Ngọc Khê nhéo nhéo má Hà Huyên: “Con đi lấy quyển sổ ở ngăn kéo trên cùng trong căn phòng của dì, con xem sẽ biết thôi.”
“Ừm.”
Hà Huyên rất nhanh chạy đi ra: “Cái này sao ạ?”
“Đúng, chính là quyển màu đỏ này, con xem đi, trên đó đều là những thứ dì bảo dượng con tra cứu.”
Hà Huyên lật xem, những trường tiểu học không tệ ở thủ đô đều nằm trên đó. Có vài chữ cậu không nhận ra, nhưng phía sau mỗi trường đều có ghi chú, dì đã rất dụng tâm giúp cậu chọn trường.
Ngọc Khê cười nói: “Thấy chưa, học phí cũng không đắt, bởi vì đó không phải là trường tiểu học tư thục. Ban đầu dì muốn gửi con vào trường tư thục song ngữ, sau này lại bỏ đi ý định đó. Không phải vấn đề tiền bạc, dì thấy trường Tiểu học Số Một thành phố cũng rất tốt. Ở trường tư thục, sự so sánh ganh đua quá nghiêm trọng.”
Cô đã điều tra, rất nhiều gia đình có điều kiện lại thích Tiểu học Số Một thành phố hơn. Nếu không nhờ mối quan hệ của Niên Gia Gia, khu vực cô nhi viện đang ở muốn chen chân vào trường khác khu cũng khó. Nghĩ đến đây, hộ khẩu của cô nằm dưới danh nghĩa Quân Mân, cũng không còn ở khu học xá của Tiểu học Số Một thành phố nữa. Lần này chuyển về nhà trước tiên phải chuyển hộ khẩu qua đó, để tính toán cho sau này.
Hà Huyên đã hiểu được khổ tâm của dì. Cậu chỉ là được gửi nuôi chứ không phải nhận nuôi, cho nên hồ sơ và hộ khẩu đều nằm ở cô nhi viện. Nếu vào trường tư thục, cậu sẽ trở nên khác biệt. “Cháu cảm ơn dì.”
Ngọc Khê xoa đầu Hà Huyên: “Con vào nhà chúng ta, tuy không phải nhận nuôi, nhưng chúng ta cũng là thật tâm không giả dối. Chúng ta đương nhiên hy vọng con tốt hơn, bất quá, những điều cần dặn dò vẫn phải nói. Kiến thức thay đổi vận mệnh, con phải cố gắng học tập, đó chính là sự báo đáp lớn nhất dành cho chúng ta.”
“Vâng, cháu sẽ cố gắng ạ.”
Ngọc Khê cười nói: “Còn về giáo d.ụ.c song ngữ, khẩu ngữ của dì rất tốt. Chờ trở lại tổ trạch, con có thể thử dùng ngoại ngữ giao lưu với Niên Gia Gia. Ông ấy đã sống ở nước ngoài rất nhiều năm, khẩu âm thuần khiết, ngoại ngữ sau này của con sẽ không bị kém đi đâu. Còn về sở thích, dì cũng không ép con. Muốn làm người ưu tú thì phải tự yêu cầu bản thân từ nhỏ. Ừm, con xem cậu Ngọc Chi sẽ biết, mỗi ngày cậu ấy phải học rất nhiều thứ.”
Hà Huyên đều biết. Trong mắt cậu, cậu Ngọc Chi và cậu Ngọc Thanh đều là những người rất lợi hại, mặc dù cậu Ngọc Thanh thì lại vô cùng lạnh lùng.
Thời gian vội vàng, một tuần nữa lại trôi qua. Hợp tác đã ký, đội ngũ trang trí cũng đã tìm xong. Ngọc Khê đích thân đi nhìn nơi đó, ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại, nơi đó đủ lớn. Niên Phong rất hào phóng, những chuyện còn lại, cô không cần phải quản nữa.
Chuyện thành lập chuỗi rạp chiếu phim, ngoài người trong công ty, Ngọc Khê không nói cho ai biết, đang trong quá trình giữ bí mật.
Bụng cô cũng đã được tám tháng rồi. Trước khi sang tháng ở cữ, cô sẽ không đến công ty nữa. Lần này cô thật sự yên tâm dưỡng thai.
Hôm nay là ngày cuối cùng, vừa ngồi lên xe chuẩn bị đi thì cô còn xem được một màn kịch hay.
Từ Nguyệt đuổi theo Niên Canh Tâm đến tận cổng công ty. Niên Canh Tâm vừa tan học trở về, bị hành hạ đến mức không chịu nổi. Nhìn thấy Từ Nguyệt, sắc mặt hắn càng khó coi hơn: “Tôi không muốn gặp cô, từ khi cô đưa ra chủ ý đó, chúng ta đã chia tay rồi.”
Từ Nguyệt mím môi, cô ta cũng biết, nhưng vẫn phải đến. Uông Hàm vẫn liên tục hỏi cô ta, nếu không đến, để Uông Hàm biết cô ta không giải quyết được Niên Canh Tâm, không chừng Uông Hàm sẽ an bài kim chủ cho cô ta. Vừa nghĩ đến kim chủ, trong lòng cô ta đã rùng mình.
