Niên Quân Mân nghẹn lời: "Mẹ ngủ đẫy giấc rồi mới tỉnh chứ con."
Diệu Diệu chớp chớp đôi mắt to: "Bố ơi, món trứng hấp con làm nguội ngắt rồi."
Ngọc Hi mở mắt ra, Diệu Diệu liền toét miệng cười: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm."
Giọng nói non nớt ngọt xớt khiến lòng Ngọc Hi mềm nhũn. Cô hôn chụt một cái vào mặt con gái, cô cũng nhớ con bé muốn c.h.ế.t. Vì giữ cho nhóc con trong bụng không phải bôn ba nên cô không về nhà lần nào, đã lâu không gặp, con gái cao lên mà cũng béo ra rồi.
Diệu Diệu vẫn nhớ món trứng hấp, bé trèo xuống giường: "Mẹ ơi, con làm trứng hấp cho mẹ này."
Lòng Ngọc Hi tràn đầy cảm xúc. Con gái làm cho cô, dù hình thức không được đẹp cho lắm nhưng chỉ cần chín là được rồi: "Diệu Diệu giỏi quá."
Cô nhóc tự hào khoe: "Con học ở trường mầm non đấy."
Ngọc Hi ngẩn người: "Trường mầm non dạy cái này sao?"
Niên Quân Mân có chút ghen tị, con bé này chưa từng làm cho anh ăn bao giờ, anh giải thích: "Tiết học thực hành ở trường đấy, món trứng hấp đơn giản nên con bé nhớ kỹ nhất."
Ngọc Hi ăn một miếng, biểu cảm bỗng cứng đờ. Cô bất động thanh sắc nói: "Quà của con gái làm, anh cũng nếm thử đi."
Nói đoạn, cô xúc một thìa lớn đưa tận miệng Niên Quân Mân.
Mặt Niên Quân Mân tái đi. Mặn quá! Má Lưu không trông con bé sao?
Diệu Diệu ngước gương mặt nhỏ nhắn lên: "Bố ơi, có phải ngon lắm không?"
Niên Quân Mân cố nuốt xuống: "Ừ."
Ngọc Hi không thể ăn tiếp được nữa, cô đẩy hết cho Niên Quân Mân: "Bố thích ăn thì nhường hết cho bố đấy."
Diệu Diệu hơi lưỡng lự, Ngọc Hi bèn nói: "Con gái à, con không muốn nói chuyện với em trai hoặc em gái sao?"
Cô nhóc lập tức bị dời chú ý: "Em trai em gái ở đâu ạ?"
Ngọc Hi xoa bụng: "Ở trong bụng mẹ này."
"Sao các em không chịu ra ngoài ạ?"
Ngọc Hi ôm con gái: "Phải đợi tám tháng nữa các em mới ra ngoài được."
Đôi mắt cô nhóc sáng lấp lánh: "Con có thể nói chuyện với các em không?"
"Dĩ nhiên là được rồi."
Niên Quân Mân nhân cơ hội đó bê bát đi ra ngoài, đem xuống bếp. Vừa thấy má Lưu, anh hỏi ngay: "Mặn quá má ơi, lúc Diệu Diệu bỏ muối má không trông sao?"
Má Lưu đang rửa tay: "Không nên chứ nhỉ, tôi nhìn con bé bỏ mà, chắc là lúc tôi đi rửa tay con bé lại lén bỏ thêm rồi!"
Niên Quân Mân: "Chắc chắn là vậy rồi."
Má Lưu cười: "Cơm nước xong cả rồi, Tiểu Hi tỉnh chưa?"
"Tỉnh rồi, để con vào gọi cô ấy."
"Được."
Bữa tối chỉ có gia đình Ngọc Hi. Niên Canh Tâm và Diêu Trừng đã về nhà mẹ đẻ, Niên Phong và Mai Hoa thì đi thành phố S rồi.
Sau bữa cơm, Ngọc Hi chơi trò chơi với con gái đến khi con bé đi ngủ cô mới quay về phòng.
