“Aiya, chị ơi, nói nhanh đi mà!” Qua Đường bị Qua Vi trêu chọc đến mức ngứa ngáy trong lòng, “Em muốn nghe lắm luôn!”
“Thôi được rồi, chị nói cho em biết vậy. Lần này bọn chị đến Hàn Mộng Tinh đấy!” Qua Vi cuối cùng vẫn phải chịu thua cậu em trai.
“Cái gì? Hàn Mộng Tinh?” Qua Đường vô cùng kinh ngạc, trùng hợp vậy sao?
“Đúng vậy, lần này chị đến Hàn Mộng Tinh chính là để trút giận giúp em đấy!” Qua Vi siết chặt nắm đấm, giọng đầy căm phẫn, “Dám bắt nạt em trai chị, chị phải khiến cho đám Thú tộc đó hối hận vì đã được sinh ra trên đời!”
Qua Đường: “...”
Sao tự dưng cậu lại thấy có chút thương cảm cho đám Thú tộc kia thế nhỉ?!
Qua Vi dường như không nhận ra, hào hứng kể lại “chiến tích huy hoàng” của mình khi đối phó với đám Thú tộc.
Mẹ Lâm ngồi bên cạnh nghe vậy cũng thấy phấn chấn hẳn lên. Bà vốn đã căm ghét đám Thú tộc làm Qua Đường bị thương đến ngứa cả răng, giờ nghe con gái kể lại, bà cảm thấy hả hê vô cùng.
“Phải thế chứ, Tiểu Vi con làm đúng lắm!” Mẹ Lâm nghe mà sướng rơn cả người.
Qua Đường nhếch miệng cười, vừa vui lại vừa lo. Chị gái mạnh mẽ như vậy, xem ra cậu phải càng nỗ lực hơn nữa để trở nên mạnh mẽ, nếu không sau này làm sao bảo vệ chị được?
Cậu cảm thấy áp lực đè nặng, nhưng áp lực chính là động lực! Qua Đường thầm siết chặt nắm tay, trong lòng bắt đầu vạch ra kế hoạch luyện tập để trở nên mạnh hơn sau khi xuất viện.
Qua Vi không hề biết mình đã vô tình tạo ra áp lực lớn như vậy cho em trai, ý định ban đầu của cô chỉ đơn giản là muốn báo thù giúp cậu mà thôi.
Đến trưa, Qua Vi quay lại lều của Văn Minh Khê. Đồ đạc của cô ấy đã được Kim Vâng Vâng và các bạn thu dọn xong xuôi.
“Xong rồi, lát nữa đợi bác sĩ đến ký giấy xuất viện là chúng ta có thể về được.” Kim Vâng Vâng thấy Qua Vi bước vào, cười rạng rỡ.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Mọi người dọn xong hết rồi à?” Qua Vi cũng mỉm cười. Nghĩ đến việc cả ký túc xá sắp được đoàn tụ, cô cũng vui lây.
Đúng lúc đó, tấm rèm cửa được vén lên, một nhân viên y tế mặc áo blouse trắng bước vào, theo sau là mẹ Lâm. Qua Vi nhìn thấy liền len lén cười.
“Lâm Vân, cô kiểm tra toàn thân cho cô ấy đi.” Người nhân viên y tế đi đầu phân phó.
Mẹ Lâm gật đầu, thành thạo tiến hành kiểm tra rồi báo cáo: “Chủ nhiệm, Văn Minh Khê đã hồi phục tốt, đủ tiêu chuẩn xuất viện ạ.”
Người đàn ông trẻ tuổi được gọi là chủ nhiệm gật đầu: “Được rồi, Văn Minh Khê, vậy cô thu dọn đồ đạc rồi xuất viện đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-458.html.]
Anh ta quay lại nhìn mẹ Lâm: “Sao thế? Mọi người quen nhau à?” Anh đã sớm để ý thấy sự tương tác giữa mẹ Lâm và nhóm của Qua Vi.
Lâm Vân gật đầu, chỉ vào Qua Vi: “Vâng, đây là con gái tôi, còn lại là bạn cùng phòng của nó.”
“Ồ, ra là vậy!” Vị chủ nhiệm gật gù, “Cô có muốn ở lại không?”
“Dạ không cần đâu ạ, chủ nhiệm.” Mẹ Lâm vội từ chối. Bây giờ là giờ làm việc, hơn nữa bà cũng mới gặp Qua Vi được một lúc.
“Vậy được, đi thôi! Chúng ta sang phòng bệnh tiếp theo.” Vị chủ nhiệm nói.
“Mẹ, tạm biệt.” Qua Vi lặng lẽ vẫy tay với mẹ Lâm.
Ngay khi họ vừa rời đi, Văn Minh Khê liền nhảy phắt xuống giường: “Ôi da, cuối cùng tôi cũng được về rồi!”
Ở đây lâu như vậy, Văn Minh Khê thật sự sắp mọc nấm đến nơi rồi!
“Đi thôi, đi thôi, chúng ta về!” Kim Vâng Vâng phấn khích xách đồ giúp Văn Minh Khê.
Sau khi chào tạm biệt những người cùng phòng, Văn Minh Khê cùng cả nhóm Qua Vi trở về ký túc xá.
“Lớp trưởng, nhanh lên, chúng ta cùng làm sủi cảo đi?” Vừa về đến nơi, cả đám còn chưa kịp thở, Vân Nhu Nhu đã vội vàng quấn lấy Qua Vi đòi hỏi.
“Rồi rồi, không thể thiếu phần của cái đồ tham ăn nhà cậu được!” Qua Vi búng nhẹ lên trán cô bạn, nói với vẻ bất đắc dĩ.
Nói rồi, cô lấy hết dụng cụ làm sủi cảo từ trong không gian ra: bột mì, thịt thú, nước...
“Nào nào, mọi người cùng xắn tay vào, đông người làm cho nhanh!” Qua Vi hô hào.
Kim Vâng Vâng và các cô gái khác nghe vậy liền hào hứng xúm lại.
“Tớ muốn nhào bột!”
“Ha, để tớ băm thịt, món này tớ rành lắm!”
Cả đám vừa làm vừa cười nói rôm rả. Nhiều người góp sức, công việc quả thật tiến triển rất nhanh.
--------------------------------------------------