Sau đó, Ngọc Khê cũng nhanh chóng quyết định đầu tư vào mấy kịch bản phim mà cô đã nhắm từ trước. Có động thái đầu tư mới, mọi người mới tin rằng công ty thực sự chỉ đang điều chỉnh định hướng chứ không phải vì có vấn đề nên nhân sự mới rời đi.
Đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống thì đã là tháng Tư, Từ Hối Trùng bất ngờ tìm đến.
Ngọc Khê đích thân pha trà: "Đúng là khách quý."
Từ Hối Trùng nói ra thắc mắc bấy lâu nay trong lòng: "Cô thực sự không định bồi dưỡng ngôi sao nữa à?"
"Cách bồi dưỡng hiện nay tôi làm không nổi. Vốn dĩ trước kia mở công ty là để phục vụ việc quay phim, bây giờ so với trước kia cũng chẳng có gì khác biệt."
Từ Hối Trùng im lặng. Đúng vậy, bây giờ dựa vào sao tác, tin hắc liệu, cọ nhiệt... đối với Lữ Ngọc Khê mà nói, những chiêu trò này cô đều không thèm đụng tới. Chẳng trách cô không còn hứng thú nữa. Anh nhấp một ngụm trà: "Tôi lại thấy khâm phục cô, vẫn giữ được bản tâm."
Ngọc Khê cười bảo: "Anh đến đây không phải chỉ để cảm thán với tôi đấy chứ, có việc gì sao?"
Vô sự bất đăng tam bảo điện, Từ Hối Trùng nếu không có việc lớn thì hiếm khi ghé thăm.
Từ Hối Trùng đặt chén trà xuống: "Chẳng là đài truyền hình tỉnh J cuối năm ngoái ra mắt chương trình hẹn hò, khá là hot. Tôi có mở một công ty con, đầu năm nay quyết định sản xuất chương trình giải trí, đây là bản kế hoạch đã viết xong, công ty dự định làm chương trình thực tế."
Ngọc Khê thực sự không ngờ Từ Hối Trùng lại phát triển sang mảng sản xuất chương trình giải trí: "Chương trình thực tế? Cũng là hẹn hò à?"
Từ Hối Trùng mỉm cười: "Không phải, lần này là chương trình thực tế ngoài trời, về du lịch bằng xe nhà di động. Đây là văn án kế hoạch, cô xem thử đi."
Ngọc Khê cảm thấy khá hứng thú, cô ra hiệu cho Từ Hối Trùng cứ uống trà, rồi bắt đầu lật xem. Ý tưởng đại khái là: Mấy gia đình, mỗi nhà một chiếc xe RV, vật chất và tiền bạc như nhau, theo lộ trình quy định, tự lái xe đi du lịch. Ê-kíp sẽ quay phim toàn bộ quá trình, tổng cộng có sáu địa điểm, mỗi địa điểm chia làm hai tập.
Ngọc Khê đọc rất nhanh, kế hoạch dự kiến mời năm gia đình. Ngọc Khê thấy khá thú vị, hiện tại trong nước chưa có loại hình giải trí này: "Ý tưởng này hay đấy, anh đến tìm tôi để xin đầu tư à?"
Từ Hối Trùng bật cười: "Hóa ra cũng có lúc cô không biết hết mọi chuyện. Tôi không thiếu đầu tư, nhà tài trợ danh xưng, quảng cáo tôi đều tìm đủ cả rồi. Đương nhiên, nếu cô nói muốn đầu tư, tôi cũng rất sẵn lòng."
Ngọc Khê không hiểu: "Nếu anh không thiếu tiền, anh cho tôi xem cái này làm gì?"
Từ Hối Trùng nghiêm sắc mặt: "Vì tôi dự định mời Niên Canh Tâm. Độ nổi tiếng của gia đình cậu ấy rất cao, trên Weibo chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà lượng fan của Niên Canh Tâm đã tăng gấp đôi, cậu ấy có sức hút rất lớn."
Ngọc Khê đã hiểu: "Cho nên, anh định tìm Canh Tâm làm người gánh team cho mùa đầu tiên?"
Từ Hối Trùng nhếch môi: "Không đúng, cậu ấy đúng là lợi hại, nhưng tôi cảm thấy mùa đầu tiên nên mời cô làm người gánh team thì hơn."
Ngọc Khê nghi ngờ mình nghe nhầm: "Anh không mời ngôi sao hạng nhất gánh team mà lại mời tôi? Hai năm nay tôi im hơi lặng tiếng lắm, chẳng có chút sức hút nào đâu."
Đầu năm cô có giúp Niên Canh Tâm đính chính một lần, tuy cũng tăng được một ít fan nhưng không thể so với ngôi sao được, chỉ có vài vạn, mà còn đang giảm dần vì cô không chịu cập nhật trạng thái.
Mắt Từ Hối Trùng sáng lên: "Dựa vào con mắt của tôi, gia đình cô sẽ là điểm bùng nổ. Đừng đ.á.n.h giá thấp màu sắc bí ẩn của nhà cô, rất nhiều người đang quan tâm đấy."
Ngọc Khê giật giật khóe miệng: "Anh sẽ phải thất vọng thôi. Chưa nói đến tôi, cứ nói đến chồng tôi đi, anh ấy bận rộn như người trời, quản lý cả một tập đoàn lớn, làm sao có thời gian đi quay phim?"
Từ Hối Trùng đã tính toán từ trước: "Chỉ cần mình cô là được rồi, hơn nữa còn có lợi ích đấy. Tôi đã đưa khu du lịch do tập đoàn Phương Đông phát triển vào lộ trình. Nếu chương trình thực sự nổi tiếng, ảnh hưởng đối với khu du lịch sẽ rất sâu rộng."
