Ngọc Khê ra hiệu cho Ngọc Thanh vào trước, tay đút túi, dựa vào cửa xe, lẳng lặng đ.á.n.h giá Hà Giai Lệ. Xem ra cuộc sống của Hà Giai Lệ khá tốt, một người sống tốt hay không, sắc mặt chứng minh hết thảy. Cô thu hồi ánh mắt, "Chuyện gì liên quan đến tôi?"
Hà Giai Lệ: "Có người gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đồng ý phỏng vấn thì sẽ cho tôi một vạn tệ. Nếu nói theo kịch bản họ viết sẵn, thì cho tôi năm vạn tệ. Kịch bản đây, cô xem thử."
Ngọc Khê nhận lấy cuốn sổ, hai trang giấy, đại khái mười mấy câu hỏi, đều là về cô. Đáp án đã được viết sẵn ở trên. Nếu mười mấy câu hỏi này được phỏng vấn xong, cô sẽ trở thành kẻ không màng sống c.h.ế.t của mẹ ruột, một người bạc bẽo, bản chất là người xấu xa, chính là muốn bôi nhọ cô. Cô bóp chặt cuốn sổ, "Sáu vạn tệ không phải là số tiền không nhỏ."
Ánh mắt Hà Giai Lệ bình thản, "Tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, cũng không muốn thay đổi gì."
Mặc dù cuộc sống tái hôn có một ít xích mích nhỏ, nhưng đều nằm trong phạm vi chấp nhận được. Cô đã từng gây chuyện, không muốn gây chuyện nữa, huống hồ cũng không ngốc. Con gái lớn không thể tha thứ cho cô, nhưng cô còn có con gái út và con trai út.
Hảo cảm mà cô đã tạo dựng được suốt hơn nửa năm nay, cô không muốn một đêm trở về thời kỳ trước giải phóng. Huống hồ hai đứa nhỏ sau này còn phải dựa vào con gái lớn. Nếu hai đứa nhỏ sống tốt, cô muốn bao nhiêu tiền mà chẳng dễ dàng? Hà tất phải vì lợi ích trước mắt mà hủy hoại tương lai, không đáng. Trong lòng cô lại thở dài, nói trắng ra, cô không còn vốn liếng để gây chuyện nữa rồi.
Ngọc Khê cầm cuốn sổ, "Cái này đưa tôi, và cảm ơn cô."
Hà Giai Lệ cười cười, "Vậy tôi trở về đây, bên này không dễ bắt taxi."
Đây là lần đầu tiên cô đến đây, bên này toàn là xe riêng, giao thông công cộng cũng hơi xa.
Ngọc Khê nhìn cuốn sổ trong tay, "Đợi một chút."
Hà Giai Lệ ngẩn người, nhìn con gái lớn đi vào, rất nhanh sau đó một trung niên nhân đi ra, tay cầm chìa khóa xe, "Tôi đưa cô trở về, lên xe đi!"
Hà Giai Lệ có chút được sủng ái mà lo sợ. Vừa rồi cô còn không được bước vào cửa. Ban đầu cô đi đến công ty, nhưng người ở công ty nói Ngọc Khê đã về nhà, cô mới hỏi Lôi Tiếu rồi tìm đến đây. Nghĩ đến Lôi Tiếu cứ ngập ngừng muốn nói, cô cười một cái, may mà kết quả tốt, cô cũng không làm bộ làm tịch, cô còn chưa từng ngồi chiếc xe tốt như vậy bao giờ!
Trong sân, Ngọc Thanh lật xem cuốn sổ, "Chị, bôi nhọ chị như vậy thì có lợi ích gì?"
Ngọc Khê tự rót cho mình một tách trà, "Có chứ. Bộ phim chị đầu tư sắp được chiếu phim rồi, đây là một bộ chính kịch. Em nói xem, nếu biên kịch có nhiều tin tức xấu, nhân phẩm không tốt, có ảnh hưởng đến bộ phim không?"
