Vương lão gia t.ử liếc mắt một cái nhìn Uông Hàm, hỏi con trai, “Con cũng muốn?”
Niên Phong cũng không muốn, anh ta phải tra rất nhiều chuyện, chưa xử lý tốt, anh ta không dám dẫn Uông Hàm đến gần người thân, nên từ chối, “Nơi ở hiện tại tiện lợi hơn cho việc đi làm.”
Uông Hàm tức đến không được, trượng phu không dọn đến, nhất định là muốn giữ lại cho Niên Quân Mân, không thích cô ta nhúng tay vào, cô ta chen lời, “Tuổi của cha không nhỏ, chúng con dậy sớm một chút cũng không sao.”
Vương lão gia t.ử nhìn thấu tâm tư của Uông Hàm, “Ta không ở tại bên này, ta ở tại nhà của lão bằng hữu.”
Uông Hàm sửng sốt, cô ta thật sự muốn dọn vào ở, chỉ cần dọn vào, nó sẽ là của cô ta.
Hiện tại người không ở tại đây, cô ta lại lấy hiếu đạo ra nói chuyện, ngược lại phá hỏng con đường của mình.
Ăn cơm xong, Uông Hàm không cam lòng rời đi.
Vương lão gia t.ử đợi người đi rồi, tức giận uống vài chén trà, “Cô ta sẽ không thấy chột dạ sao? Vẫn ăn vẫn uống như thường.”
Ngọc Khê giúp lão gia t.ử xoa dịu cơn giận, “Nếu cô ta chột dạ, năm đó cũng sẽ không bày mưu tính kế Tôn Thiên Thiên, làm mất Quân Mân.”
“Lòng dạ đàn bà độc ác nhất, đồ độc phụ, lúc đó cô ta mới bao tuổi rồi, thế nào lại dám làm.”
Nhắc đến tuổi tác, Ngọc Khê giật giật khóe miệng, tuổi của Uông Hàm không biết bao nhiêu tuổi rồi, sống lâu cả một đời, nói không chừng một trăm tuổi rồi, lớn hơn Niên Phong rất nhiều.
Ngọc Khê không hiểu sao, cảm thấy ghê tởm.
Niên Quân Mân quan tâm hỏi, “Em không thoải mái ở đâu?”
Ngọc Khê cảm thấy ghê tởm trong lòng, lắc lắc đầu, “Không sao.”
Trong xe của Niên Phong, Uông Hàm nhìn đứa con trai đang thất thần, cú sốc hôm nay không nhỏ, cô ta vỗ vỗ con trai, nói với trượng phu đang lái xe: “Tôi xem Quân Mân hiểu lầm tôi, cha nhất định nghe thấy điều gì đó, có thể hay không là do nói xấu Tôn Thiên Thiên sau lưng, đứa trẻ này ghi nhớ, cho nên mới hiểu lầm tôi, sớm biết rằng, lúc đó tôi đã không tức giận nhất thời lanh mồm lanh miệng.”
Niên Phong siết chặt vô lăng, “Thật sao?”
Uông Hàm gật đầu, “Đúng vậy, lúc đứa nhỏ bỏ đi, cũng là tôi trông nom, nó nhất định là ghi hận tôi rồi, ai, đều là lỗi của tôi.”
Niên Phong kiểm soát cảm xúc, “Có thể!”
Uông Hàm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, chỉ cần thu phục được trượng phu, cô ta sẽ không sợ, trượng phu là con trai, cháu ruột có thể thân hơn con trai sao? Lão già sớm muộn gì cũng thu phục được, “Cũng không biết Quân Mân làm công tác gì.”
Niên Phong sửng sốt, anh ta cũng đã quên hỏi, đang suy nghĩ, ngày mai sẽ hỏi.
Một bên khác, hai người Ngọc Khê đưa ông nội trở về, lão gia t.ử không vạch trần Uông Hàm, trong lòng không thuận khí, phải đi về Lao thao một chút, tới đại viện, cũng không giữ hai người Ngọc Khê lại.
