Cuối cùng, Qua Vi tìm thấy nó trong chậu cây trinh nữ. Nó đang cuộn tròn người lại, ngủ ngon lành.
Ba Qua đi tới, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn chằm chằm vào cây trinh nữ to bất thường.
Vì có Tiểu Tề ở nhà nên ông đành nén lại nỗi nghi ngờ trong lòng, ngồi xổm xuống bên cạnh Lưỡi Nhỏ: “Lưỡi Nhỏ, có muốn ra ngoài chơi không con?”
Lưỡi Nhỏ lười biếng quẫy cái đuôi, dùng nó che luôn cả đầu mình lại, dường như đang chê ba Qua ồn ào.
Qua Võ không nhịn được mà bật cười, đứng dậy rời đi.
Mẹ Lâm vung tay một cái, cả nhà dưới sự dẫn đường của Tiểu Tề liền xuất phát đi mua sắm.
Một nhà bốn người cộng thêm Tiểu Tề đã nhét chật cứng chiếc xe bay. Chẳng mấy chốc, họ đã đến siêu thị trong căn cứ mà Tiểu Tề nói.
Qua Vi và mẹ vừa bước vào siêu thị, lướt qua giá cả trên kệ hàng, thầm so sánh một lượt mà không khỏi tặc lưỡi. Giá cả ở đây tăng không chỉ gấp đôi!
Lâm Vân dẫn Qua Vi đi lựa đồ dùng sinh hoạt, chịu trách nhiệm mua sắm phía trước. Tiểu Tề và ba Qua thì đẩy xe theo sau, tiện thể trông chừng Qua Đường.
“Tiểu Vi, sao con lại mua cái chậu hoa to thế này?” Lâm Vân vẫn chưa thấy cây trinh nữ trong phòng con gái nên ngạc nhiên hỏi.
Ba Qua huých nhẹ vào tay bà, thấp giọng nói: “Con gái muốn mua thì cứ để nó mua, bà nói nhiều làm gì.”
Nghe vậy, Qua Vi quay sang cười với ba một cách cảm kích.
Tiểu Tề ở bên cạnh cũng hóng chuyện: “Thím yên tâm, chậu hoa này cứ để cháu cầm cho!”
Nói rồi, cậu ta lấy lòng nhìn Qua Vi một cái, nhanh nhẹn vác cái chậu hoa to đùng lên vai. Bấy giờ mẹ Lâm mới im lặng.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Dạo quanh khoảng hơn một tiếng, chất đầy hai xe hàng, mẹ Lâm mới có chút tiếc nuối mà dừng tay, chuẩn bị về nhà.
Đến lúc tính tiền, bà mới phát hiện mình đã vung tay quá trán. Vốn dĩ có nhiều thứ không định mua, nhưng nhìn thấy lại không kìm lòng được! Thật đáng phải c.h.ặ.t t.a.y đi mà!
Vừa đến quầy thu ngân, Tiểu Tề đã xông lên trước định trả tiền. Ba Qua vội vàng cản lại: “Tiểu Tề, cháu còn trẻ, kiếm tiền không dễ dàng gì, giữ lại một ít mà lấy vợ!”
Bị ba Qua nói cho một câu, mặt Tiểu Tề đỏ bừng, đành phải dẹp bỏ ý định giành trả tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-18.html.]
Khi cả nhà xách túi lớn túi nhỏ đi ra ngoài, ba người đi ngược chiều từ phía siêu thị tới. Một người phụ nữ trung niên dẫn theo một trai một gái, dáng vẻ hếch mặt lên trời, đôi mắt chỉ thiếu điều nhìn lên tận mây xanh.
Khi Qua Vi nhìn thấy họ, sắc mặt cô đột nhiên thay đổi. Cô vội vàng kéo vạt áo mẹ Lâm, chỉ về phía đối diện và nói nhỏ: “Mẹ, mẹ nhìn kìa!”
Mẹ Lâm nhìn theo, tâm trạng vui vẻ cũng bay đi quá nửa. Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao lại gặp phải bọn họ ở đây?
Lúc này, ba người kia cũng đã thấy nhà ba Qua. Nhìn bộ dạng túi lớn túi nhỏ lỉnh kỉnh của họ, người phụ nữ trung niên đổi hướng, đi thẳng tới.
“Chị dâu, chị đến thành phố S từ khi nào thế? Sao không gọi điện báo cho chúng em một tiếng?” Người phụ nữ trung niên nhiệt tình nắm lấy tay Lâm Vân.
“Hóa ra là Khương Lệ à, coi cái trí nhớ của tôi này! Chúng tôi mới đến hôm qua thôi, còn chưa kịp gọi điện báo cho ba nữa! Các cô chú vẫn khỏe chứ?” Lâm Vân liếc Khương Lệ một cái, không để lại dấu vết mà rút tay mình ra.
Vừa nghe Lâm Vân nhắc đến ông nội Qua, sắc mặt Khương Lệ khẽ biến, ấp úng nói: “Ba... Ba vẫn khỏe. Thôi, chị dâu, chúng em còn phải đi mua đồ, khi nào rảnh thì đến nhà chơi nhé!”
Hai đứa trẻ bên cạnh cô ta cứ như không nhìn thấy nhà ba Qua, ánh mắt liếc đi nơi khác.
Ba Qua mặt không cảm xúc đứng nhìn, chẳng nói một lời. Qua Vi và Qua Đường bước lên chào một tiếng “thím” rồi cũng im bặt như hến.
Hai nhà cứ thế lướt qua nhau.
Cả nhà Qua Vi trở lại xe bay, cốp xe và khoang sau đều bị nhét chật cứng.
Tiểu Tề cười nói: “Thím, chị Qua, cháu còn có việc phải đi tìm đoàn trưởng, mọi người về nhà trước đi ạ!”
Lâm Vân vội nói: “Tiểu Tề à, hôm nay làm phiền cháu quá, trưa nhớ qua ăn cơm nhé!”
Nghe vậy, hai mắt Tiểu Tề sáng rực lên, cười tươi rói: “Thím khách sáo quá!”
“Hẹn rồi đấy nhé, nhất định phải qua đấy!” Lâm Vân dứt khoát nói.
Đợi Tiểu Tề đi rồi, mẹ Lâm lập tức nói: “Có chuyện mờ ám! Nhà ba của ông chắc chắn đã xảy ra chuyện!”
Qua Võ liếc nhìn bà, im lặng khởi động xe bay về nhà."
--------------------------------------------------