Uông Hàm bây giờ trong mắt chỉ có tiền. Đã thế chấp công ty mượn khoản vay, vì để cho tới tiền, lòng dạ đã hoàn toàn đen tối. Có hai cô nương mới ký hợp đồng đã bị đưa đi. Mặc dù cũng là thuận theo ý muốn của họ, nhưng cô ta vẫn không thể chấp nhận được. Cô ta có thể tính toán, nhưng ghét việc gián tiếp bị bán đi.
Đang nghĩ ngợi thì thấy Niên Canh Tâm sắp đi vào, cô ta vội vàng kéo góc áo hắn: “Tôi cũng là bị ép buộc, tình huống lúc đó tôi cũng không có biện pháp, tôi yêu anh.”
Niên Canh Tâm ‘hừ’ một tiếng: “Tôi có hơi công t.ử bột, nhưng không ngốc. Cô và mẹ tôi giống nhau, đều là những người ích kỷ. Các người vì bảo toàn bản thân mà đẩy tôi ra. Bây giờ lại nói yêu tôi, buồn cười. Đúng rồi, quên chưa nói cho cô biết, tôi xem trọng cô không phải vì yêu, tôi xem trọng chỉ là vẻ ngoài của cô mà thôi. Đừng tự cho mình là quan trọng nữa. Nếu muốn tự rước lấy nhục, cô có thể đến bất cứ lúc nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-490-ky-ten.html.]
Vừa lúc hắn bị ngược đến mức tức không chịu được, lại còn không dám phát hỏa, có nơi trút giận cũng là điều tốt.
Ngọc Khê, “.......”
Hai người này đúng là tám lạng nữa cân.
Ngọc Khê nói với Vương Bân: “Lái xe.”
Xe chuyển động, dọa sợ hai người đứng ở cửa. Tim Niên Canh Tâm nhịn không được run rẩy một chút, nhớ tới nỗi sợ hãi bị giáo viên chi phối, một tuần này suýt lấy mạng hắn rồi, sẽ không lại bắt hắn học thêm nữa chứ, phải biết là sẽ không đâu nhỉ, vừa rồi hắn thật sự không nói xấu Lữ Ngọc Khê, an tâm.
Sắc mặt Từ Nguyệt nhục nhã, lần trước đã tránh được Lữ Ngọc Khê, lần này lại nghe thấy hết, xong rồi, sau này đừng hòng gặp được Niên Canh Tâm nữa, cô ta làm sao bây giờ?
Ngày hôm sau, Ngọc Khê dẫn Hà Huyên đi báo danh ở Tiểu học số Một thành phố, đi làm thủ tục nhập học trước, sau đó mới phân phối lớp học. Hà Huyên không phải học sinh mẫu giáo gần đây, cho nên là học sinh chuyển lớp.
Khối lớp Một của Tiểu học số Một thành phố có tám lớp, mỗi lớp khoảng ba mươi người, học sinh rất nhiều, Hà Huyên được phân vào nhị ban.
Ngọc Khê dẫn Hà Huyên đi tìm giáo viên nhị ban, đó là một giáo viên nam, hơn ba mươi tuổi, nhìn tài liệu của Hà Huyên sửng sốt một cái, “Cậu bé được gửi nuôi ở nhà cô?”
Ngọc Khê, “Đúng vậy, đứa nhỏ này rất ngoan ngoãn hiếu học, hy vọng thầy giáo có thể quan tâm nhiều hơn một chút.”
Giáo viên thấy đứa nhỏ quyến luyến Ngọc Khê, lại còn đưa đứa nhỏ đến Tiểu học số Một thành phố, đây là thật tâm đối tốt với đứa nhỏ, cười thiện ý một cái, “Tôi sẽ làm vậy, để tôi dẫn cậu bé đến lớp học trước.”
Ngọc Khê lo lắng nên đi theo, ngày đầu tiên khai giảng, bên ngoài cổng có không ít gia trưởng, khả năng sử dụng của Hà Huyên rất mạnh, rất nhanh đã trò chuyện với các đồng học, cô ấy cũng an tâm.
Ngày đầu tiên khai giảng không có tiết học, nhận cặp sách và đồng phục, giữa trưa liền trở về, Ngọc Khê không đi đón, Vương Bân đi.
Hà Huyên trở về đặc biệt hưng phấn, kết giao được bạn mới, thay đồng phục vào, suốt buổi chiều đều không nỡ cởi ra.
Niên Quân Mân trở về liền nhìn thấy, “Đây là đồng phục sao? Đẹp.”
Tai Hà Huyên đỏ lên, lúc này mới thỏa mãn cởi đồng phục ra.
Niên Quân Mân đang làm cơm, thùng thùng có người gõ cửa, Ngọc Khê đứng dậy đi mở cửa, ngoài cửa đứng một cô nương, một khuôn mặt lo lắng, “Xin hỏi đây là nhà Niên Quân Mân phải không?”
“Phải, cô là vị nào?”
Cô nương đeo ba lô hai quai, “Nhanh đi bệnh viện, chị Vương đang đợi ký tên làm thủ thuật!”
--------------------
--------------------------------------------------