“Tiểu May Mắn, quét xem đây là đá gì.” Qua Vi thầm gọi trong đầu.
Tiểu May Mắn đang chán muốn c.h.ế.t nghe vậy liền hành động ngay lập tức: “Chủ nhân, đây là tinh thạch quý hiếm, một trong những khoáng thạch chủ yếu để chế tạo cơ giáp. Trên vũ trụ luôn là hàng có tiền cũng không mua được, giá cả cực kỳ đắt đỏ!”
Mắt Qua Vi sáng rực lên. Cô vừa định lén lút bỏ nó vào không gian thì chợt nghĩ đến hậu quả nếu bị lũ thú đá phát hiện, liền lý trí dằn lại lòng tham đang trỗi dậy.
Cô không ngừng tự an ủi mình: Chị đây nhiều tiền, không thiếu chút này!
Cô luyến tiếc buông hòn khoáng thạch trong tay xuống, rồi lại nhặt một hòn khác có màu xanh lam huyền bí lên. “Tiểu May Mắn, còn hòn này thì sao?”
“Nhận lệnh, chủ nhân!” Tiểu May Mắn lại làm việc hết công suất, bắt đầu tìm kiếm thông tin.
Trong một góc khuất mà Qua Vi không để ý, một con thú đá con đang ngủ lim dim khẽ hé mắt ra rồi lại nhanh chóng nhắm lại, tiếp tục khò khò.
Đừng nhìn lũ thú đá này có vẻ ngốc nghếch, thực ra chúng nó ranh ma lắm đấy!
Đặc biệt là sau khi vừa bị loài người lừa một vố, chúng càng cảnh giác nghiêm ngặt với bốn người Qua Vi, nhất là với bộ sưu tập quý giá của mình. Chúng canh giữ vô cùng cẩn mật!
Nhìn qua thì có vẻ tất cả đều đang ngủ, nhưng thực chất luôn có một con thú đá giữ mình tỉnh táo.
Nói cách khác, cho dù lúc nãy Vua Thú Đá không tỉnh lại, bốn người Qua Vi cũng đừng hòng trốn thoát!
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Nếu Qua Vi biết rằng chính sự kiềm chế của mình đã giúp cô tránh được một kiếp nạn, cô chắc chắn sẽ tự cho sự thông minh của mình một nghìn like!
“Chủ nhân, đây là Lam Tinh Thạch, là tinh thạch lõi trung tâm bên trong cơ giáp, giá trị còn cao hơn viên tinh thạch vừa rồi.” Giọng nói của Tiểu May Mắn vang lên trong đầu Qua Vi.
Lòng tham vừa mới được dằn xuống của Qua Vi lại bắt đầu trỗi dậy. Tinh thạch này vừa đẹp vừa đắt giá, thật muốn sở hữu một viên quá đi!
Thế nhưng, cuối cùng cô vẫn đặt nó xuống. Tất cả cũng tại cái nghèo mà ra!
Cô đá hết mấy hòn đá xung quanh ra xa, dứt khoát chọn cách mắt không thấy thì tim không phiền.
Những hòn đá va vào nhau tạo ra một chuỗi âm thanh trong trẻo. Mẹ Lâm đang nhắm mắt bỗng mở choàng mắt ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-339.html.]
Qua Vi nhún vai, quay sang nhìn Qua Đường vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ.
Thằng bé đã gom được cả một đống đá, đang g.i.ế.c thời gian bằng cách xếp chúng thành một tòa tháp cao. Rất nhanh sau đó, một tòa lâu đài được xây nên từ đủ loại khoáng thạch lấp lánh đã hiện ra.
Đúng lúc này, một bàn tay thon dài trắng nõn vươn tới, đẩy nhẹ một cái, tòa lâu đài lập tức sụp đổ tan tành.
“Chị, sao chị lại đẩy đổ lâu đài của em!” Qua Đường phụng phịu.
“Mẹ ơi, chúng ta vào không gian đi?” Qua Vi cười hì hì, vỗ vai em trai rồi nhanh chóng đ.á.n.h trống lảng.
Mẹ Lâm gật đầu, Qua Đường nghe vậy cũng nguôi giận ngay.
“Được rồi, em bắt đầu đây!” Qua Vi nói khẽ.
Dứt lời, cô tập trung ý niệm, đưa cả ba người nhà vào trong không gian.
“Oa, chỗ của chị đẹp quá!” Qua Đường vừa vào đến nơi đã không ngậm được miệng.
Bốn người nhà Qua Vi đang đứng trong sân. Từ đây có thể thấy căn nhà tường trắng ngói đen đậm nét cổ xưa. Trên bức tường trắng muốt, giàn dây leo xanh mướt buông rủ đầy thơ mộng, trông đẹp vô cùng.
Trong sân, những luống cây trồng trên nền đất đen đang vươn mình đầy sức sống. Bên cạnh mảnh đất là một dòng suối trong vắt, nước suối róc rách chảy ra, uốn lượn thành một con lạch nhỏ bao quanh khu vườn.
Nhị Cầu và Thẹn Thùng đứng ở hai bên đầu nguồn, chiếm giữ vị trí đắc địa nhất.
Lưỡi Nhỏ thì lẳng lặng nằm bên cạnh Nhị Cầu, còn con sâu béo núc ních vốn đang thèm thuồng nhìn một chiếc lá cây, giờ lại diễn sâu nhào vào lòng Qua Vi: “Người đẹp ơi, em còn tưởng không bao giờ được gặp lại chị nữa. Hu hu hu...”
Qua Vi cảm thấy một luồng áp suất thấp tỏa ra từ người mình. Đúng là cái đồ dở hơi!
“Ọt ọt...”
Không biết bụng ai vừa vang lên một tiếng kháng nghị, phá vỡ khung cảnh yên bình. Nghe thấy thế, Qua Vi cũng cảm thấy đói meo.
“Đi thôi, chúng ta vào nhà ăn chút gì đó.”
--------------------------------------------------