Mắt Ngọc Khê đột nhiên sáng lên. Cô đúng là đồ cứng đầu, chỉ thầm nghĩ tự mình đi đầu tư, tại sao lại không nghĩ đến việc kêu gọi đầu tư chứ?
Tài nguyên tốt như vậy mà không sử dụng, thật quá có lỗi với bản thân.
Lòng Niên Phong máy động, luôn cảm thấy mình vừa giúp con dâu mở ra cánh cửa thế giới mới. Lần đầu tiên con dâu nhìn thẳng vào ông, lại giống như nhìn thấy vàng vậy. "Không phải đầu tư phim sao? Bàn hợp tác gì mà khiến cháu phải đích thân đến đây?"
Ngọc Khê đưa bản kế hoạch qua, "Không phải ạ, ngài xem trước đi."
Niên Phong nghi hoặc nhận lấy. Thư ký bước vào đưa nước, rồi rất nhanh đi ra ngoài.
Thư ký vừa đi ra đã bị mọi người vây quanh. Có người hỏi, "Cô bầu đến là ai vậy, mà Chủ tịch đặc biệt hoãn cuộc họp để chờ?"
Thư ký Chủ tịch biết rõ hơn, "Là con dâu đấy, các người cẩn thận một chút."
Mọi người đều hiểu ra. Ông chủ đã tìm lại được con trai, nhưng vẫn luôn rất bí ẩn. Mọi người cứ tưởng Niên Canh Tâm đi rồi, con trai lớn sẽ đến công ty, không ngờ, anh ta vẫn chưa lộ diện, ngược lại lại thấy con dâu.
Lại có người hỏi, "Con dâu của ông chủ làm gì vậy?"
Thư ký nhếch khóe miệng, "Muốn biết sao?"
"Muốn."
"Không nói cho các người biết đâu, mau đi làm việc đi."
*
Trong văn phòng, Niên Phong cũng đã xem xong, "Kế hoạch tương lai của công ty cháu? Vậy, hợp tác mà cháu muốn bàn với ta là về rạp chiếu phim?"
"Đúng vậy, nói chính xác hơn là chuỗi rạp chiếu phim, không chỉ là một rạp."
Niên Phong nhướng mày, "Đầu tư sao?"
Con dâu muốn làm chuỗi rạp chiếu phim, quả là một hành động mạnh tay. Tuy chưa từng tiếp xúc với ngành điện ảnh, nhưng ông cũng biết xây dựng chuỗi rạp không dễ dàng.
Ngọc Khê giữ nụ cười, "Nếu là đầu tư, cháu đã không đến tìm ngài rồi. Cháu đến để bàn hợp tác, hợp tác phát triển chuỗi rạp mới. Cháu đã làm dữ liệu điều tra chi tiết. Tuy hai năm gần đây chuỗi rạp phát triển nhanh chóng, nhưng không gian phát triển vẫn còn thật lớn, điều này có thể thấy rõ từ sự phát triển của thị trường điện ảnh."
Niên Phong cúi đầu lật xem dữ liệu. Dữ liệu rất chi tiết, từ việc chia phần trăm doanh thu phòng vé đến sự phát triển của thị trường điện ảnh trong hai năm gần đây, còn có cả sự so sánh với những năm trước đó. Mức tăng trưởng hàng năm đều rất rõ rệt. Ông là một thương nhân thành công, lại từng sống ở nước ngoài, cũng đã thấy được sự phát triển của thị trường điện ảnh nước ngoài.
Tuy sự phát triển trong nước chưa trưởng thành, nhưng vẫn không ngừng tiến bộ. Chỉ cần đến đúng thời cơ, thị trường điện ảnh trong nước sẽ dần dần chiếm cứ địa vị. Gạt bỏ mối quan hệ riêng tư sang một bên, nghiêm túc xem xét, đây quả thực là một dự án không tệ.
Niên Phong đặt bản kế hoạch xuống, cười nói, "Quả thật rất hấp dẫn. Ta muốn biết hợp tác như thế nào?"
"Tập đoàn Đông Phương có liên quan đến các dự án trung tâm thương mại và quảng trường. Cháu xem trọng dòng người ở trung tâm thương mại và quảng trường. Cháu muốn xây dựng chuỗi rạp chiếu phim mới, cao cấp một chút, nơi này là thích hợp nhất. Hợp tác rất đơn giản, cho chúng cháu thuê mặt bằng miễn phí, ăn chia lợi nhuận theo tỷ lệ phần trăm, quyết toán hàng năm."
Ngọc Khê thích mua đứt hơn, đáng tiếc cũng chỉ là thầm nghĩ. Niên Phong có thể bị Uông Hàm nhắm tới, chứng tỏ ông ấy có bản lĩnh của riêng mình. Các trung tâm thương mại do ông phát triển chỉ cho thuê chứ không bán.
Niên Phong nheo mắt, hai tay đan vào nhau, ngả người ra sau. Khi bàn chuyện làm ăn, ông trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều, "Ta không cảm thấy mình được lợi. Ta hoàn toàn có thể tự mình phát triển chuỗi rạp chiếu phim, Đông Phương có thực lực đó."
Ngọc Khê không hề tỏ ra sợ hãi, "Đương nhiên là có thể, nhưng Tập đoàn Đông Phương không có nhân sự chuyên nghiệp, hơn nữa quý công ty đang phát triển dự án mới có phải không?"
"Cháu lại rất hiểu rõ về Tập đoàn Đông Phương sao?"
"Vâng, bàn hợp tác, đương nhiên phải có hiểu biết nhất định về nhà đầu tư."