Niên Quân Mân đặt cuốn sách đang cầm xuống: "Ý của bố là khi ông ấy quay về sẽ đưa dì Mai dọn ra ngoài ở."
Ngọc Hi hiểu ngay mấu chốt: "Vì em m.a.n.g t.h.a.i sao?"
Niên Quân Mân gật đầu: "Tính cả em nữa là có ba bà bầu rồi, má Lưu chăm sóc không xuể."
Ngọc Hi có ý muốn giữ lại nhưng nghĩ kỹ rồi lại thôi: "Vâng."
Niên Quân Mân ôm vợ, thấy tinh thần cô không được tốt lắm: "Không còn sớm nữa, ngủ thôi em."
Ngọc Hi "ừ" một tiếng rồi nhắm mắt lại. Đột nhiên cô mở choàng mắt ra làm Niên Quân Mân giật b.ắ.n mình, lo lắng hỏi: "Sao thế? Em không khỏe ở đâu à?"
Ngọc Hi ngồi dậy: "Xem cái trí nhớ của em này! Anh ra hành lý của em, có một cái hộp, bên trong là khối phỉ thúy em mua. Thẻ Trúc Ngọc muốn nó, em suýt thì quên mất."
Niên Quân Mân bước xuống giường, rất nhanh đã tìm thấy khối nguyên thạch to bằng quả trứng gà: "Cái này sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/nam-90-thoi-gian-tuyet-voi/chuong-687-bien-mat.html.]
"Đúng rồi. Lúc mua em định gọi điện nói với anh, nhưng sau đó quanh em toàn người nên thôi. Chính là nó đấy, em không cho nó nuốt ngay nên Thẻ Trúc Ngọc giận em mãi đấy."
Niên Quân Mân thực sự không nhìn ra khối đá này có gì đặc biệt: "Sao không cho nó nuốt luôn?"
"Lúc mua có người nhìn thấy, không thể để nó biến mất không dấu vết được, nên em định về nhà mới đưa cho nó."
Niên Quân Mân leo lên giường, nhìn Thẻ Trúc Ngọc đang sốt sắng muốn xông ra, anh ném khối đá lên giường: "Nuốt đi!"
Ngọc Hi cũng mở to mắt quan sát. Có thể thấy rõ bằng mắt thường, men theo vị trí "mở cửa sổ", khối ngọc thạch đang biến mất, rất nhanh sau đó lộ ra thứ bên trong: một khối đá không màu, dường như có dòng nước đang chuyển động.
Vợ chồng Ngọc Hi không chớp mắt nhìn chằm chằm. Thẻ Trúc Ngọc càng lúc càng sáng, thứ bên trong cũng biến mất hoàn toàn. Và rồi điều kỳ diệu xảy ra, Thẻ Trúc Ngọc bay ngược vào cơ thể Ngọc Hi, cô thậm chí không còn cảm nhận được nó nữa.
Niên Quân Mân cầm vỏ đá còn sót lại lên xem kỹ, không phát hiện ra sự bất thường của vợ, chỉ tưởng rằng giống như mọi khi, Thẻ Trúc Ngọc ăn no rồi quay về thôi.
Niên Quân Mân nghiên cứu vỏ đá, bên trong trống rỗng, thực sự không còn sót lại chút gì.
Ngọc Hi: "Có vấn đề rồi."
Niên Quân Mân giật mình, chuyện liên quan đến vợ anh không thể lơ là: "Vấn đề gì em?"
Ngọc Hi mặt đen lại: "Em không liên lạc được với Thẻ Trúc Ngọc nữa, cảm giác như nó biến mất rồi vậy."
Niên Quân Mân nhíu mày: "Không gọi ra được sao?"
Ngọc Hi gật đầu: "Vâng."
Niên Quân Mân nhận ra sự việc nghiêm trọng, anh vội xuống giường tìm khối đá quý mới mua: "Thử cái này xem."
