“Trận đấu sắp bắt đầu, mời tuyển thủ vào vị trí. Đếm ngược: Mười, chín, tám... một! Điểu Thập Nhất đối đầu Vi Vi Cười, trận đấu bắt đầu!” Giọng nói điện tử đều đều không chút cảm xúc vang vọng khắp võ đài.
Qua Vi vội vàng tập trung tinh thần, chuẩn bị nghênh chiến. Gã người chim kia cuối cùng cũng chịu ngậm cái mỏ lại, không lải nhải không ngừng nữa.
Ngay khi tiếng đếm ngược cuối cùng vừa dứt, gã người chim nhếch mép nở một nụ cười ngạo mạn. Hắn vừa há cái mỏ nhọn hoắt ra, một quả cầu lửa rực cháy đã lao thẳng về phía cô.
Quả cầu lửa lao đến với tốc độ chóng mặt, mang theo sức nóng hầm hập. Qua Vi vội lách người, vừa vặn né được trong gang tấc, nhưng vẫn cảm nhận được luồng hơi nóng bỏng rát phả vào một bên má.
Qua Vi dừng bước, hai tay giấu sau lưng, một nụ cười tinh quái nở trên môi.
Gã người chim thoáng chút kinh ngạc, dường như không ngờ một lính mới như Qua Vi lại có tốc độ nhanh đến vậy. Hắn khinh khỉnh hừ một tiếng trong mũi, rồi lại há mỏ phun ra một quả cầu lửa khác.
Qua Vi cười lạnh. Phía sau lưng cô, một làn sương mù màu hồng phấn đang lặng lẽ lan tỏa ra. Cùng lúc đó, cô tung một vốc hạt giống lên không trung, chúng nhanh chóng kết thành một tấm lưới khổng lồ, chụp thẳng xuống đầu gã người chim.
Gã người chim ré lên một tiếng chói tai, miệng lại phun ra một luồng lửa. Ngọn lửa vừa chạm vào tấm lưới, những sợi dây leo xanh biếc bện thành tấm lưới liền đứt tung, cháy thành tro tàn rơi lả tả.
Gã người chim vênh váo cười khoái trá. Xem ra, đòn tấn công của con gà mờ này đúng là chẳng chịu nổi một đòn!
Hắn khoan thai há mỏ, lại một quả cầu lửa nữa bay ra, vun vút lao về phía Qua Vi. Trên võ đài, Qua Vi dường như không hề nhìn thấy quả cầu lửa, vẫn đứng yên bất động.
“Ha, con gà mờ nhà ngươi sợ đến đơ người rồi à?!” Gã người chim đắc ý gào lên. “Ta đã nói hôm nay ngươi đến đây để nộp điểm cho ta mà!”
Chỉ có điều, nụ cười của hắn nhanh chóng cứng đờ.
Một tấm lưới khổng lồ chẳng biết xuất hiện từ lúc nào đã bao trùm lấy hắn từ đầu đến chân, siết chặt đến không một kẽ hở. Chùm lông vũ rực lửa trên đỉnh đầu hắn cũng bị tấm lưới trói chặt, trông đến là t.h.ả.m hại.
“Ngươi... Ngươi dám chơi gian!” Gã người chim giãy nảy lên, hét chói tai, định há mỏ phun lửa nhưng lại kinh hoàng phát hiện ra cái mỏ của mình đã bị quấn chặt tự bao giờ. “Khốn kiếp!”
Qua Vi khẽ cười: “Đồ chim ngốc nhà ngươi, chưa nghe câu “binh bất yếm trá” bao giờ à? Với lại, ngươi chỉ có mỗi một chiêu phun lửa dùng đi dùng lại, không thể đổi món khác được sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-141.html.]
Gã người chim tức điên, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ. Mười đầu ngón tay hắn dần mọc ra những móng vuốt đen nhánh, sắc lẹm, điên cuồng cào cấu lên tấm lưới dây leo.
Những sợi dây leo trông thì mảnh mai nhưng lại vô cùng bền chắc, dù cho gã người chim có cào cấu điên cuồng thế nào cũng không hề sứt mẻ. Hắn nhất thời luống cuống tay chân.
Qua Vi tung một cú đá vào chân gã, khiến hắn loạng choạng rồi ngã sấp xuống đất một cách t.h.ả.m hại.
“A... Đáng ghét!” Gã người chim rên rỉ trong tuyệt vọng, trong lòng ngập tràn cảm giác không cam tâm. Hắn đường đường là một quý tộc của tộc chim, vậy mà lại bại dưới tay một con người bình thường, sao có thể như vậy được!
Nếu để đồng tộc biết được chuyện này, mặt mũi hắn còn biết vứt đi đâu?
“Ting! Hệ thống xác nhận một bên đã mất khả năng chiến đấu. Trận đấu kết thúc đếm ngược: Mười, chín, tám... một. Người chiến thắng trận này: Vi Vi Cười!” Giọng nói điện tử vang vọng khắp võ đài.
Gã người chim nằm sóng soài trên đất, ánh mắt thất thần, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào, chuyện này không thể nào... là giả, tất cả đều là giả!”
Võ đài loé lên một luồng sáng, bóng dáng của Qua Vi và gã người chim đồng thời biến mất.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Qua Vi xuất hiện lại trong phòng mình, khoé miệng bất giác cong lên. “Đúng là một con chim ngốc!”
Thực ra, ngay từ đầu cô đã chuẩn bị sẵn hai phương án. Trong lúc né tránh, cô đã bí mật dựng lên một ảo cảnh trên võ đài.
Tấm lưới bị đốt cháy lúc đầu thực chất chỉ là ảo ảnh, hoàn toàn không có thật.
Tấm lưới thật sự đã được giăng ra một cách lặng lẽ dưới sự che đậy của ảo ảnh đó!
Gã người chim này quá kiêu ngạo và khinh địch, đó chính là nguyên nhân dẫn đến thất bại t.h.ả.m hại của hắn! Hơn nữa, cho đến tận lúc thua, hắn vẫn không hiểu mình đã thua ở đâu, chỉ cảm thấy mình thua một cách thật khó hiểu.
Tại một căn phòng khác, gã người chim ôm đầu ngồi thụp xuống một góc, chùm lông vũ trên đầu mà hắn luôn yêu quý cũng bị hắn vô thức vò cho rối tung.
--------------------------------------------------