Xuống phi thuyền, cả nhóm lại đi xe bay trở về học viện quân sự, hệt như lúc đến. Nhìn những học viên trẻ trung, phơi phới sức sống trong trường, cô lại có cảm giác như thể mình đã trải qua mấy kiếp người.
Chuyến đi sao Hải Minh này đã kéo dài hơn hai tháng. Lần này trở về, chỉ một hai tuần nữa là họ sẽ tham gia kỳ thi cuối kỳ.
Và sau khi kết thúc kỳ thi, kỳ nghỉ hè sẽ chính thức bắt đầu.
“Chị Vi, em về trước nhé.” Thủy Linh Lung và Tinh Linh Ngọc đều không ở ký túc xá, hai cô gái xuống xe bay là về thẳng nhà mình.
Lần này, mẹ Lâm cũng trở về cùng cả nhóm. Sau khi tạm biệt ba và mẹ, Qua Vi một mình quay về ký túc xá.
Ký túc xá vắng tanh, giờ này đang là giờ lên lớp nên chắc hẳn La Quân và Nhã Lệ vẫn còn ở trường. Qua Vi và mẹ Lâm vội vàng ăn tạm chút gì đó rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi như đã hẹn trước.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận sáng hôm sau. Khi Qua Vi bước ra khỏi phòng, La Quân và Nhã Lệ đều ngẩn ra, “Qua Vi, cậu về rồi à?”
Qua Vi gật đầu, thả mình xuống ghế sô pha. Ngủ một giấc trong ký túc xá, cuối cùng cô cũng tìm lại được cảm giác thân thuộc của trường học.
“Qua Vi, cậu kể cho bọn tớ nghe chuyện trên sao Thiên Lang được không?” La Quân ngồi sát lại gần Qua Vi, vẻ mặt đầy tò mò.
“Cũng không có gì nhiều để kể đâu, mọi chuyện cứ thế thôi. Sau này các cậu đi rồi sẽ biết.” Qua Vi không muốn nhắc lại chuyện lần này, chỉ trả lời qua quýt cho xong.
Nghe vậy, La Quân có chút thất vọng nhưng cũng không hỏi thêm gì. Ngược lại, Nhã Lệ liền lớn tiếng châm chọc, “Có gì hay ho đâu chứ, tôi đây còn chẳng thèm biết!”
Qua Vi nhếch mép, thầm nghĩ bộ dạng này mà là không muốn biết sao? Đúng là miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo!
Lúc này, mẹ Lâm cũng mở cửa phòng bước ra. Suốt thời gian qua, bà làm việc ngày đêm đảo lộn, bận tối mắt tối mũi, chẳng được nghỉ ngơi tử tế. Hôm nay hiếm hoi lắm mới được ngủ nướng một bữa.
“Mẹ, mẹ muốn ăn gì không, để con làm cho?” Qua Vi đứng dậy hỏi.
“Thôi khỏi, hôm nay ăn tạm dung dịch dinh dưỡng là được rồi.” Mẹ Lâm vội xua tay.
Qua Vi gật đầu. Hai mẹ con dùng dung dịch dinh dưỡng lót dạ, trò chuyện thêm một lát rồi ai nấy đều đến lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-386.html.]
Chiều tối, Qua Vi vừa về đến ký túc xá, La Quân đã sáp lại gần, “Qua Vi, nghe nói lần này các cậu đã giao chiến với Trùng tộc, còn có người hy sinh nữa phải không?”
Qua Vi sững người. Hình ảnh những sinh mệnh trẻ trung, tươi rói lại hiện về, giọng nói dáng cười của họ dường như vẫn còn văng vẳng bên tai. Nét mặt cô lập tức chùng xuống.
Thấy vậy, La Quân không hỏi thêm nữa. Cô cuối cùng cũng hiểu vì sao buổi sáng Qua Vi lại có biểu cảm như thế. Thì ra là vậy!
“Qua Vi, cậu đừng nghĩ nhiều quá, người phải sống cho tương lai chứ.” La Quân gượng gạo an ủi.
Khi thời tiết dần trở nên nóng nực, kỳ thi cuối kỳ của học kỳ này cũng đã đến.
Nội dung thi khá giống với kỳ thi giữa kỳ, vẫn bao gồm lý thuyết hệ công kích, thể năng, tinh thần lực, cùng với lý thuyết và thực hành d.ư.ợ.c tề.
Sau một ngày cố gắng, Qua Vi đã dễ dàng vượt qua kỳ thi với thành tích xuất sắc.
Kỳ thi cuối kỳ kết thúc cũng là lúc kỳ nghỉ hè bắt đầu. La Quân và Nhã Lệ đều trở về quê nhà, trong ký túc xá lại chỉ còn lại Qua Vi và mẹ Lâm.
Ngày hôm sau, kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu. Ký túc xá im ắng lạ thường. Qua Vi ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh lại, liếc nhìn đồng hồ thông minh. Ủa, đã gần trưa rồi sao?
“Mẹ ơi, hình như nhà mình lâu lắm rồi chưa tụ tập nhỉ?” Qua Vi nằm ườn ra sô pha, dáng vẻ lười biếng vô cùng thảnh thơi.
“Đúng vậy thật, hay trưa nay mẹ gọi ba với em trai đến ăn cơm nhé?” Mẹ Lâm mỉm cười nhìn con gái.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Nói mới nhớ, chúng ta cũng lâu lắm rồi không livestream!” Qua Vi chợt nói, kênh “Vang dội Ngân Hà số 1” dường như đã bị cô quẳng vào xó nào rồi.
“Con bé này, muốn ăn gì thì nói thẳng ra đi!” Mẹ Lâm có chút bất đắc dĩ, “Nhưng mà phải phụ mẹ một tay đấy nhé!”
“Tất nhiên rồi ạ! Hay hôm nay mình gói sủi cảo ăn đi mẹ?” Qua Vi nuốt nước bọt, thực ra là cô đang thèm ăn.
“Được thôi, trong không gian của con còn thịt thú tươi không?” Mẹ Lâm hỏi.
--------------------------------------------------