“Vâng, lều của lớp bọn em cách đây ba cái lều thôi ạ. Lớp trưởng có muốn qua xem không?” Kim Vâng Vâng nói.
Qua Vi nhìn Thủy Linh Lung: “Linh Lung, cậu đi cùng tớ cho vui nhé?”
Thủy Linh Lung thờ ơ gật đầu. Ba người cùng nhau đi về phía lều trại cách đó không xa.
Đến trước lều, Kim Vâng Vâng vẫy tay với hai người: “Hai người đợi một lát hẵng vào nhé!”
Vừa nói, mặt cô đã ỉu xìu như bánh đa ngâm nước, rồi vạch rèm lều bước vào.
“Đúng là thánh diễn!” Qua Vi nhìn Kim Vâng Vâng mà dở khóc dở cười, ngay cả Thủy Linh Lung cũng không nhịn được mà bật cười trước vẻ tinh nghịch của cô nàng.
Trong lều, tám cô gái khác đang ngồi. Vừa thấy Kim Vâng Vâng, họ đã không nhịn được mà trêu chọc: “Sao nào? Đã bảo là cậu hoa mắt rồi mà không tin!”
Kim Vâng Vâng bĩu môi, buồn thiu ngồi xuống một bên. Mọi người cũng chẳng thèm để ý, vì khả năng tự hồi phục của Kim Vâng Vâng mạnh mẽ lắm, lát nữa là cô nàng tự vui vẻ lại ngay thôi.
Kim Vâng Vâng liếc nhìn mọi người, trong lòng bắt đầu cười thầm. Cô liếc mắt về phía rèm lều, thấy một bàn tay thon dài thò vào, cô vờ như không biết mà cúi gằm đầu xuống, hai vai bắt đầu run lên không kiểm soát.
“Ủa, Vâng Vâng, cậu sao thế?” Một cô gái thấy bộ dạng của Kim Vâng Vâng, tưởng cô đang khóc nên vội vàng bước tới hỏi han.
“Lớp trưởng!”
“Đúng là lớp trưởng thật này!”
“Lớp trưởng, sao chị lại ở đây?”
“Chẳng lẽ vừa rồi Vâng Vâng không bị hoa mắt?”
Kim Vâng Vâng cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Cô ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt rạng rỡ nụ cười, trên đó làm gì có một giọt nước mắt nào?
“Ha ha ha... Mấy cậu làm tớ cười c.h.ế.t mất thôi!” Kim Vâng Vâng ôm bụng cười không ngớt.
Qua Vi trò chuyện và đùa giỡn với nhóm của Kim Vâng Vâng một lúc lâu, nói cho họ biết chỗ ở của mình rồi mới tạm biệt rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-435.html.]
“Chị Vi, nhanh lên, em dẫn chị đến chỗ bọn em, ở ngay phía trước thôi!” Thủy Linh Lung kéo tay Qua Vi nói.
Dù đã thấm mệt, nhưng vừa nghĩ đến việc sắp được gặp Tinh Linh Ngọc và mọi người, Qua Vi lại cảm thấy chút mệt mỏi này chẳng đáng là gì.
Đi thêm vài phút, Thủy Linh Lung dừng lại. Cô vén rèm lều, hét lớn vào trong: “Ta da da da! Mọi người mau xem tớ dẫn ai tới này!”
“Ai thế? Cậu cứ thần thần bí bí.” Tinh Linh Ngọc thấy vậy liền tò mò nghển cổ nhìn ra sau lưng cô.
Qua Vi ló đầu ra từ sau lưng cô, chớp chớp mắt: “Linh Ngọc, lâu rồi không gặp~”
“A, ra là cậu, Tiểu Vi!” Tinh Linh Ngọc mừng rỡ reo lên.
Tiếng reo của cô vang vọng khắp lều. Mấy người đang ngồi bên trong nghe thấy, vừa nhìn thấy Qua Vi cũng không giấu nổi vẻ vui mừng ngạc nhiên.
Nhìn những gương mặt thân quen trước mắt, Qua Vi cũng nở một nụ cười thật tươi.
Cô bị Thủy Linh Lung và mọi người níu lại trò chuyện mãi đến lúc mặt trời xế bóng mới được thả đi. Thủy Linh Lung thậm chí còn rủ rê tối nay Qua Vi ngủ chung giường với mình, nhưng vì lúc ra ngoài cô không báo trước với ai nên vẫn nhất quyết đòi về.
“Qua Vi, cậu vừa đi đâu về thế?” Qua Vi vừa về đến nơi đã bị Cẩm Lệ tóm được, cô nàng kéo tay cô lại rồi hỏi nhỏ.
“Hôm nay tớ tình cờ gặp lại bạn học, còn có cả bạn cùng phòng ký túc xá ngày xưa nữa, nên ngồi nói chuyện một lúc thành ra về muộn,” Qua Vi giải thích với Cẩm Lệ.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Ra là vậy. À đúng rồi, Đội trưởng Cai dặn cậu sáng mai đến gặp anh ấy.” Cẩm Lệ chợt nhớ ra lời dặn của Lợi Á Cai.
Qua Vi gật đầu, đi ra khu sinh hoạt chung tắm rửa qua loa rồi quay về lều. Mọi người đã dọn dẹp xong xuôi cả rồi.
Thấy ai nấy đều đã nằm trên giường, cô liền hỏi: “Mọi người ngủ rồi à?”
“Chưa ngủ được, chúng ta tám chuyện một lúc đi? Hôm nay tớ gặp phải con sư tử thuộc Thú tộc, sức nó khỏe kinh khủng!” Một người không ngủ được, hào hứng kể lại chuyện mình chạm trán kẻ địch ban ngày.
“Thú tộc vốn dĩ khỏe như trâu, nhưng bọn chúng chỉ được mỗi cái sức mạnh vũ phu thôi, chứ nói về chiến thuật thì Nhân tộc chúng ta ăn đứt!”
“Chuẩn rồi! Tớ tin chắc cuối cùng phe ta sẽ thắng!” Mọi người vừa nhắc tới chủ đề này là lập tức sôi nổi hẳn lên, ai cũng tràn đầy niềm tin vào tương lai của cuộc chiến.
--------------------------------------------------