"Kẻ giở trò sau lưng quá âm hiểm, đây là nhắm thẳng vào bộ phim."
"Đúng vậy. Nếu chị bị tung tin đồn, ảnh hưởng tiêu cực sẽ rất lớn. Em có thể trông mong một biên kịch nhân phẩm không tốt viết ra được tác phẩm mang năng lượng tích cực sao? Bài viết vừa ra, các phương diện đều sẽ bị ảnh hưởng, giải thích cũng không rõ, càng giải thích càng đen."
Ngọc Thanh nhíu mày, lần đầu tiên chứng kiến sự đen tối này, "Đối thủ cạnh tranh sao?"
Ngọc Khê: "Năm nay chỉ có một nhà chúng ta quay chính kịch. Những bộ chiếu phim vào tám tháng không có mấy, thời gian đều được kéo giãn ra, không có quan hệ cạnh tranh."
Ngọc Thanh hiểu ra, đầu óc em ấy thẳng thắn, nhưng không có nghĩa là ngốc, "Chị, chị biết là ai không?"
"Biết chứ, Uông Hàm đó. Thù oán giữa cô ta và nhà chúng ta lớn lắm."
Ngọc Thanh thật sự không đặc biệt hiểu rõ, "Em chỉ biết là ly hôn đã vạch trần bộ mặt thật của cô ta, còn thù oán gì nữa sao?"
Ngọc Khê sâu kín nói: "Có chứ. Trước đó không lâu, chị liên thủ hãm hại cô ta một nhất kiện đồ cổ, mặc dù bị vỡ nhưng giá trị cũng hơn một ngàn vạn tệ. Sau đó lại liên tục đứng xem cô ta dây dưa không dứt, luôn tát vào mặt cô ta. Lại còn năm ngoái, chị đã hãm hại cô ta mất hơn một trăm vạn tệ tiền cần dùng gấp. Còn gì nữa nhỉ, để chị nghĩ xem, đúng rồi, tiền đầu tư của công ty cô ta cơ bản đã đổ sông đổ biển, còn bên chị lại phát triển không tệ, lại còn ký hợp đồng với nội gián mà cô ta mua chuộc, đang quay phim kiếm tiền cho chị. Những điều này đủ chưa?"
Ngọc Thanh, "......."
Em ấy có chút run rẩy, khi em ấy không biết, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, chuyện nào chuyện nấy đều rất đáng sợ. Uông Hàm không tức c.h.ế.t, vẫn còn sống cũng là một kỳ tích rồi.
Ngọc Khê vứt cuốn sổ đi, "Cô ta lại có tinh lực để gây chuyện rồi. Xem ra tái hôn không lo thiếu tiền nữa. Người phụ nữ này không thể có tiền, có tiền là sẽ làm yêu làm quái."
"Chị, em định làm sao bây giờ?"
Ngọc Khê vươn vai vận động gân cốt, "Bị đ.á.n.h không phải tính cách của tôi. Tôi ở nhà nhàn rỗi hơn ba tháng rồi, tinh lực mười phần, vừa hay lấy cô ta ra vận động gân cốt một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-498-sao-the.html.]
Ngọc Thanh, "......"
Những chuyện vòng vo này cậu không hiểu, nhưng cảm thấy chị gái lúc này cao tới một thước tám, thật bá khí!
Ngọc Khê không để Uông Hàm trong lòng, cô ấy có suy nghĩ riêng, nhíu mày, "Đừng nghĩ đến chị nữa, nghĩ đến em và Tư Âm đi. Hôm nay gặp Triệu gia đại ca, chị cảm thấy, sự dự đoán của chị về Triệu gia hơi thấp rồi. Trước kia chị cũng muốn điều tra Triệu gia, lại sợ lộng xảo thành chuyên nên không dám động. Bây giờ nghĩ lại thật may mắn, may mà không tra, nếu không nhất định sẽ có manh mối, người ta thật sự tưởng em ôm mục đích mà đến đấy!"
