội nói: "Để lại cho em vài tấm."
"Vợ ơi, em giữ thứ này làm gì?"
Ngọc Hi chỉ vào Tịch Nhạc: "Thằng em hờ của Dương Tiếc đấy, mai em mang qua cho Tiết Nhã. Nắm được thóp của Tịch Nhạc trong tay, nhà họ Tịch cũng sẽ biết điều mà im lặng thôi."
Niên Quân Mân: "... Thế giới này đúng là nhỏ thật."
"Em cũng thấy vậy, quá nhỏ. Nhưng vận may của em đúng là tốt thật, lần này Vương T.ử Linh hết đường giở trò rồi."
________________________________________
Vợ chồng Ngọc Hi tính toán rất hay, gọi điện cho bố báo đã có bằng chứng, bố có thể về nhà rồi. Nhưng đáng tiếc Niên Phong vẫn chưa có ý định quay về. Chớp mắt Niên Phong đã đi công tác gần một tháng, nếu không phải vẫn gọi điện được và xác nhận đúng là người thật, họ đã tưởng ông gặp chuyện gì rồi.
Vợ chồng Ngọc Hi sớm đã dọn về nhà chính. Vợ chồng Niên Canh Tâm cũng đã trở lại vì Diêu Trừng đã mang thai. Đây là hỷ sự lớn, tiếc là khi gọi điện cho Niên Phong, ông chỉ nói đến Tết Dương lịch mới về.
Niên Canh Tâm cạn lời: "Chị dâu, nhà họ Vương không phải đi hết rồi sao? Sao bố vẫn chưa về?"
Ngọc Hi đáp: "Mối tình tuổi già đến có vẻ hơi mãnh liệt đấy."
Niên Canh Tâm đang uống nước thì phun phèo phèo ra cả người Diêu Trừng, khiến cô nàng trừng mắt giận dữ, Niên Canh Tâm lập tức xun xoe xin lỗi.
Ngọc Hi: "..." Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!
Dỗ dành xong vợ, Niên Canh Tâm có chút không tin nổi: "Chị dâu nói là bố có người trong lòng rồi sao?"
"Chị diễn đạt chưa rõ ý à?"
Niên Canh Tâm nghẹn lời. Nghĩ đến lợi ích bản thân, di chúc đã lập, tài sản đã chia xong, không liên quan đến lợi ích nên anh ta bắt đầu hóng hớt: "Chị dâu biết là ai không? Ai mà lợi hại thế?"
Có thể hạ gục được ông bố từng chịu tổn thương sâu sắc bởi phụ nữ, chắc chắn không phải người thường.
Ngọc Hi: "Chú hỏi chị thì chị biết hỏi ai, chị cũng đang tò mò đây này!"
Mấy lần gọi điện gần đây, giọng điệu của bố rất vui vẻ, rõ ràng ngày tháng trôi qua rất tốt đẹp. Cô cũng từng lo lắng, vạn nhất mẹ kế không phải người t.ử tế thì sao? Nhưng sau đó cô lại phủ nhận, Niên Phong không ngốc, ngã một lần sẽ khôn hơn, phụ nữ bình thường thật sự không lừa được ông. Hơn nữa, dù có kết hôn thì cũng chưa chắc sẽ sống ở nhà chính.
Dựa trên sự hiểu biết về Niên Phong, ông nội đã để lại nhà chính cho Quân Mân, Niên Phong dù có tái hôn cũng tuyệt đối không dẫn người về đây ở. Thứ nhất là không tự nhiên, thứ hai là có kiêng kỵ, không muốn gia đình bất hòa.
________________________________________
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-663-ong-bo-ho.html.]
Ngọc Hi rất bình tĩnh, nhưng vợ chồng Diêu Trừng thì sốt sắng hóng hớt vô cùng. Sắp làm cha mẹ đến nơi rồi mà lại lòi ra một bà mẹ kế hờ, trong lòng họ cũng có chút gợn sóng.
Bữa tối, Niên Quân Mân trở về, Niên Canh Tâm lên tiếng trên bàn ăn: "Anh cả, chị dâu, em với Diêu Trừng cũng đã kết hôn rồi, hai đứa bàn nhau muốn dọn ra ngoài ở riêng."