Ngọc Hi thử lại lần nữa nhưng vẫn lắc đầu: "Không có tác dụng."
Niên Quân Mân trầm tư một hồi rồi đoán: "Có khi nào nó nạp đầy năng lượng nên cần thời gian tiêu hóa không? Hoặc là đi nâng cấp rồi?"
Ngọc Hi: "Cũng có khả năng. Hay là mình cứ đợi một thời gian xem sao?"
Niên Quân Mân xoa trán: "Rốt cuộc thứ nó nuốt là cái gì vậy không biết."
Ngọc Hi: "Em không rõ, nhưng trực giác cho thấy không đơn giản. Thôi kệ nó đi, nếu thực sự năng lượng đủ rồi thì mình còn tiết kiệm được tiền nữa đấy!"
Cô cũng có thể nếm mùi vị của một người giàu có thực thụ rồi.
Hai vợ chồng giấu chuyện này vào đáy lòng. Thời gian trôi qua nhanh chóng, Ôn Vinh đã quay về và gấp rút biên tập phim. Niên Phong và Mai Hoa cũng đã dọn ra ngoài, còn vợ chồng Niên Canh Tâm định ở lại cho đến khi đứa trẻ chào đời.
Ngọc Hi cũng đã béo lên một chút. Cô không đến công ty mà ở nhà dưỡng thai, còn mua không ít sách về phỉ thúy để nghiên cứu.
Trong thời gian đó, văn phòng luật sư của Tư Âm khai trương, Ngọc Hi cũng gửi quà chúc mừng.
Thấm thoắt một tháng trôi qua, Thẻ Trúc Ngọc vẫn không có động tĩnh gì. Thời gian càng lâu, Ngọc Hi càng lo lắng.
Diêu Trừng chống tay vào thắt lưng gọi: "Chị dâu, chị dâu ơi."
Ngọc Hi sực tỉnh: "À, sao thế em?"
Diêu Trừng ngồi xuống một cách vất vả, cô sắp sinh đến nơi rồi: "Em đang nói về Chu Lộ, sao con bé không ở Thủ đô học đại học mà cứ nhất quyết phải về thành phố S nhỉ?"
Ngọc Hi: "Con bé lớn lên ở thành phố S, lại là con riêng của vợ sau. Đừng nhìn con bé văn nhã yếu đuối, thực ra là kiểu ngoài mềm trong cứng đấy. Em không thấy từ lúc ở nội trú, con bé rất ít khi về nhà sao?"
Diêu Trừng: "Đúng thật, chúng ta thực lòng coi con bé là em gái mà."
Gia đình họ không có người xấu.
Ngọc Hi chuyển chủ đề: "Ngày dự sinh của em và dì Mai khá gần nhau đấy, không biết con của em hay của dì Mai sẽ chào đời trước đây."
Diêu Trừng nghĩ đến cũng cười: "Vâng, đúng là trùng hợp thật."
Nói đoạn, Diêu Trừng nhíu mày: "Chị dâu, bụng chị nhìn không giống như mới ba tháng đâu ạ."
Ngọc Hi tẩm bổ mãi cũng không lấy lại được cân nặng ban đầu, người gầy mà bụng lại to, trông càng rõ hơn. Trong lòng Ngọc Hi cũng đã có dự tính: "Chị cảm thấy không phải chỉ có một đứa, định hai ngày nữa đi khám t.h.a.i định kỳ sẽ kiểm tra xem sao."
Diêu Trừng: "Chị dâu, nhà chị đúng là có gen sinh đôi thật mà! Anh Ngọc Thanh cũng sinh đôi đấy thôi."
Ngọc Hi xoa bụng: "Chuyện này thì không rõ, chắc là có đi!"
Ngọc Hi nghe thấy tiếng bước chân, nhìn ra cửa thì thấy Trịnh Mậu Nhiên và Ngọc Chi đi vào. Lòng Ngọc Hi chùng xuống, cô vội thu lại những cảm xúc trong mắt.
--------------------------------------------------