Ngọc Hi nhíu mày: "Em đừng có nói chắc nịch như vậy, chị bảo cho em biết, đừng có xem thường bất cứ ai."
Ngọc Chi vốn dĩ đã quen thuận buồm xuôi gió: "Chị ơi, chị đừng không tin. Chúng ta đ.á.n.h cược đi, nếu em thua, em mời cả nhà đi ăn."
"Được."
Ngôi trường Ngọc Chi theo học là trường Trung học số 1 thành phố, trường cấp ba tốt nhất thủ đô, học sinh trong đó đều là học bá thực thụ, người thông minh nhiều vô kể. Ngọc Hi rất mong đợi Ngọc Chi vấp ngã, nếu không nó lại cứ tưởng mình là nhất thiên hạ!
Đồng thời cô cũng đầy "ác ý" hy vọng nó rớt khỏi top 10 để học kỳ sau phải lên lớp mỗi ngày.
Vào ngày thi, Ngọc Hi đích thân đưa Ngọc Chi đi. Trường Trung học số 1 diện tích rất rộng, học sinh đông nghịt. Hiện giờ không còn hạn chế địa phương, những người có chút năng lực ở thủ đô đều muốn tống con vào trường tốt nhất, và trường số 1 chính là lựa chọn hàng đầu, ngay cả mức điểm chuẩn cao ngất ngưởng cũng không ngăn nổi bước chân phụ huynh. Trong này quả thực là nhân tài lớp lớp.
Diêu Trừng hỏi: "Ngọc Chi chắc không vấn đề gì đâu chị nhỉ?"
Ngọc Hi: "Chưa biết được, đợi có kết quả mới hay."
________________________________________
Kết quả có rất nhanh. Vào ngày lấy bảng điểm, Ngọc Hi cũng đi cùng.
Đây cũng là lần đầu tiên cô đến lớp học của Ngọc Chi. Có kết quả thì tự nhiên phải họp phụ huynh. Đối với một Ngọc Chi chưa bao giờ tới lớp, các bạn học đều thấy rất tò mò. Ngọc Chi vốn đẹp trai, dáng cao, lại cộng thêm khí chất được Trịnh Mậu Nhiên bồi dưỡng, vừa lộ diện ở phòng thi đã trở thành nam thần của trường.
Nhan sắc của hai chị em này quả thực rất cao. Chỗ ngồi của Ngọc Chi ở phía sau, hoàn toàn vì cậu ấy chưa bao giờ đi học. Trịnh Mậu Nhiên cũng lợi hại thật, thu xếp thẳng cho Ngọc Chi vào lớp chọn.
Các phụ huynh khác không biết Ngọc Chi, nhưng có người lại có ấn tượng với Ngọc Hi, từng thấy cô trên tạp chí và các buổi phỏng vấn.
Ngọc Hi vừa ngồi vào chỗ, không ít phụ huynh ngoảnh lại nhìn cô. May mà cô đã quen với những sự kiện lớn, dù có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào thì cô vẫn chịu đựng được.
Ngọc Hi nói với Ngọc Chi: "Em ra ngoài đi, đứng đợi ở cửa."
"Vâng."
Ngọc Chi vừa đi, phụ huynh phía trước lập tức quay lại: "Chào cô, Lữ tổng, vừa rồi là em trai cô phải không? Đúng là một cậu thanh niên khôi ngô tuấn tú."
Ngọc Hi lịch sự: "Chào bác, cảm ơn bác ạ."
Sau đó Ngọc Hi nhận được danh thiếp. Cô hơi ngại ngùng: "Tôi ra ngoài không mang theo danh thiếp rồi."
"Không sao, không sao mà." Miệng nói không sao nhưng trong lòng vị phụ huynh kia lại đầy tiếc nuối vì không thể mở miệng xin số điện thoại. Tuy nhiên, sau này đi lấy hàng, ông ta có thể nhắc chuyện con trai mình và em trai Lữ tổng là bạn cùng lớp.
Ngọc Hi trò chuyện thêm với vài phụ huynh khác, mọi người lục tục kéo đến. Cô bỗng nhìn thấy người quen: Văn Tịnh.
