Ngọc Khê kể lại chuyện mình đã phá vỡ quy tắc và kiếm tiền như thế nào: "Ngay từ địa điểm quay đầu tiên, tôi đã cùng họ hợp tác rồi."
Bà chủ nhà cười càng lớn hơn. Thợ quay phim đứng bên cạnh thì: "........."
Cuối cùng, bà chủ hận không thể tặng luôn cả nồi cơm điện cho Ngọc Khê mang đi. Ngọc Khê quả thực có chút động lòng, quay đầu hỏi thợ quay phim: "Có được mang theo không?"
Thợ quay phim cạn lời. Lúc đến thì chẳng có gì, lúc đi định bê luôn cả đồ điện gia dụng nhà người ta: "Không được, đồ dùng nấu nướng tổ chương trình sẽ cung cấp."
Ngọc Khê tiếc nuối đặt nồi cơm điện xuống: "Cảm ơn bác nhiều ạ."
Bà chủ xua tay: "Không có gì, khách sáo quá."
Nhóm Ngọc Khê được tiễn ra tận cổng viện. Lúc đến chỉ có hai cái giỏ tre không, lúc về trên tay lũ trẻ đều lỉnh kỉnh đồ đạc.
Ba nhà kia vẫn chưa đổi được gì, nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt kinh ngạc!
Hai nhà Ngọc Khê đã đi thẳng về bãi quay. Đến nơi, Ngọc Khê nhanh chân đi trước, chặn đầu đạo diễn, đem con cua nhỏ ông ta đưa ban nãy trả lại: "Có người tặng tôi hai giỏ cua lông loại bốn lạng rồi, cái này trả lại ông. Đúng rồi, đây là thực phẩm chúng tôi tự đổi được, tổ chương trình không cướp đấy chứ?"
Đạo diễn đang trong trạng thái ngơ ngác, đờ đẫn nhìn mấy cái túi bóng, tai ông ta khẽ động khi nghe thấy từ "bốn lạng": "Bốn lạng?"
Ngọc Khê: "........" Trọng tâm chú ý của ông dường như có chút lệch lạc!
Đạo diễn tiến lên xem giỏ tre Ngọc Khê mang về, mở ra nhìn toàn là cua lông đã buộc sẵn, lòng ghen tị nổi lên. Loại bốn lạng, lại còn có con nhìn như nửa cân, ông ta còn chưa được ăn bao giờ: "Cô... cô đổi thế nào mà được vậy?"
Ngọc Khê chỉ chỉ vào đầu mình: "Dùng cái này đổi. Tôi cho người ta một ý tưởng đơn giản thôi. Được rồi, chúng tôi phải nấu cơm đây. Nhớ nhé, tổ chương trình không được cướp thức ăn chúng tôi vất vả đổi được đâu."
Cô nói chặn đầu trước, tránh việc lão ta mặt dày đòi chia phần chỗ đồ dư.
Đạo diễn: "........"
Ông ta đã cố gắng tăng độ khó hết mức rồi, vậy mà vị này vẫn tồn tại như một vị thần, đổi được lượng thức ăn đủ cho cả hai bữa. Hối hận quá, lúc đi đáng lẽ phải quy định c.h.ế.t là chỉ được đổi lượng cho một bữa, thế có phải ông ta cũng được nếm thử cua lông bốn lạng rồi không. Ông ta nhìn thấy rồi, tận hai giỏ tre, mười sáu con!
Ngọc Khê bắt đầu chuẩn bị nấu cơm. Cô cảm nhận rõ sự ác ý của tổ chương trình khi nhận đồ dùng: nồi cơm điện biến mất, chỉ có nồi đất. Nếu không phải gần đây không có núi, củi khó kiếm, ước chừng cả bếp ga du lịch lão ta cũng chẳng cho.
Ngọc Khê nhìn cái nồi đất, cảm thấy khá thử thách. Cô chưa dùng cái này bao giờ. Hồi trước ở nông thôn cô từng dùng nồi gang lớn để nấu cơm, không biết lượng nước có giống nhau không. Ngọc Khê thảo luận với Niên Canh Tâm một hồi, quyết định thà cho nhiều nước còn hơn ít, cùng lắm thì uống cháo chứ không muốn ăn cơm sống.
Món mặn thì dễ rồi, lần này cua to không làm cua xào cay nữa mà đem hấp trực tiếp, thêm một món thịt xào và một đĩa rau trộn là xong. Vì đang đói nên cô không làm quá cầu kỳ.
Cua lông con nào con nấy đều sống khỏe, nhà Ngọc Khê chẳng lạ lẫm gì món này. Trung thu năm nào trong nhà cũng không phải mua, toàn là người ta tặng, cả nhà đều rất thích ăn. Điểm duy nhất là cua lông tính hàn, không nên ăn quá nhiều, đặc biệt là người dạ dày yếu và phụ nữ.
Dạ dày Ngọc Khê rất tốt, cô lớn lên ở vùng biển, từ nhỏ ăn hải sản nhiều, lại chăm vận động nên người không bị nhiễm hàn. Diêu Trừng thì hơi khổ, tối đa chỉ được một con, ăn nhiều hơn là dạ dày biểu tình ngay.
Mười sáu con cua lông, nhà mình ăn thì hơi nhiều. Lũ trẻ mỗi đứa một con là đủ, Ngọc Khê hai con, Niên Quân Mân hai con, ăn thêm là không ổn. Vậy cũng mới tiêu thụ hết chín con, còn dư tận bảy con. Ăn không hết nhưng Ngọc Khê vẫn đem hấp tất cả.
Đến khi cua lông hấp chín, ba nhà kia cũng lục đục quay về. Cuối cùng cũng có những người dân tốt bụng, hoặc có lẽ họ bị nài nỉ đến phát phiền nên mỗi nhà đều có thu hoạch, đủ cho một bữa cơm.
