Đám đông vây xem nhìn nhau, lộ vẻ ái ngại. Ai cũng hiểu những lời Ngọc Khê nói là nhắm vào họ để đính chính sự thật.
Ngọc Khê lại siết mạnh thêm một chút, Chu Quang Minh sợ mất mật. Lão không sợ Hách Phong đ.á.n.h bằng sợ sự lạnh lùng của cô gái này, cảm giác cận kề cái c.h.ế.t quá kinh khủng: "Nghe... nghe rõ rồi."
Ngọc Khê ghê tởm hất tay ra. Chu Quang Minh như được đại xá, vừa bò vừa chạy ra xa, nhìn cô đầy cảnh giác.
Hách Phong nhìn đồ đệ với vẻ hài lòng tột độ. Ông là đàn ông, có những chuyện khó nói, để Ngọc Khê đứng ra giải quyết thế này là hợp lý nhất.
Ngọc Khê quay lại đóng cổng, lạnh lùng nói: "Mọi người tán đi thôi, không còn gì để xem đâu ạ." Hàng xóm láng giềng vội vã tản đi, thầm nghĩ cô gái này bình thường hiền lành mà lúc nổi giận đáng sợ thật.
Vào trong nhà, Ngọc Khê hỏi sư phụ: "Giờ mình báo án luôn chứ ạ?"
Cô cả Lữ giật mình hốt hoảng: "Không được báo án! Báo án rồi thì chuyện giả cũng thành thật, sau này cô nhìn mặt láng giềng thế nào được. Không được đâu!"
Hách Phong nhẹ giọng khuyên bảo: "Có anh ở đây rồi. Nếu hôm nay thả hắn đi, sau này hắn sẽ còn quấy rầy mãi."
Ngọc Khê hiểu tư tưởng cũ của cô mình, bèn tiếp lời: "Cô ơi, giờ hàng xóm đều biết cả rồi, không giấu được đâu. Mình báo cảnh sát chính là để chứng minh thực sự chưa có chuyện gì xảy ra. Những lời cháu nói lúc nãy cũng là để dằn mặt họ đấy."
Chu Linh Linh cũng dứt khoát: "Mẹ, báo án đi. Có lần một sẽ có lần hai, chừng nào chưa có tiền thì lão ta còn đeo bám. Sau này lão nói nhăng nói cuội còn rắc rối hơn."
Cô cả Lữ bắt đầu d.a.o động: "Báo án rồi... thực sự không sao chứ?"
Chu Linh Linh tung đòn quyết định: "Mẹ muốn Chu Nghiêu gặp chuyện sao? Xưởng của lão mất rồi, còn nợ 300.000 tệ, bán nhà cũng không đủ trả. Ngộ nhỡ lão túng quá làm liều, bắt cóc Chu Nghiêu thì sao?"
Nhắc đến con cái, cô cả lập tức kiên định: "Báo án! Cô báo án!"
Hách Phong thở phào: "Để tôi đi gọi điện."
Chu Quang Minh định lẻn trốn nhưng Ngọc Khê và Chu Linh Linh đều có nghề. Ngọc Khê túm gáy lão lại: "Định đi đâu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-283-di-dau-roi.html.]
Lão gào lên: "Tôi không muốn ngồi tù! Buông tôi ra, tôi biết lỗi rồi!" Đến lúc này lão mới nhận thức được sự nghiêm trọng. Ngọc Khê lạnh lùng: "Muộn rồi."
Công an đến rất nhanh, hiện trường nguyên vẹn, nhân chứng vật chứng đầy đủ. Chu Quang Minh vẫn giữ cái lý lẽ "ly hôn vẫn là vợ" nên chẳng cần hỏi nhiều, lão tự khai hết. Sau khi làm xong bản tường trình ở đồn, cả nhà mới được về, lúc đó đã 3 giờ chiều.
Cô cả Lữ lúc này mới thực sự nhẹ lòng: "Hóa ra báo án cũng không có gì đáng sợ, mọi người không hề nhìn cô bằng ánh mắt lạ lẫm."
Ngọc Khê cười: "Cháu đã bảo mà. Chính vì nhiều người có suy nghĩ như cô nên kẻ xấu mới càng đắc ý."
Ăn cơm xong, cô cả đi nghỉ. Hách Phong ra sân hút thuốc, thấy Ngọc Khê, ông nói: "Khê này, đám cưới sẽ tổ chức sau kỳ thi học kỳ, ngày 6 tháng 1."
"Dạ tốt quá, sư phụ cần em giúp gì không?"
Hách Phong lắc đầu: "Không cần, sư phụ chỉ báo em một tiếng thôi. Với lại, chuyện hôm nay cảm ơn em nhé. Không có em, chắc sư phụ đã tính đến chuyện chuyển nhà rồi."
Ngọc Khê nhắc nhở sư phụ về sự lợi hại của bà già họ Chu, nhưng Hách Phong cười bảo ông đã có cách.
Về phòng nằm một lát, đến 5 giờ chiều Ngọc Khê giật mình tỉnh dậy vẫn chưa thấy Lôi Tiếu về. Cô vội ra sân thì gặp Chu Linh Linh: "Chị, Lôi Tiếu chưa về à?"
Cả hai bắt đầu lo lắng. Bây giờ là mùa đông, trời tối rất nhanh. Ngọc Khê và Chu Linh Linh cầm đèn pin vội vã đi tìm. Họ bắt xe đến nhà Lôi Quốc Lương thì nghe hàng xóm bảo nhà đó đã bị siết nợ từ hôm qua.
Chu Linh Linh cuống lên: "Vậy Lôi Tiếu đi đâu được chứ?"
--------------------------------------------------