Đúng là trùng hợp, chỗ ngồi của Văn Tịnh ở ngay phía trên chéo của Ngọc Hi. Từ sau khi Phương Á Lâm chuyển trường, Ngọc Hi chưa gặp lại Văn Tịnh lần nào.
Văn Tịnh cũng nhận ra Ngọc Hi: "Đã lâu không gặp."
"Vâu, đã lâu không gặp."
"Tôi đến họp phụ huynh cho con trai lớn."
Ngọc Hi nhìn Văn Tịnh trông cũng chỉ ngoài ba mươi, thật không ngờ con trai lớn đã học cấp ba, đúng là vẻ đẹp trời ban. Văn Tịnh hỏi lại: "Còn cô?"
"Tôi đi họp cho em trai."
Văn Tịnh mỉm cười: "Tôi đặc biệt quay về để họp phụ huynh cho Á Bá. Hộ khẩu của chúng tôi ở bên này, nó lại học cấp ba, ở đây chỉ có một mình nó thôi, đứa trẻ này tự lập lắm."
Ngọc Hi nghe ra rồi, Phương Á Lâm không chỉ chuyển trường mà còn chuyển đi theo mẹ. Văn Tịnh hiếm khi gặp được người quen, tiếp tục nói: "Á Lâm đi rồi, Hà Huân vẫn khỏe chứ?"
Ngọc Hi hơi ngạc nhiên vì Văn Tịnh lại quan tâm đến Hà Huân. Nhớ lại thì Văn Tịnh hình như chưa nhìn thấy rõ mặt Hà Huân bao giờ: "Thằng bé tốt lắm, nó nhảy lớp rồi, giờ đang học lớp 5."
Trong lòng Văn Tịnh cũng thấy lạ, cô luôn nhớ đến Hà Huân dù chỉ mới gặp đứa trẻ đó một lần, lúc ấy thằng bé còn cúi đầu, sao cô lại cứ vương vấn mãi. Có được câu trả lời, tâm trạng cô cũng tốt hơn: "Á Lâm cũng cải tà quy chính rồi, không còn quậy phá nữa mà tập trung học hành lắm."
Ngọc Hi nhướng mày, sự thay đổi này đúng là lớn thật.
________________________________________
Phụ huynh đã đến đông đủ, giáo viên bước vào lớp với bảng điểm đã in sẵn thành năm mươi bản, phát cho mỗi phụ huynh một bản. Phụ huynh vừa nhận bảng điểm xong, giáo viên còn đọc to để nhận xét sự tiến bộ hay thụt lùi của từng học sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-617-doi-mat.html.]
Ngọc Hi cầm bảng điểm, phì cười. Đúng như cô dự đoán, Ngọc Chi xếp thứ 12 toàn khối. Bảo là đứng nhất cơ đấy, ngay cả top 10 còn chẳng vào nổi. Ngọc Chi là trường hợp đặc biệt duy nhất trong lớp.
Giáo viên đọc đến tên Ngọc Chi thì nói: "Bài thi của em ấy tôi đều đã xem qua, rất nhiều phương pháp giải đề quá sức tiên tiến. Phải sử dụng kiến thức cấp ba chứ không phải đại học, cho nên nhiều câu dù kết quả đúng vẫn bị trừ điểm. Lời khuyên của tôi là sau này em ấy nên dùng kiến thức cấp ba để giải đề, tránh việc khi thi đại học gặp phải giám khảo không chấp nhận đáp án của mình."
Ngọc Hi đáp: "Vâng ạ."
Giáo viên rất vui mừng, nếu bài thi của Ngọc Chi không bị trừ những điểm không đáng có thì hoàn toàn có thể tranh vị trí đứng đầu. Cô đã có thể tưởng tượng được khoản tiền thưởng tốt nghiệp năm sau mình sẽ nhận được là bao nhiêu rồi.
Tiếp đó là phát bài thi. Ngọc Hi lật xem bài của Ngọc Chi, khóe môi giật giật. Bị trừ điểm là đáng đời, vì lười nên rất nhiều hướng giải đều không nằm trong kiến thức cấp ba. Tiếng Anh thì không cần xem, chỉ bị trừ hai điểm văn hay, bị trừ nhiều nhất là Toán và Vật lý.