Niên Phong dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay, "Việc cung cấp mặt bằng cũng không phải là không thể được, nhưng ta có một điều kiện."
"Ngài nói đi?"
Thật sự không còn nơi nào thích hợp hơn. Những địa điểm thuộc Tập đoàn Đông Phương quả thực quá thích hợp. Đừng nói một điều kiện, hai điều kiện cô cũng sẽ đồng ý.
Ngọc Khê rất nhanh đã bị vả mặt. Niên Phong cười nói, "Phong cách làm việc của công ty điện ảnh và truyền hình của cháu rất tốt, ta cũng có hiểu biết nhất định. Canh Tâm cũng đã về nhà rồi, nó muốn tự mình điều hành công ty. Nó là cái dạng gì, chúng ta đều biết. Hiện tại là vì ăn một vố lớn nên mới ngoan ngoãn, đợi qua cơn này, nếu lại có cám dỗ bên ngoài, tâm tư của chúng ta sẽ uổng phí hết."
Ngọc Khê khẽ giật khóe miệng, "Cho nên, ý của ngài là muốn tôi tiếp quản nó?" Có thể đổi điều kiện khác không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-488-dieu-kien.html.]
"Tôi cũng là nhiều phương diện cân nhắc, vốn dĩ muốn mang theo trong người, nhưng vừa nghĩ lại, nó hình như khá sợ cô, công ty của cô lại là có sẵn, cũng không có người lộn xộn, dưới mí mắt cô là thích hợp."
Ngọc Khê, "..."
Cô đúng là không ít lần đ.á.n.h Niên Canh Tâm, chẳng ngờ, Niên Canh Tâm lại sợ cô.
Niên Phong tiếp tục nói: "Tôi được đến tin tức, Uông Hàm đã lấy công ty thế chấp làm khoản vay, cô ta sẽ không từ bỏ Canh Tâm đâu, chỉ cần cô ký Niên Canh Tâm, tôi sẽ đồng ý hợp tác."
Ngọc Khê trong lòng muốn nói, nếu tôi không đồng ý thì sao! Nhưng cô lại không muốn để Quân Mân qua đây, ngẩng đầu lên, "Làm bảo mẫu thì được, nhưng tôi có một điều kiện."
"Nói xem."
"Khi rạp chiếu phim trang hoàng xong, bảng quảng cáo ở thương trường và quảng trường, miễn phí cho quảng cáo một tuần."
Niên Phong cười, ha ha cười nói, "Có chút ý tứ, cô có biết phí quảng cáo là bao nhiêu không?"
"Cũng không muốn biết, ngài nhét Niên Canh Tâm cho tôi, đây là giao dịch công bằng."
Niên Phong không lên tiếng, đây căn bản không phải là giao dịch công bằng, trong lòng hắn rõ ràng, Quân Mân đối với hắn còn lạnh lùng, huống chi là Canh Tâm, hai đứa con trai, hắn đều phải lo lắng, nhất là con trai út, sau này nhất định là phải sống dưới tay con trai lớn, lúc này không liên lạc tình cảm, đợi đến khi hắn c.h.ế.t, con trai út làm sao bây giờ?
Đừng thấy hắn giận con trai út, nhưng rốt cuộc vẫn là m.á.u mủ, con thật sự phạm lỗi, làm cha chiếm nguyên nhân chủ yếu, không dạy dỗ tốt, trong lòng dù tức giận cũng hy vọng con trai tốt.
Nha đầu này chính là nhìn thấu hắn, cho nên đồng ý đồng thời lại mưu tính lợi ích cho bản thân, "Được."
Ngọc Khê trong lòng cảm khái, Niên Phong quả thật là người cha tốt, "Lời khó nói ở phía trước, tôi sẽ không khách khí với Niên Canh Tâm đâu, nếu nó chọc tới tôi, vẫn cứ đuổi ra khỏi công ty."
"Được."
Ngọc Khê đứng dậy, "Niên Đổng, hợp tác vui vẻ."
"Hợp tác vui vẻ, cô thảo hợp đồng đi, định sẵn thời gian, phái người qua đây."
Ngọc Khê cong mắt, "Tốt, tôi sẽ qua ký hợp đồng."
"Được, tôi một hồi còn có cuộc họp, cô đang đợi một hồi cùng nhau ăn buổi trưa chứ?"
Ngọc Khê lắc đầu, "Không được, tôi phải đi khám thai, Quân Mân đang đợi tôi."
"Kết quả khám t.h.a.i báo bình an nhé."
"Vâng."
Ngọc Khê đến công ty đi tìm Quân Mân, Niên Quân Mân đã sớm đang đợi ở dưới lầu, "Ăn cơm trước, hay kiểm tra trước?"
"Khám t.h.a.i trước đi, tranh thủ buổi trưa ít người, buổi chiều người sẽ hơn, em một hồi còn phải về công ty."
Niên Quân Mân lên xe, nhìn thấy văn kiện, "Đây là đã thương lượng xong?"
"Vâng, em nói với anh..."
"Cho nên, Niên Canh Tâm sau này sống dưới tay em rồi?"
"Có thể nói như vậy."
Niên Quân Mân, "Miễn phí nhặt được một cái có sẵn cũng không tệ, bộ phim cổ trang mà nó tham gia diễn xuất, lần trước ở nhà ông nội nghe nói sắp chiếu phim rồi, y theo sự nổi tiếng của nhất bộ đầu tiên, bộ này cũng sẽ không tệ, nói không chừng nó cũng nổi tiếng, em có thể ra sức vắt kiệt giá trị của nó."
Ngọc Khê, "..."
Chủ ý này thật không tệ, động lòng.
--------------------
--------------------------------------------------