Nơi này không có bãi đáp cho trực thăng, không đủ khoảng trống cần thiết, vì vậy chiếc trực thăng cố gắng hạ độ cao hết mức có thể trong phạm vi an toàn. Khi đã xuống đến một mức nhất định và cách xa đám đông, phi hành đoàn bắt đầu thả các thùng hàng xuống. Tổng cộng có hai thùng được thả xuống, trực thăng đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Điện thoại của Ngọc Khê reo lên, bên tai cô vẫn còn nghe thấy tiếng động cơ trực thăng gầm rú: "Vợ ơi, còn hai thùng nữa nhé. Anh đi một vòng rồi quay lại gặp em."
Ngọc Khê kinh ngạc: "Anh đích thân đến đây à?"
Niên Quân Mân đang ngồi cạnh cửa máy bay, lúc này đã không còn nhìn thấy điểm quay phim nữa: "Đúng vậy, anh không yên tâm về em và các con."
"Ở đây em không sao cả, mọi thứ đều ổn. Bây giờ có đồ ăn rồi, anh còn gì mà không yên tâm chứ?"
Niên Quân Mân rất cố chấp: "Đợi anh."
Ngọc Khê nghe tiếng tút tút bên tai mà cạn lời. Anh nhất định phải qua đây, hơn nữa còn định xuống khỏi trực thăng. Đừng nhìn Niên Quân Mân làm ông chủ đã nhiều năm, thân thủ của anh vẫn còn đó, nhưng điều cô lo lắng là gió lớn!
Người của tổ chương trình đã chạy đi khiêng các thùng hàng về và nhanh chóng mở ra. Bên trong toàn là đồ ăn, một thùng rau củ, một thùng gạo và bột mì trắng, lần này thì không lo thiếu ăn nữa rồi.
Đạo diễn không đi tới đó, nhưng vì đứng gần nên nghe loáng thoáng được vài câu. Không phải do điện thoại bị lọt âm, mà là giọng Niên Quân Mân quá lớn, ngồi trong trực thăng tưởng mình không nghe thấy thì người khác cũng không nghe thấy nên anh cứ thế gào lên: "Vừa rồi là Niên tổng ạ?"
Ngọc Khê xoa xoa lỗ tai: "Vâng."
Mắt đạo diễn sáng rực lên: "Lát nữa Niên tổng cũng xuống đây sao?"
Ngọc Khê: "........ Vâng."
Đạo diễn vui mừng khôn xiết. Chồng của Lữ tổng thần bí biết bao, người thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí tài chính kinh tế thế này mà cũng tới tham gia chương trình, tập này đúng là quá thừa điểm nhấn rồi.
Vợ chồng nhà họ Hà đã sớm lẩn đi chỗ khác, sợ bị Ngọc Khê đốp chát lần nữa.
Mười giờ rưỡi, chuyến trực thăng thứ hai quay lại, lại thêm hai thùng hàng nữa được thả xuống. Sau đó, một chiếc thang dây được hạ xuống. May mà gió đã lặng bớt, thân thủ của Niên Quân Mân thực sự rất tốt, dù đã giải ngũ nhiều năm nhưng vẫn vô cùng nhanh nhẹn, nhất là sau khi chân đã bình phục hoàn toàn. Anh nhanh chóng tiếp đất, chiếc trực thăng cũng bay đi mất.
Hai anh em sinh đôi "oa" lên một tiếng, hai cậu nhóc mập mạp chạy biến tới, miệng không ngừng gọi bố.
Ngọc Khê cũng đã nhiều ngày không gặp chồng, không kìm được mà rảo bước nhanh hơn. Niên Quân Mân vừa mới vận động mạnh nên thực sự không bế nổi hai cậu con trai nặng ký cùng lúc, anh một tay dắt một đứa, vừa đi vừa hỏi các con ở đây có nghe lời mẹ không.