Niên Quân Mân nhìn vợ một cái rồi mới nói: "Dù ông nội để lại căn nhà này cho anh, nhưng đây là nhà chính, cũng là nhà của các em."
Niên Canh Tâm cười: "Em biết, đây vẫn là nhà mà. Hai đứa em dù dọn ra ngoài ở thì lễ tết vẫn sẽ về."
Anh ta không ngốc, anh ta không muốn sinh sự, sau này còn phải dựa vào vợ chồng anh cả mà sống. Nếu không phải vì "nước đi bất ngờ" của bố, anh ta và Diêu Trừng thực sự chưa nghĩ đến việc dọn đi. Nhưng về bàn bạc lại, thấy dọn ra ngoài vẫn tốt hơn, vừa tự do, mà "xa thương gần thường". Họ có tự trọng, sợ mẹ kế và nhà anh cả có mâu thuẫn thì họ lại thành bia đỡ đạn, thôi thì đi sớm cho lành.
Ngọc Hi quá hiểu Niên Canh Tâm, cô nhìn thấu tâm tư của chú em. Trong lòng có chút hụt hẫng, ngôi nhà khó khăn lắm mới náo nhiệt lên được nay lại sắp trống vắng: "Hai đứa đã tìm được nhà chưa?"
Niên Canh Tâm cười đáp: "Vẫn chưa tìm được chị ạ, em định tranh thủ kỳ nghỉ này đi xem."
Niên Quân Mân hỏi: "Tiền nong có đủ không?"
"Đủ ạ, hai năm nay em chẳng tiêu pha gì, để dành được một khoản, lúc kết hôn lại kiếm thêm được một mớ, mua nhà trang trí đều đủ cả."
Niên Quân Mân nói tiếp: "Vốn định nếu không đủ tiền, anh sẽ nói với bố chia cho chú ít cổ tức năm nay, xem ra là không cần rồi."
Niên Canh Tâm: "... Giờ em nói không đủ liệu có muộn không anh?"
Ngọc Hi bật cười: "Anh trai chú trêu chú đấy!"
Niên Canh Tâm thở phào, mắt rực sáng nhìn anh cả: "Anh, anh định nói giúp em chuyện chia cổ tức thật ạ?"
Niên Quân Mân gật đầu: "Ừm."
Bởi vì chính anh cũng cần cổ tức, Thẻ Trúc Ngọc quá "ngốn" tiền, lợi nhuận từ công ty của hai vợ chồng không đủ, cần viện trợ thêm.
Niên Canh Tâm nhận được câu trả lời khẳng định thì biết chắc chắn sẽ có tiền, nghĩ lại cũng thấy tủi thân, một câu của anh cả còn có trọng lượng hơn anh ta nói cả ngày. Nhưng nỗi chua xót biến mất rất nhanh, chỉ còn lại ý nghĩ muốn mua một căn nhà thật lớn.
Ngọc Hi nói với Diêu Trừng: "Em đang mang thai, mua nhà xong còn trang trí, rồi phải để trống một thời gian cho hết mùi sơn đã. Cứ đợi sinh con xong hãy dọn đi, ở đây có bác gái Lưu có kinh nghiệm chăm sóc, chị cũng yên tâm hơn."
Diêu Trừng sảng khoái đồng ý: "Em nghe theo chị dâu ạ."
________________________________________
Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng mười hai. Niên Phong gọi điện về báo sẽ về đúng ngày Tết Dương lịch, và ý trong lời nói là sẽ dẫn người về theo.
Niên Canh Tâm đang đóng phim ở tỉnh ngoài cũng đặc biệt xin nghỉ về nhà chỉ để hóng chuyện.
Đúng ngày Tết Dương lịch, cả nhà đều có mặt đông đủ. Không cần ai đi đón, Niên Phong đã có trợ lý lo liệu.
Mười giờ sáng, Niên Phong dẫn người về tới. Bác gái Lưu thấy người ở cổng liền vội vàng chạy vào báo tin, biểu cảm có chút kỳ quái: "Chủ tịch về rồi, dẫn theo hai người nữa."
Niên Canh Tâm nhanh nhảu miệng lưỡi: "Bố có ý gì đây, định làm ông bố hờ sao?"
--------------------------------------------------