Chỉ trong một ngày một đêm mà đã có quá nhiều chuyện kỳ quái xảy ra, gã đàn ông này giờ đã sợ đến mức thần hồn nát thần tính, chẳng dám mạo hiểm chút nào, kể cả khi đó là vợ con của mình.
“Đồ tồi!” Qua Vi thầm hừ lạnh trong lòng, cô cau mày nhìn về phía bé gái đang bị dây leo quấn chặt. Cô bé trông chỉ trạc tuổi em trai cô, nhìn đám dây leo đang tác oai tác quái mà Qua Vi tức đến nghiến răng. Cái đám dây leo c.h.ế.t tiệt này, chỉ muốn châm một mồi lửa thiêu rụi chúng nó đi cho rồi!
Chẳng biết là do lời nguyền rủa của cô đã linh nghiệm, hay do oán niệm của cô quá mãnh liệt mà cô chợt thấy đám dây leo kia khẽ co rúm lại. Chắc cô không hoa mắt đấy chứ?
Qua Vi không kiềm được bèn dụi dụi mắt. Khi cô nhìn lại lần nữa, đám dây leo đã biến mất không còn tăm hơi, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.
Thấy vậy, người phụ nữ trẻ vội vàng ôm lấy cô con gái đang hôn mê vào lòng, mừng đến phát khóc.
Gã chồng thấy thế cũng chạy lại, nhưng chỉ nhận được sự ghẻ lạnh. Vợ hắn ta giờ chẳng thèm nhìn hắn lấy một lần.
Tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt. Khi quân đội chạy tới nơi thì mọi sự đã ngã ngũ.
Người phụ nữ trẻ ôm chặt con gái, cương quyết đòi đi nhờ xe bay quân dụng.
Sau khi nghe đầu đuôi câu chuyện, những người lính lập tức đồng ý. Đúng là cặn bã của cặn bã!
Hai sự việc dị thường liên tiếp xảy ra trên đường đi đã khiến tất cả mọi người trong đoàn xe nhận ra rằng, mọi thứ trên Trái Đất đang âm thầm thay đổi, từ động vật, thực vật cho đến cả con người!
Nửa ngày tiếp theo, tất cả các xe bay đều di chuyển hết sức cẩn trọng, không ai dám lơ là dù chỉ một giây.
Cuối cùng, vào lúc chạng vạng tối, đoàn xe của họ đã đến được điểm dừng chân đầu tiên, thành phố N.
Thành phố này giờ đây đã trở thành một tòa thành trống rỗng, đại đa số cư dân đã di tản theo quân đội từ sáng sớm.
Đây là một đô thị nhỏ ở phía Tây Nam của nước Z. Điểm đến cuối cùng trong chuyến đi này của họ là Căn cứ được thành lập tại thành phố Sở, một đô thị lớn hơn.
Tiến vào thành phố N, nhìn những con đường, những tòa nhà cao tầng quen thuộc, dù cả thành phố trống không chẳng có chút hơi người, tất cả mọi người trong đoàn xe đều bất giác thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-7.html.]
Nhưng hơi thở còn chưa kịp trút ra hết, một tin tức bi t.h.ả.m đã lan truyền khắp toàn cầu với tốc độ của một đám cháy lan.
Một thành phố nhỏ ở biên giới phía Tây Nam nước Z, ngay vừa rồi, mái vòm phòng hộ đã cạn kiệt năng lượng. Toàn bộ thành phố đã thất thủ, không một ai sống sót!
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Mọi người trong đoàn xe chẳng kịp nghỉ ngơi, vội vàng mở quang não cá nhân ra để xem tin tức nóng nhất.
Qua Vi nhấn vào dòng tít trên quang não, nhìn chằm chằm vào những hình ảnh trên màn hình. Khoảnh khắc mái vòm phòng hộ bị những sợi dây leo màu xanh lục đập tan, toàn bộ cư dân trong thành phố đã lên xe bay, tìm đường tháo chạy tứ phía.
Thế nhưng, những sợi dây leo màu xanh đó đã đan thành một “tấm lưới trời” khổng lồ, dễ dàng tóm gọn tất cả những chiếc xe bay đang cố gắng trốn thoát, rồi chậm rãi và ung dung siết lại.
“Tấm lưới” càng siết càng chặt, bên trong vọng ra những tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết và tuyệt vọng của con người. Không khí nhanh chóng tràn ngập một màn sương m.á.u đặc quánh, không tài nào tan đi được.
Qua Vi nhìn những sợi dây leo đang vui vẻ lúc lắc trên màn hình, không còn nghi ngờ gì nữa, loài thực vật này tuyệt đối đã thành tinh!
Ở cuối đoạn video, cái cây dây leo quỷ dị đó nở ra từng chùm hoa nhỏ màu hồng nhạt, trông như hoa bồ công anh. Gió thổi qua, những đóa hoa ấy liền bay đi khắp nơi, đẹp tựa một bức tranh thơ mộng.
Nhưng không một ai xem video có thể cảm thấy nó đẹp được nữa. Đằng sau cái “đẹp” nên thơ ấy là sinh mạng của biết bao nhiêu con người đã bị chôn vùi?
Những đóa hoa đang bay lượn kia, liệu có trở thành hạt giống, để t.h.ả.m kịch này lại tái diễn một lần nữa?
Cuối video, một dòng chữ màu m.á.u hiện lên đầy ám ảnh.
“Nước Z lâm nguy! Trái Đất lâm nguy! Nhân loại hùng mạnh, cùng nhau vượt khó!”
Giọng nam phát thanh viên trầm ấm, thanh lịch vang lên, chỉ có điều lần này, Qua Vi chẳng còn tâm trạng nào để mà thưởng thức nữa."
"Đêm đó, vô số người trên khắp địa cầu đã mất ngủ. Đó định sẵn là một đêm trắng.
--------------------------------------------------