Ngọc Khê nheo mắt: "Xem ra hôm nay anh đã có chuẩn bị mà đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-820-ky-hop-dong.html.]
Từ Hối Trùng nhếch môi: "Giao thiệp với hai vợ chồng cô, tôi nhất định phải chuẩn bị bài vở thật kỹ. Đây là đôi bên cùng có lợi. Không cần Niên Quân Mân xuất hiện, nhưng nhà cô phải dắt theo hai đứa nhỏ, đúng lúc là cặp sinh đôi."
Ngọc Khê chưa trả lời ngay mà có tính toán riêng. Cái "đôi bên cùng có lợi" của Từ Hối Trùng đúng là rất hấp dẫn. Đừng nhìn hai khu danh thắng hiện nay đang ổn mà lầm, nó vẫn có sự phân biệt giữa mùa cao điểm và mùa thấp điểm. Vào mùa thấp điểm, chi phí đầu tư duy trì không hề nhỏ. Nếu chương trình thực sự hot, cô tính toán được rằng quanh năm sẽ không thiếu khách du lịch, thậm chí còn xảy ra tình trạng cháy vé. Nếu vận hành tốt, lợi ích cho khu du lịch là cực kỳ lâu dài.
Đặc biệt là ý tưởng du lịch bằng xe RV, Ngọc Khê thực sự rất thích: "Anh dự định hợp tác với đài truyền hình nào?"
Từ Hối Trùng: "Các đài hạng nhất. Đã làm thì tự nhiên phải làm lớn."
Anh không có bản lĩnh "chạm tay hóa vàng" như Lữ Ngọc Khê khi đầu tư điện ảnh, nên anh dồn tâm sức vào mảng khác. Nói trắng ra, Duyệt Huy là công ty lâu đời, anh cũng muốn ngoài việc quản lý ngôi sao thì phải có sản phẩm mang thương hiệu riêng.
Trong lòng Ngọc Khê lại xoay chuyển một vòng: "Anh ký hợp đồng với đài truyền hình, có bảo đảm tỷ suất người xem chứ?"
Từ Hối Trùng: "Ừm, tiền chiêu thương chuyển qua, họ sẽ chuyển trước một khoản để sản xuất, xem rating mấy tập đầu thế nào rồi mới từ từ chuyển tiền tiếp."
Ngọc Khê nhìn Từ Hối Trùng, chắc chắn anh ta còn lời chưa nói hết, điều kiện hẳn là khắc nghiệt hơn. Các đài hạng nhất không dễ hợp tác như vậy, nói không chừng rating không tốt là cả chương trình bị cắt ngay: "Anh chưa từng nghĩ tới việc hợp tác trực tiếp với đài, các anh chỉ đưa ra ý tưởng thôi sao?"
Từ Hối Trùng: "Cô nói xem?"
Ngọc Khê nhìn anh, dã tâm của vị này lớn thật, muốn tự mình nắm giữ toàn bộ chương trình. Nhưng Ngọc Khê lại mừng vì anh ta nắm giữ, như vậy càng dễ đàm phán. Chứ đi đàm phán với đài truyền hình thì mệt lắm, khó mà chiếm được phần hơn.
Ngọc Khê nghĩ thông suốt rồi: "Ngày mai là thứ Bảy, cùng đi ăn bữa cơm nhé?"
Từ Hối Trùng biết hôm nay sẽ không có kết quả ngay: "Được."
Ngọc Khê bảo: "Nói rồi nhé, tôi mời khách, ở Diệu Thiện Cư, trưa mai."
Từ Hối Trùng: "Được."
Đợi Từ Hối Trùng đi rồi, Ngọc Khê gọi Hoàng Lượng đến, kể về chuyện chương trình thực tế.
Hoàng Lượng trợn tròn mắt: "Vị này gan lớn thật đấy, không mua bản quyền mà tự mình nghĩ ý tưởng, chẳng có chút nền tảng nào. Vạn nhất rating không tốt thì đúng là cái hố không nhỏ đâu!"
Ngọc Khê nói: "Anh ta chắc chắn đã học hỏi kinh nghiệm rồi, Từ Hối Trùng không bao giờ làm việc không có chuẩn bị. Anh ta vừa đến đã nói mọi thứ sẵn sàng hết rồi, chứng tỏ mười phần chắc chín đối với show này."
"Sếp, cô thực sự muốn tham gia sao?"
Ngọc Khê: "Niên Canh Tâm thì chắc chắn rồi, anh cứ thông báo trước đi, bảo quản lý của chú ấy đừng sắp xếp việc gì vào thời gian đó, đợi tin tức. Còn tôi thì phải gặp mặt đàm phán xong mới tính."
Hoàng Lượng: "Dạ vâng."
Thứ Bảy, vợ chồng Ngọc Khê đến trước, Từ Hối Trùng và Triệu An Nhiên đến sau. Bốn người gọi món, ăn được vài miếng mới bắt đầu vào chuyện.
Niên Quân Mân đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào Từ Hối Trùng: "Tôi nghe Tiểu Khê nói rồi, đúng là đôi bên cùng có lợi. Tuy nhiên, anh định trả thù lao thế nào?"
Từ Hối Trùng giữ nụ cười mỉm, vẻ mặt ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ quảng bá miễn phí cho khu du lịch còn chưa đủ sao? Tôi tìm hiểu rồi, các anh thuê người làm quảng cáo cũng tốn không ít tiền đâu."
Ngọc Khê nheo mắt, cô biết ngay mà, cái tên này nói thì hay lắm, thực chất là muốn "tay không bắt giặc"!
--------------------------------------------------