Dung Dung ra dáng người lớn: "Con chăm sóc mẹ kỹ lắm ạ."
Thước Thước không bóc phốt anh trai, vỗ vỗ ngực: "Chúng con là những người đàn ông nhỏ mà."
Ý là, đương nhiên sẽ biết chăm sóc mẹ rồi.
Ngọc Khê quan sát kỹ chồng một lượt, trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng được thả lỏng, nhưng trong lòng vẫn chưa nguôi giận: "Em đã bảo là mọi chuyện vẫn ổn rồi, anh cứ nhất quyết phải xuống tận nơi mới chịu, đúng là cái người này."
Niên Quân Mân vừa rồi đã quan sát các con, thấy vợ sắc mặt hồng hào thì cuối cùng cũng yên tâm: "Nếu em không gọi điện, anh không biết thì thôi, nhưng đã biết rồi thì nhất định phải tận mắt nhìn thấy mới yên lòng được."
Trong lòng Ngọc Khê thấy ngọt ngào, chồng lo lắng cho mẹ con cô như vậy mà.
Sự xuất hiện của Niên Quân Mân khiến nhân viên trong tổ chương trình đều trợn tròn mắt. Đây chính là ông chủ của tập đoàn Phương Đông bằng xương bằng thịt đây sao? Tiếp xúc ở cự ly gần thế này, không còn là tấm ảnh trên báo chí nữa rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-847-mot-lan-song-va-mat.html.]
Các gia đình khác cũng im bặt. Biết là một chuyện, nhưng nhìn thấy tận mắt lại là chuyện khác.
Ít nhất thì Diệp Dĩnh cũng nghĩ như vậy. Lúc mới biết chuyện, cô ta cứ tưởng Ngọc Khê cũng giống mình, đều là gả được chồng giàu. Dù năng lực của Lữ Ngọc Khê mạnh, cô ta vẫn có điểm để tự cân bằng tâm lý: ít nhất thì Niên Quân Mân không đi theo, còn chồng cô ta thì đi theo, điều đó chứng tỏ chồng Lữ Ngọc Khê không thực sự quan tâm đến cô ấy lắm, dù cô ấy có sinh được hai con trai.
Thực tế, không ít người trong tổ chương trình cũng nghĩ vậy. Vì các nhà khác đều đi đủ cả gia đình, chỉ có Ngọc Khê tự dắt theo hai đứa con. Những người biết nội tình chỉ có đạo diễn và vài lãnh đạo cấp cao.
Lần này Niên Quân Mân không chỉ đến, mà còn đến một cách cực kỳ phô trương. Đường bị phong tỏa, người ta dùng trực thăng; trong tình huống không an toàn vẫn quyết xuống máy bay để gặp vợ con.
Làn sóng vả mặt này đến quá đột ngột, tất cả những người có mặt đều đã chứng kiến. Bởi vì trực thăng không thể hạ cánh nên khoảng cách với mặt đất khá cao, tâm lý của người bình thường thực sự không làm được như vậy.
Hơn nữa, ánh mắt là thứ không thể lừa dối. Đôi mắt Niên tổng chưa từng rời khỏi Lữ tổng lấy một giây, ngay cả hai cậu con trai cũng không chia sẻ nổi sự chú ý đó.
Đạo diễn xoa xoa tay, lau mồ hôi. Vị Niên tổng này tỏa ra ánh hào quang chói lọi, dù không thuộc giới kinh doanh nhưng ông ta cũng biết tập đoàn nào giàu có. Tập đoàn Phương Đông tuy chưa niêm yết nhưng người ta có tiền thật. Khụ khụ, ông ta dám hố Lữ tổng cũng là vì nhận được sự ám chỉ từ ông chủ, ai bảo trên người Lữ tổng có quá nhiều điểm thu hút khán giả cơ chứ. Cộng thêm mối quan hệ với ông chủ nên ông ta mới to gan như vậy, chứ nếu chỉ mình Lữ tổng thì ông ta chẳng dám hố sâu thế đâu, huống hồ giờ còn có thêm Niên tổng nữa.
