Lần này, Qua Vi hoàn toàn thay đổi, lối đ.á.n.h của cô trở nên phóng khoáng và mạnh mẽ hơn hẳn. Cô không dùng ảo ảnh để đ.á.n.h lừa, cũng chẳng dùng dây leo để cản trở, mà chỉ thuần túy dựa vào quyền cước và bộ pháp để đối đầu.
Qua Vi càng đ.á.n.h càng hăng say, còn các giáo viên ngồi trên khu quan sát thì xem đến mức hào hứng dâng trào!
Cuối cùng, Qua Vi với ưu thế tuyệt đối đã hạ gục con robot, khiến nó ngã sõng soài trên mặt đất không thể gượng dậy. Điểm số được đưa ra: Xuất sắc.
Dưới khu thi đấu, Qua Vi nghe điểm số thì hài lòng mỉm cười. Cũng không uổng công cô đã tốn nhiều sức như vậy.
Cô lau đi những giọt mồ hôi trên trán, rời khỏi nhà thi đấu và trở về ký túc xá.
Trong phòng không có một bóng người. Qua Vi buồn chán đi một vòng, ăn nhẹ chút gì đó rồi quyết định lên giường chợp mắt một lát.
Buổi chiều, Qua Vi tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái, tràn đầy năng lượng. Vừa ra khỏi cửa thì cô gặp La Quân, hai người liền rủ nhau cùng đi đến địa điểm kiểm tra năng lực tinh thần.
“Qua Vi, cậu chuẩn bị xong chưa?” La Quân hỏi với vẻ mặt ủ dột như đưa đám.
“Chuẩn bị gì cơ?” Qua Vi ngạc nhiên hỏi lại.
“Tớ nghe mọi người đồn bài kiểm tra năng lực tinh thần siêu cấp khó, đặc biệt là cô Mary, cô ấy thích làm khó sinh viên nhất đấy!” La Quân kể lể.
“Thật à? Cái này tớ không rõ lắm.” Qua Vi có hơi bất ngờ.
“Thôi kệ, đằng nào cũng phải thi, tới đâu thì tới!” La Quân tự trấn an mình.
Khi cả hai đến nơi, Qua Vi nhận ra không ít người cũng có vẻ mặt lo lắng, bất an y như La Quân, sợ rằng sẽ gặp phải chuyện gì đó khó lường trong bài thi.
“Kỳ thi bắt đầu, mời các thí sinh vào phòng! Hãy đi xuyên qua phòng thi và tìm ra lối thoát!”
Qua Vi đợi khoảng mười lăm phút thì nghe thấy giọng nói điện tử thông báo vào thi.
Cô theo dòng người bước vào phòng thi, khung cảnh bên trong chẳng khác nào một bãi Tu La. Mặt trời thiêu đốt trên cao, gió gào thét từng cơn, cuốn theo cát bụi mịt mù.
Lúc đầu, ai cũng bước đi một cách cẩn trọng, dè dặt. Nhưng đi được một đoạn, Qua Vi bắt đầu thấy có người lẩm bẩm một mình, có người lại đột nhiên bật cười khúc khích như mèo ăn vụng.
Đây là... ảo ảnh sao? Hay là những cạm bẫy tinh thần được sắp đặt sẵn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-309.html.]
Qua Vi nhìn vài người cứ đi vòng quanh tại chỗ, lòng thầm dấy lên một tia cảnh giác.
“Kia là La Quân!” Qua Vi trông thấy La Quân đang đứng ngây dại ở một góc, cả người trong trạng thái thất thần, rõ ràng đã lạc trong ảo cảnh. Cô không do dự mà bước tới định nhắc nhở bạn mình.
Cô đưa tay lay La Quân, nhưng cô ấy không có phản ứng. Cô bèn lén véo mạnh một cái, La Quân đau điếng người, cuối cùng cũng bừng tỉnh.
“Cậu... Cảm ơn cậu!” Nhớ lại việc mình vừa bị chìm đắm trong một thế giới kỳ lạ không thể thoát ra, La Quân hiểu rằng chính Qua Vi đã giúp mình, liền vội vàng cảm ơn.
“Tít. Chú ý không vi phạm quy chế!” Một giọng nói điện tử vang lên bên tai nhắc nhở. Qua Vi chỉ mỉm cười, rồi lại tiếp tục tiến về phía trước.
Đi được một đoạn, cô như lạc vào một nơi vô cùng quen thuộc. Trước mắt là một đồng cỏ xanh mướt bạt ngàn, cỏ mọc vừa cao vừa dày, trải dài bất tận.
Nơi này thật giống với đồng cỏ bên ngoài Đào Nguyên!
Qua Vi vừa nghĩ vậy, một bóng dáng màu xanh lục đã nhảy tót ra trước mặt cô.
Gương mặt tròn vo, đôi mắt to tròn xoe, toàn thân một màu xanh đậm.
Đây chẳng phải là Người Nhái sao? Ở đây cũng có Người Nhái à?
Qua Vi nhíu mày. Không đúng, nơi này rất không ổn!
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Cô nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận xung quanh. Gió đã ngừng thổi, không gian trở nên tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ thỉnh thoảng vang lên những tiếng cười quỷ dị không rõ nguồn gốc.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, trước mặt là một cánh cửa đang rộng mở, làm gì còn có đồng cỏ nào nữa."
"Bên ngoài cánh cửa có gì nhỉ? Lẽ nào đây chính là lối ra của bài thi lần này?
Qua Vi do dự cất bước, chầm chậm tiến về phía trước.
Vừa bước ra khỏi cửa, Qua Vi liền thở phào nhẹ nhõm. Bên ngoài là sân trường quen thuộc, từ dãy phòng học, con đường nhỏ cho đến từng bóng người, tất cả đều thân quen đến lạ!
Toàn thân Qua Vi thả lỏng, cuối cùng bài thi cũng kết thúc rồi!
Tuy vẫn luôn giữ được sự tỉnh táo, nhưng thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn khiến cô thật sự thấm mệt. Cái mệt này không đến từ thể xác, mà là từ tinh thần.
--------------------------------------------------