Qua Vi lúc này mới đẩy cửa bước vào. Tần Nghị đang đứng trước khung cửa sổ sát đất thật lớn, nghe tiếng mở cửa, anh quay người lại, chỉ vào chiếc sofa nhỏ bên cạnh: “Em đến rồi à, ngồi đi!”.
Qua Vi ngồi xuống sofa: “Anh Tần, anh tìm em ạ?”.
Tần Nghị ngồi xuống chiếc sofa đối diện, gật đầu: “Ừ, có một việc cần em giúp.”
“Chuyện gì vậy ạ?” Qua Vi tò mò hỏi, trong lòng thầm đoán có phải là nhiệm vụ không! Trời mới biết dạo này cô chán ngán đến mức nào.
Tần Nghị nhìn thẳng vào mắt Qua Vi, trầm ngâm một lát rồi mới lên tiếng: “Em có biết dị năng của anh là gì không?”.
Qua Vi ngớ người trước câu hỏi này: “Anh Tần, không phải anh là hệ Phong sao?” Hồi ở thành phố S, cô từng thấy Tần Nghị ra tay, vũ khí anh dùng chính là những lưỡi d.a.o gió sắc bén.
“Đó chỉ là những gì mọi người biết thôi,” anh nói đầy ẩn ý.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Ý gì đây? Chẳng lẽ còn có điều mọi người chưa biết? Qua Vi đột nhiên trợn tròn mắt, chẳng lẽ nào...
Tần Nghị hài lòng nhìn Qua Vi, cô gái nhỏ này quả thật rất thông minh, nói một hiểu mười.
“Anh Tần, anh... anh cũng là hệ kép sao?” Qua Vi quá đỗi kinh ngạc, nói năng cũng có chút lắp bắp.
Dị năng giả hệ kép không phải là không có, chỉ là số lượng cực kỳ ít ỏi. Cả căn cứ này số người sở hữu dị năng kép chưa vượt quá hai con số, và hầu hết bọn họ cô đều đã từng nghe tên.
Thế nhưng, cô chưa bao giờ nghe ai nhắc đến chuyện Tần đại đoàn trưởng lừng lẫy cũng là hệ kép. Công tác bảo mật này làm tốt thật!
“Đúng vậy, anh cũng là hệ kép!” Tần Nghị gật đầu, khẳng định chắc nịch.
Qua Vi chớp chớp mắt, tỏ vẻ mình cần thời gian để tiêu hóa thông tin này.
“Thật ra, người được phái đến thành phố N để tiếp ứng các em ban đầu không phải là anh.” Tần Nghị lại ném ra một quả b.o.m tấn khác, khiến Qua Vi choáng váng đến không phân biệt nổi phương hướng.
Cái gì mà vốn dĩ không phải anh đến thành phố N? Vậy tại sao anh lại xuất hiện ở đó? Lẽ nào chuyện này còn liên quan đến dị năng thứ hai của anh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ca-nha-ta-deu-tham-tang-bat-lo/chuong-65.html.]
Tần Nghị cũng không úp mở nữa mà nói thẳng: “Dị năng còn lại của anh là tiên tri.”
Tiên tri? Là cái kiểu tiên tri mà cô vẫn nghĩ đến ấy sao? Giống như các vị thần tiên trong truyền thuyết?
Qua Vi quá đỗi kinh ngạc, buột miệng hỏi: “Dị năng của anh là dự đoán tương lai sao?”.
“Dự đoán tương lai? Không thần kỳ đến mức đó đâu. Hiện tại, anh chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được một vài chuyện, ví dụ như lần quân đội phái viện trợ, anh cảm nhận được rằng đi về phía Nam sẽ có một bất ngờ không tưởng.”
Tần Nghị ngồi trên sofa, từ tốn kể lại mọi chuyện.
“Anh theo quân đội đi thẳng về phía Nam, đến thành phố N thì linh cảm mách bảo anh rằng, nơi đó chính là điểm đến. Vì vậy anh đã ở lại thành phố N, và sau đó gặp được gia đình em. Em còn nhớ nhiệm vụ ở thành phố S lần trước không? Người anh cần tìm phải là một người có tinh thần lực vượt trội. Ban đầu, anh nghĩ người đó là ba em, Qua Võ, nhưng bây giờ anh đã xác định được, người anh cần tìm chính là em.”
“Anh Tần, anh đang nói gì vậy? Sao em nghe không hiểu gì hết?” Qua Vi nghe mà mơ hồ chẳng hiểu gì cả, người anh cần tìm là sao chứ.
“Đừng nói là em, chính anh cũng không giải thích rõ được, đây là một loại dị năng khó có thể diễn tả bằng lời,” Tần Nghị tự giễu.
Qua Vi: “...” Cái dị năng này, em cũng xin chịu thua.
“Tiểu Vi, anh có một dự cảm mãnh liệt, rằng bước ngoặt của Z quốc sắp xuất hiện, và em chính là người quan trọng nhất trong bước ngoặt đó,” Tần Nghị nói tiếp.
Cái gì? Nếu không phải vì vẻ mặt nghiêm túc của Tần Nghị, cô đã nghĩ anh đang nói đùa với mình.
Cô chỉ là một người bình thường thôi mà, từ khi nào mà chuyện liên quan đến vận mệnh quốc gia lại dính dáng đến cô vậy?
Tần Nghị hiểu rằng đây quả thực là một chuyện khó chấp nhận, cũng giống như dị năng của anh, đều vô cùng hư ảo.
“Dù em có tin hay không, sự thật vẫn là như vậy,” Tần Nghị nghiêm mặt nói, “Anh định đưa em đến một nơi, em có bằng lòng đi cùng anh không?”.
Qua Vi vẫn chưa hoàn hồn, nghe Tần Nghị hỏi vậy liền đáp: “Anh Tần, em cần suy nghĩ một chút.”
“Được, em cứ về trước đi, nghĩ kỹ rồi trả lời anh sau.” Tần Nghị đứng dậy, tiễn Qua Vi ra khỏi văn phòng.
--------------------------------------------------