Ngọc Thanh cũng lo lắng, "Vậy làm sao bây giờ? Triệu gia sẽ không muốn chia rẽ chúng ta chứ!"
Lần đầu tiên cảm thấy nóng nảy.
Ngọc Khê, "Chị nghe nói, con cái của một số đại gia tộc đều sẽ liên hôn, chú trọng môn đăng hộ đối, liên kết mạnh mẽ."
Ngọc Thanh, "......."
Ánh mắt Ngọc Khê lóe lên ý cười, tiếp tục nói: "Chị thấy Triệu gia khá truyền thống, nói không chừng, trượng phu tương lai của Tư Âm đã có người được chọn rồi."
Ngọc Thanh, "......."
Ngọc Khê phốc cười, "Cuối cùng cũng nóng nảy rồi sao? Không phải em vẫn luôn bình tĩnh để người ta theo đuổi sao? Hoàng đế bình tĩnh?"
Ngọc Thanh u oán nhìn chị gái, "Chị, dọa em trai ruột của mình như vậy, chị chắc chắn chúng ta là chị em ruột không?"
"Coi như là ruột thịt đi, cùng cha khác mẹ, rốt cuộc cũng cách một tầng."
Ngọc Thanh, "....... Tổn thương em như vậy thật sự tốt sao?"
Ngọc Khê cười, "Được rồi, không dọa em nữa. Bây giờ nóng nảy cũng vô dụng. Lúc Triệu gia đại ca đi không nói không được lui tới. Xem ra trong nhà rất cưng chiều Tư Âm, trước khi chưa điều tra rõ ràng, sẽ không có chuyện gì đâu. Nói lại, nhà chúng ta cũng không phải không ra tay được (không kém cạnh), ngoại trừ chỉ số EQ của em hơi thấp thôi."
Ngọc Thanh, "......."
Đây chính là chị gái ruột, lúc nào cũng muốn đả kích cậu.
Cuối cùng, Ngọc Khê t.ử tế phân tích cho Ngọc Thanh, rồi bảo Ngọc Thanh nên gửi tin tức thì gửi tin tức, gọi điện thoại thì gọi điện thoại, hết thảy bình thường là tốt rồi, sau đó tiễn cậu về trường.
Ngọc Khê cũng có việc phải bận, gọi điện thoại cho Hoàng Lượng nghĩ cách đào một ít tin tức của Uông thị, càng nhiều càng tốt. Xong công tác, cô chăm sóc con gái. Tiểu gia hỏa vừa ra tháng, mới hai ngày dường như đã béo lên một vòng, lúc tỉnh thì chớp chớp mắt, a a gọi, mềm mại đáng yêu, đặc biệt không thích người.
Mỗi lần Ngọc Khê ôm con gái, trái tim đều muốn tan chảy.
Nghe thấy Gia Gia trở về, Ngọc Khê ôm đứa nhỏ đi qua. Cô thật sự lo lắng cho Gia Gia. Kể từ khi Niên Gia Gia qua đời, sức khỏe Gia Gia đã tốt hơn, nhưng tâm tình vẫn luôn không cao.
May mà Gia Gia rất thích chắt gái, Diệu Diệu cũng rất biết làm nũng, tâm tình lão gia t.ử sẽ tốt hơn rất nhiều.
Vương lão gia t.ử nhìn chắt gái, "Ta phát hiện, lông mày nha đầu này đặc biệt giống Thái Nãi Nãi của nó."
Ngọc Khê, "Thật sao?"
"Thật, càng nhìn càng giống."
Buổi tối, Niên Quân Mân và Niên Phong lần lượt trở về, sắc mặt hai người đều không được tốt.
Vương lão gia t.ử nhíu mày hỏi, "Đây là thế nào?"
--------------------
--------------------------------------------------