Ngọc Khê liếc nhìn, nhà anh Hồ là khá nhất, cô thấy có thịt; các nhà khác toàn là rau xanh, dầu muối mắm muối tuy đủ nhưng số lượng không nhiều.
Mùi cua lông hấp thơm lừng lan tỏa, người của tổ chương trình và mấy gia đình kia cứ phải nhịn mãi, nước miếng sắp trào ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-852-hai-vo-chong.html.]
Đợi khi ba nhà kia bắt đầu nấu, cơm canh nhà Ngọc Khê đã sẵn sàng. Ngọc Khê ra hiệu cho đám nhỏ mỗi đứa mang một con tặng cho các bạn nhỏ nhà khác. Ngại quá, người lớn không có phần.
Còn lại bốn con, Ngọc Khê cười tủm tỉm nhìn đạo diễn: "Muốn ăn không?"
Đạo diễn: "........ Ừm."
Ngọc Khê cạn lời, chẳng còn hy vọng gì vào liêm sỉ của đạo diễn nữa: "Muốn ăn cũng được, một điều kiện."
Đạo diễn: "Thôi không ăn nữa."
Ngọc Khê thấy hơi tiếc, xem ra đạo diễn cũng không đến mức cuồng ăn lắm. Cô đâu biết rằng, lòng đạo diễn đang rỉ máu!
Bốn con còn lại, nhà anh Hồ dùng bốn quả trứng gà đổi lấy một con, sau đó không ai đổi nữa. Cuối cùng còn dư ba con, Ngọc Khê đem tặng cho thợ quay phim, coi như hối lộ công khai. Thợ quay phim áp lực như núi, cảm giác ánh mắt đạo diễn nhìn mình như d.a.o găm.
Ăn xong bữa trưa ai nấy đều mệt lử, lục đục về nghỉ ngơi, đến hai giờ chiều mới bắt đầu ghi hình tiếp.
Nhà Ngọc Khê thì không phải lo cho bữa tối, nhưng các nhà khác thì không ổn, đồ ăn đã cạn kiệt.
Đạo diễn bày ra trước mặt những bộ quần áo lội nước: "Nhà họ Hà phải vào làng buộc cua lông để đổi lấy nguyên liệu. Hai trăm con cua sẽ được nhận thực phẩm, không đạt mục tiêu sẽ bị trừ bớt nguyên liệu."
Mặt Hà lão bản và Diệp Dĩnh xanh mét. Cua lông trông đáng sợ lắm, ở nhà họ còn chẳng dám chạm vào.
Đạo diễn lại nói với những người khác: "Nhiệm vụ của các bạn thì đơn giản hơn. Phía trước có một ruộng nước được bao trọn, trong ruộng có nuôi tôm. Chúng tôi đã thả vào đó những con tôm được đ.á.n.h dấu bằng sơn. Con màu đỏ là nguyên liệu tối tốt nhất, màu xanh lá là tệ nhất. Trước khi nhà họ Hà quay lại, các bạn đều có thể xuống ruộng mò. Không mò được thì thật ngại quá, bữa tối tự nghĩ cách nhé."
Ngọc Khê nhìn ruộng nước trước mắt, đúng là hố người mà. Ruộng rất rộng, nước vốn trong vắt nhìn thấy cả tôm đang bơi, nhưng lát nữa xuống nước sẽ đục ngầu ngay. Có thể tưởng tượng cảnh mò tôm trong vũng bùn không? Hơn nữa xác suất tìm thấy tôm đ.á.n.h dấu là cực thấp!
Đạo diễn nói xong là chuồn lẹ.
Vợ chồng nhà họ Hà bỗng dưng hết oán hận, so với các gia đình khác, ít nhất họ cứ bỏ lao động ra là chắc chắn có đồ ăn. Các nhà còn lại thì độ khó đúng là cấp độ địa ngục.
Hai nhà Ngọc Khê không cử động, nhìn các gia đình khác xuống trước. Quả nhiên mặt ruộng nhanh chóng biến thành vũng bùn. Tôm thì khá dễ mò, con nào con nấy to đùng, nhưng mò mãi chẳng thấy con nào có màu.
Niên Canh Tâm: "........ Em bắt đầu nghi ngờ liệu có con nào được đ.á.n.h dấu thật không nữa?"
Ngọc Khê: "Có thì chắc chắn là có, nhưng muốn mò được không dễ đâu. Đạo diễn ngày càng biết cách hành hạ người khác."
Niên Canh Tâm: "Chị dâu, chúng ta không xuống ạ?"
Ngọc Khê chỉ vào vũng bùn: "Chú nghĩ chúng ta xuống là mò được ngay à? Đừng nằm mơ, cũng đừng mong chờ vào vận may!"
Niên Canh Tâm: "........" Đúng là quá khó, đạo diễn quá thâm hiểm!
Diêu Trừng: "Chị dâu, thế chúng ta không mò ạ?"
"Mò chứ, đừng nhìn bây giờ có nguyên liệu mà chủ quan, nhỡ đâu lát nữa đạo diễn lại bày trò tiếp. Cứ để dành một ít dự phòng vẫn hơn. Có điều mò cũng phải có chiến thuật, cứ mò quờ quạng thế này thì cả ngày cũng chẳng thấy đâu!"
Ngọc Khê ngồi xổm nhìn hai gia đình đang vật lộn dưới ruộng, bùn lầy thế kia đi lại rất khó khăn. Phải nghĩ cách thôi. Bỗng mắt cô sáng lên: "Có cách rồi, đi tìm mấy cái sào dài lại đây."
--------------------------------------------------