Ngọc Khê vừa lái xe vừa hỏi, “Hôm nay anh phải đi bận rộn sao?”
Niên Quân Mân nghiêng người, vợ mình nhìn thế nào cũng không đủ, “Không vội, anh phải dẫn bà chủ đi kiểm tra địa bàn nhà mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-382-tay-run-ray.html.]
Bà chủ, Ngọc Khê nghe thấy thoải mái, nhướng mày, “Đi thôi.”
Hai người đến cổng công ty, hơi ngoài dự đoán của Ngọc Khê, dừng xe xong, Ngọc Khê nói: “Em tưởng rằng nó sẽ rất cao cấp.”
Niên Quân Mân vừa mở cửa xe vừa nói: “Anh thấy khá tốt, nhà lầu nhỏ ba tầng, đừng thấy bên ngoài cũ kỹ, bên trong không tệ, đợi có tiền rồi, anh dự định thuê một chỗ tốt, hoặc là mua đất tự xây.”
Ngọc Khê hỏi, “Tiền thuê nhà ở đây bao nhiêu?”
“Hai vạn một tháng, chúng ta chịu trách nhiệm trang trí, tiền thuê nhà đến kỳ hạn, phần trang trí sẽ giao lại cho chủ nhà, mới có được cái giá này.”
Ngọc Khê hỏi, “Ký bao nhiêu năm?”
“Năm năm, vốn dĩ muốn ký mười năm, đáng tiếc chủ nhà không muốn, thật đáng tiếc.”
“Được tiện nghi còn làm bộ làm tịch, năm năm không tệ rồi, hiện tại đều là một năm một lần ký.”
Niên Quân Mân cười, “Đi, vào xem.”
Ngọc Khê đi vào, từ bảo an đến nhân viên bên trong, đi đứng thẳng tắp, tinh thần đặc biệt tốt, liếc mắt một cái chính là người đã từng nhập ngũ.
Đừng thấy đều lớn hơn Ngọc Khê, nhưng cũng phải gọi Ngọc Khê một tiếng chị dâu.
Ngọc Khê đi dạo một vòng, có sân bãi huấn luyện, có chỗ đặt thiết bị, nhân viên thật không ít, đợi rời đi, em trộm hỏi, “Đều là người xuất ngũ sao?”
Niên Quân Mân gật đầu, “Đại bộ phận là vậy, những người khác là tuyển dụng, phụ trách công tác văn phòng, thế nào, không tệ chứ!”
“Anh khiêm tốn rồi, đâu chỉ không tệ, cố lên, em mong chờ có một ngày anh kiếm được nhiều hơn em.”
Niên Quân Mân, “.......”
Vợ đang khoe khoang đúng không, thật đau lòng, anh kiếm được thật sự không nhiều bằng vợ.
Ngày hôm sau, đi mộ địa, ông nội đã chuẩn bị xong xuôi hết mọi thứ, hai người Ngọc Khê đi mua hoa, tập hợp tại mộ địa.
Ba người Niên Phong tới rồi, Vương lão gia t.ử cũng không nhiều lời gì, mỗi lần nhìn thê tử, trong lòng đều khó chịu vô cùng, từng bước một bước lên bậc thang.
Chờ tới trước mộ bia, mắt Vương lão gia t.ử đỏ hoe, "Nhã Hinh, con trai tìm được rồi, nó tới thăm em đây, em có thể nhắm mắt rồi."
Ngọc Khê lần đầu tiên tới mộ địa, tấm ảnh là do ông nội cất giữ, đã có chút năm tháng rồi, bà nội mặc sườn xám, rất đẹp.
Niên Phong trực tiếp quỳ xuống, lần này không cần phải thúc giục gọi người, "Mẹ."
Ngọc Khê chú ý Uông Hàm, tay Uông Hàm đang run rẩy?
--------------------
--------------------------------------------------