“Tớ có thể học trên Tinh Võng mà!” Qua Vi tự tin đáp, “Cậu yên tâm, tớ chắc chắn sẽ không bị tụt lại phía sau đâu!”
Tinh Linh Ngọc nghe vậy liền không nhịn được cười: “Được thôi, tớ chờ đấy!”
“Tất cả học viên chú ý, mời xếp hàng ngay ngắn theo thứ tự chiều cao! Mời xếp hàng ngay ngắn theo thứ tự chiều cao!”
Một giọng nói to và vang như sấm dội vào tai mọi người, đồng thời, một người đàn ông cực kỳ nổi bật xuất hiện ở phía trước.
Anh ta có một mái tóc ngắn màu đỏ rực, từng sợi tóc đều dựng thẳng lên trời. Trên người mặc một bộ đồ thể thao cũng màu đỏ chói. Đây là lần đầu tiên Qua Vi thấy một giáo viên không mặc quân phục!
“Mau lên, thầy giáo đến rồi!” Có người khẽ kêu lên.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, Qua Vi đã cảm thấy, giáo viên dạy thực chiến của họ tuyệt đối là một người vô cùng cá tính"
"Ngay khi thầy giáo vừa xuất hiện, tất cả học viên đều ngoan ngoãn xếp thành hai hàng dài dằng dặc theo chiều cao.
“Chào cả lớp, thầy là Viêm Phi, giáo viên môn Thực chiến của các em.” Giọng người đàn ông tóc đỏ trầm hùng, vang vọng khắp sân tập khiến ai nấy đều thầm lè lưỡi kinh ngạc. Hơi thở này thật quá đáng nể!
“Được rồi, bây giờ tất cả chạy mười vòng sân để khởi động!” Thầy Viêm Phi dứt khoát ra lệnh ngay sau đó.
“Oái!” Vài tiếng kêu rên yếu ớt vang lên từ trong đám đông, nhưng phần lớn học viên đều bình thản chấp nhận. Rốt cuộc, đã quyết tâm thi vào trường quân đội thì ai cũng xác định sẽ trở thành quân nhân!
Mà đã là quân nhân thì đồng nghĩa với việc phải chịu khổ, phải tôi luyện, phải sẵn sàng đổ m.á.u trên chiến trường và chuẩn bị tâm lý hy sinh bản thân! Chút huấn luyện cỏn con này mà còn không chịu nổi, thì vào trường quân đội, làm quân nhân cái nỗi gì nữa?
Thầy Viêm Phi vờ như không nghe thấy những tiếng than vãn, gương mặt vẫn lạnh tanh, đảo mắt một vòng qua đội hình rồi hô lớn: “Chuẩn bị... Chạy!”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Đội hình nhanh chóng chạy một cách trật tự. Sau mười vòng, đa số chỉ hơi thở gấp, riêng những người có thể lực tốt như Qua Vi thì thậm chí còn chẳng thở hổn hển. Đương nhiên, cũng có vài người thở hồng hộc, mặt mày tái mét, rõ ràng là ngày thường lười rèn luyện.
“Sau đây thầy sẽ điều chỉnh lại đội hình của cả lớp, về sau cứ theo đội hình này mà xếp hàng trong giờ Thực chiến!” Thầy Viêm Phi nói rồi chia mọi người thành bốn đội nam nữ riêng biệt dựa theo chiều cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-233.html.]
Hai đội nữ đứng trước, hai đội nam đứng sau.
Lúc này, Qua Vi đã bị tách khỏi Tinh Linh Ngọc. Tệ hơn nữa là, ở giữa họ là cả một “bức tường” người cao sừng sững!
“Bây giờ tất cả tản ra theo đội hình, cùng tập bài thể d.ụ.c quân đội với thầy!” Viêm Phi tiếp tục ra lệnh.
Cả lớp nhanh chóng di chuyển, tản ra và một lần nữa xếp thành hàng ngay ngắn.
Viêm Phi liếc nhìn đội hình, bắt đầu thực hiện một loạt động tác trông vô cùng kỳ lạ.
Ban đầu, Qua Vi cảm thấy toàn thân vô cùng gượng gạo, khó chịu. Xương cốt vang lên từng tiếng “răng rắc”, cơ bắp thì đau nhức ê ẩm.
Sau khi tập xong một lượt, thầy Viêm Phi lại dẫn cả lớp tập lại lần nữa.
Đến lần thứ hai, cơ thể vốn nhạy cảm của cô lập tức nhận ra một sự khác thường. Cô cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp sinh ra từ bên trong cơ thể, một cảm giác quen thuộc đến lạ!
Qua Vi kích động ra mặt. Trước đây, chỉ khi nào cô luyện tập đến mức đột phá giới hạn của bản thân thì luồng nhiệt này mới xuất hiện. Không ngờ bây giờ chỉ cần tập một bài thể d.ụ.c quân đội kỳ lạ mà cũng có hiệu quả tương tự. Thảo nào nhiều người lại khao khát được vào trường quân đội đến thế!
Qua Vi cảm thấy hưng phấn hẳn lên, cô dồn hết tâm trí vào từng động tác. Dòng khí nóng trong người cô cũng vì thế mà ngày một lớn mạnh.
A, thật sảng khoái! Qua Vi cảm thấy mình sung sướng đến mức muốn bay lên trời!
Đứng ở đầu hàng, ánh mắt thầy Viêm Phi quét qua Qua Vi, không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Các học viên khác đều đang nhăn mặt khổ sở, vài người từng tập qua ở nhà thì cũng chỉ giữ được vẻ mặt bình tĩnh. Vậy mà cô nhóc này thì hay rồi, trông lại còn có vẻ rất hưởng thụ!
Đến lần thứ ba, thầy Viêm Phi không dẫn tập nữa mà để cả lớp tự tập. Thầy đi vòng quanh để sửa lại những động tác chưa chuẩn của một vài người.
Khi đi ngang qua Qua Vi, thầy cố ý liếc nhìn cô và phát hiện mọi động tác của cô nhóc đều cực kỳ chuẩn xác, cứ như thể đã tập bài này cả ngàn lần chứ không phải là người mới. Thế nhưng, rõ ràng lúc đầu thầy đã để ý thấy động tác của cô rất vụng về, gượng gạo, vẻ mặt còn tỏ ra đau đớn, đúng chuẩn bộ dạng của một người mới học.
--------------------------------------------------