________________________________________
Buổi họp phụ huynh kết thúc, học sinh ngoài hành lang rất ít, đa phần đều ở sân bóng. Ngọc Chi không có bạn bè, là học sinh mới lại không thích giao tiếp với người khác nên cậu đứng một mình tựa vào cửa sổ.
Ngọc Hi cầm bảng điểm, cười đầy "ác ý": "Bữa tối nay em mời nhé, chị sẽ đặt nhà hàng thật ngon."
Vẻ mặt Ngọc Chi sụp đổ: "Em không vào top 10? Không đúng, không phải đứng nhất sao?"
Ngọc Hi nhét bài thi vào tay Ngọc Chi: "Tự xem đi, nếu không bị trừ những điểm không cần thiết thì vị trí đứng đầu có lẽ là của em rồi."
Ngọc Chi không thể chấp nhận được, vội vàng lật xem: "Thế này mà cũng trừ điểm á, cách giải của em đúng mà!"
"Vượt cấp rồi, tư duy của em vượt cấp rồi."
"Em hối hận quá, biết thế này không thèm về đây thi."
Ngọc Hi cầm lại bài thi rồi bước đi: "Học kỳ sau, em cứ liệu mà ngoan ngoãn lên lớp cho chị."
"Chị ơi, em thấy em quay về thành phố G học thì hơn."
"Miễn bàn. Đi thôi, chị phải về tuyên truyền thành tích của em mới được, cho em hết nổ. Trong nhà mình thành tích của em là kém nhất đấy. Xem Ngọc Thanh kìa, có bao giờ rớt khỏi hạng nhất đâu? Xem chị đây nữa này. Thế mà em lại đứng thứ mười hai! Mười hai đấy! Kéo lùi thành tích cả nhà rồi. Ngã ở đâu thì phải bò dậy ở đó."
Ngọc Chi: "......."
Các phụ huynh vô tình nghe thấy đều đờ người ra vì kinh ngạc!
Điện thoại của Ngọc Chi vang lên, nhìn thấy số máy, cậu sững người. Ngọc Hi hỏi: "Ai thế?"
"Ông ngoại ạ, chắc là hỏi điểm thi."
"Nghe đi, hố mình tự đào thì mình tự lấp."
Ngọc Chi nghiến răng: "Đúng là chị gái ruột!"
"Chắc chắn là ruột rồi, chúng ta giống nhau thế này cơ mà."
Trịnh Mậu Nhiên cũng chỉ là hỏi han quan tâm, thi bao nhiêu điểm ông cũng không thực sự để tâm, biết xong là cúp máy ngay. Hai chị em ra khỏi tòa nhà dạy học thì lại gặp Văn Tịnh, bên cạnh cô là con trai lớn.
Văn Tịnh mỉm cười giới thiệu: "Đây là con trai lớn của tôi, Phương Á Bá, năm nay 17 tuổi."
Ngọc Hi thốt lên: "Đứng nhất toàn khối đây mà." Vẻ ngoài cậu bé không hề mọt sách chút nào, gương mặt rất giống Văn Tịnh, chiều cao cũng rất lý tưởng.
Ngọc Chi nhướng mày: "Kỳ sau vị trí đứng nhất sẽ là của tôi."
Phương Á Bá cũng đầy kiêu ngạo: "Có bản lĩnh thì cứ tới mà lấy!"
Ngọc Hi nheo mắt cười: "Cậu em đứng thứ mười hai toàn khối ạ, đừng có mở miệng cuồng ngôn thế."
Ngọc Chi: "....... Chị đ.â.m vào tim em quá đấy chị ơi!"
"Chị nói sự thật thôi, hạng mười hai."
Ngọc Chi: "....... Đây đúng là vết đen cả đời của em rồi."
"Biết thế là tốt, thực tế dạy cho em biết là đừng có kiêu!"
Ngọc Chi đột nhiên nhìn chằm chằm vào Phương Á Bá: "Chị ơi, mắt cậu ta trông giống Hà Huân thật đấy!"
Ngọc Hi nhìn kỹ lại: "Đúng là giống thật."
--------------------------------------------------