“Mỹ nhân ơi, đừng bỏ trẫm lại một mình!” Thấy Qua Vi dừng bước, nó mới chịu nhả mỏ, ra vẻ đáng thương mếu máo.
Đúng là đồ diễn sâu, còn ăn vạ cô nữa chứ? Hai người họ chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, nói gì đến chuyện bỏ với không bỏ ở đây.
“Con Vẹt Lông Xanh này bị biến dị!” Tần Nghị đột ngột lên tiếng.
Qua Vi chỉ muốn đảo mắt lên trời, chuyện này mà còn cần anh nói sao?
“Hơn nữa, tám chín phần là biến dị hệ tinh thần!” Tần Nghị nói tiếp.
Qua Vi kinh ngạc, thế này mà cũng nhìn ra được sao!
“Trẫm không phải Vẹt Lông Xanh, trẫm không phải!” Vẹt Lông Xanh nghe Tần Nghị nói xong, chẳng biết chập mạch dây thần kinh nào mà đột nhiên xù lông lên như nhím.
Qua Vi nghe mà trán giật thình thịch. Mày không phải Vẹt Lông Xanh thì là cái gì? Chẳng lẽ còn là hoàng đế thật chắc?
“Có muốn mang nó theo không?” Tần Nghị đột nhiên hỏi. “Trên con phố này, e rằng cũng chỉ có con thú biến dị này là đáng để bồi dưỡng.”
Qua Vi vừa nghe đã hiểu, thú biến dị hệ tinh thần quả nhiên hiếm có.
Vẹt Lông Xanh lập tức được vuốt lông cho xuôi, nó còn không quên liếc mắt đưa tình với Tần Nghị một cái. *Coi như nhà ngươi biết nhìn hàng!* Nó cúi đầu, bắt đầu thong thả dùng mỏ rỉa lại bộ lông óng ả.
Qua Vi chỉ vào sợi xích chân của nó, trông khá khó xử: “Thế này thì làm sao mà mang nó đi được?”
Tần Nghị tiến lại gần con vẹt, vươn tay phải ra dùng hai ngón tay bóp nhẹ một cái, sợi xích kim loại liền tách ra trong nháy mắt.
Hả, đơn giản vậy sao? Qua Vi ngỡ ngàng. Sức mạnh của Tần đoàn trưởng đã đạt tới cấp bậc nào rồi chứ? E rằng anh chỉ cần búng nhẹ một ngón tay thôi, cô cũng không đỡ nổi nữa.
Không hổ là cao thủ! Chẳng trách mỗi lần anh Tề nhắc tới đoàn trưởng, đôi mắt nhỏ của anh ấy lại sáng rực lên đầy sùng bái.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Sao thế, còn đi hay không?” Tần Nghị liếc nhìn Qua Vi, thúc giục.
Qua Vi vẫy tay với Vẹt Lông Xanh: “Đi thôi, nhóc con!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-57.html.]
Vẹt Lông Xanh vui vẻ vỗ cánh, tự do bay lượn lượn vòng trên không trung, phát ra những tiếng kêu quái dị đầy phấn khích: “A, trẫm tự do rồi!”
Nửa giờ sau, hai người men theo đường cũ trở về tòa nhà ban đầu.
Vẹt Lông Xanh lúc thì đậu trên vai Qua Vi, lúc lại lượn vòng quanh hai người, phấn khích không thôi.
“Nhìn kìa, hai con người đó lại tới nữa rồi!”
“Đâu? Đâu? Lần này ông đây nhất định phải cho chúng nó biết tay!”
“A, dám bắt bà đây ăn đất à? Hôm nay tao mà không biến chúng mày thành phân bón hoa thì tao livestream ăn tường cho chúng mày xem!”
Nghe thấy phía trước ồn ào hẳn lên, Qua Vi dịu dàng vỗ về con vẹt vừa bay đến đậu trên vai mình rồi nhìn sang Tần Nghị: “Anh Tần.”
Rõ ràng Tần Nghị cũng đã nhận ra đám thực vật phía trước đang rục rịch, anh bẻ các khớp ngón tay, phát ra một tràng tiếng “rắc rắc” giòn giã: “Đóa hoa kia để cho cô luyện tay, những thứ khác không cần cô quản!”
Tần Nghị dứt lời liền lập tức đi thẳng về phía cái cây to đang chắn ở cửa. Vừa hay anh cũng thấy cái cây này chướng mắt lắm rồi.
Qua Vi nghe vậy, liền lấy ra một hạt giống màu tím từ trong không gian, tiện tay ném về phía trước. Hạt giống vừa bay lên không trung đã hóa thành một sợi dây leo to khỏe, quấn chặt lấy đóa hoa sặc sỡ kia, trói nó lại như một cái bánh chưng.
“Ngươi nói xem ai sẽ thành phân bón hoa đây?” Qua Vi đi đến trước đóa hoa bị trói cứng, véo nhẹ cánh hoa của nó, vẻ mặt đầy trêu chọc: “Chẳng phải định livestream ăn tường sao? Tôi rất mong chờ đấy nhé.”
Vẹt Lông Xanh đậu trên vai Qua Vi nghe vậy, đột nhiên phát ra một tiếng kêu đầy phấn khích. Nó bay lên không trung phía trên đóa hoa, rồi “bụp” một tiếng, một đống gạch vữa từ trên trời rơi xuống, vừa hay lại rơi thẳng vào trong lòng đóa hoa.
“Hoa nhỏ ơi, tường của trẫm có phải thơm lắm không?” Vẹt Lông Xanh đắc ý vẫy vẫy cái đuôi trên không.
“A! Phì! Phì! Phì! Đồ chim lông xanh thối tha, bà đây với mày không đội trời chung!” Đóa hoa điên cuồng vặn vẹo cành lá, nhưng đáng tiếc dây leo đã trói nó quá chặt, căn bản không thể giãy ra được.
Chậc chậc, Qua Vi chép miệng, xem ra mùi vị cũng không tệ lắm, đúng là “thơm” thật.
Giải quyết xong đóa hoa, cô khoan khoái quay đầu nhìn sang bên cạnh, không khỏi thán phục tốc độ của Tần Nghị.
--------------------------------------------------