Ngọc Khê và Niên Quân Mân đi tới, đạo diễn lập tức tiến lên: "Niên tổng, hôm nay cảm ơn anh quá, thật không ngờ anh lại đích thân tới đây."
Niên Quân Mân rất khách khí: "Tôi không biết là đường bị phong tỏa, vừa biết tin là tôi lập tức tới ngay. Ai mà ngờ được mọi người lại đổi địa điểm quay phim chứ."
Anh cũng là người đã xem qua lịch trình rồi!
Đạo diễn nuốt nước bọt, không dám nhìn vào mắt Niên tổng, trong lòng chột dạ vô cùng. Niên tổng vừa lên tiếng đã cho thấy anh đang không hài lòng: "Cái đó... lần sau sẽ không thế nữa ạ."
Niên Quân Mân cũng không định túm lấy chuyện này mãi, nói một câu cảnh cáo là được, đạo diễn sau này sẽ không dám quá đáng nữa. Biết tin đường bị phong tỏa không có gì ăn, anh thực sự rất bực mình. Hơn nữa anh đã gọi điện cho Từ Hối Xung rồi, nguồn cơn là ở Từ Hối Xung, không có lão ta cho phép thì đạo diễn cũng chẳng dám: "Nhớ trả tiền đấy."
Đạo diễn: "........ Vâng." Anh là đại ca, tất cả nghe theo anh hết.
Niên Quân Mân đặt balo sau lưng xuống, lại nói: "Trong thùng hàng thứ tư có đồ ăn tôi mua riêng. Canh Tâm, cái kiện màu xanh ấy, chú với Diêu Trừng mang qua đây, cái này không phải cho tổ chương trình đâu."
Niên Canh Tâm hiểu rõ ông anh hờ của mình quá mà. Đừng nhìn anh trai ngày càng thâm trầm khó đoán, chứ trong lòng đang khó chịu lắm đấy: "Rõ ạ!"
Đạo diễn cũng không nán lại nữa, giờ thức ăn đã giải quyết xong, ở cạnh đại ca áp lực lắm.
Dù rất nhiều người tò mò về Niên Quân Mân nhưng thực sự không ai dám tiến lại gần.
Khi những người không liên quan đã đi hết, Niên Quân Mân không còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị nữa. Biểu cảm của anh lập tức thay đổi, mở túi lấy ra những món bánh ngọt mà hai con trai, cháu trai và em trai thích: "Lúc đợi máy bay, anh mua ở tiệm bánh trong sân bay đấy. Toàn vị mọi người thích, không phải tiệm bánh mình hay mua nhưng anh nếm thử thấy vị cũng tương tự."
Bốn đứa trẻ, đừng nói là bánh ngọt hay ăn, loại bình thường cũng được, chúng đã lâu lắm rồi không được ăn đồ ngọt nên chẳng hề kén chọn.
Sau đó là một túi đồ khác, còn lại toàn bộ là của vợ: "Vợ ơi, đây là bánh em thích, còn có một ít đặc sản vùng này anh mua trong thành phố, toàn mua theo khẩu vị của em đấy."
Ngọc Khê liếc nhìn, đúng là không ít: "Anh đột nhiên tới đây, việc ở tập đoàn đã sắp xếp ổn thỏa chưa?"
Niên Quân Mân nhìn con cái của các nhà khác, lại lấy thêm ít bánh đưa cho con trai: "Mang chia cho các bạn đi."
Mấy đứa trẻ cầm bánh chạy đi tìm bạn nhỏ khác.
Lúc này Niên Quân Mân mới nói: "Dạo này lịch trình không có cuộc họp nào quan trọng, anh đang chuẩn bị đi công tác. Đợi thông đường, anh phải ra sân bay để đi thành phố G ngay."
--------------------------------------------------