Triệu Sứ cũng đoán trước được anh sẽ hỏi như vậy nên đã chuẩn bị sẵn câu trả lời: "Trong đó ghi chép một số chuyện riêng tư khá quan trọng, không muốn bị người khác nhìn thấy."
Lục Cảnh Dương nhìn thấy ánh mắt né tránh của cô: “Thì ra là vậy, anh hiểu rồi.”
"Được rồi, em về phòng nghỉ ngơi đi." Lục Cảnh Dương cười dịu dàng: "Chúc ngủ ngon, Tiểu Sứ, hy vọng em sẽ có một giấc mơ đẹp."
"Vâng, chúc ngủ ngon, anh Cảnh Dương."
Triệu Sứ nói xong câu này với vẻ mặt cứng đờ, sau đó nhanh chóng đóng cửa phòng lại, khóa trái cửa.
Cô ngồi xuống giường, mở túi xách của mình, lấy cuốn sổ ghi chép nhiệm vụ bên trong ra.
Lúc cánh tay vừa chạm vào bìa sổ, tim cô đột nhiên hẫng một nhịp.
Bìa sổ của Triệu Sứ được làm bằng vải lụa màu vàng sẫm và giấy dán, trên bìa là một chiếc đồng hồ màu đen chiếm trọn tầm mắt, ở giữa mép ngoài của bìa đóng một chiếc nút hình tròn bằng kim loại, trên nút có buộc một sợi dây lụa.
Để tránh khi sổ rơi xuống đất, các trang bên trong sẽ mở ra và bị người khác nhìn thấy nên khi Triệu Sứ đóng sổ lại, cô sẽ dùng sợi dây quấn quanh cuốn sổ một vòng, sau đó quấn đầu dây còn lại vào cái nút kia.
Triệu Sứ có thói quen quấn dây ngược chiều kim đồng hồ quanh bìa năm vòng.
Nhưng bây giờ cô phát hiện, sợi dây trên tay mình lại được quấn theo chiều kim đồng hồ và chỉ quấn bốn vòng.
Triệu Sứ biết, cuốn sổ này chắc chắn đã bị Lục Cảnh Dương xem qua rồi.
Anh không chỉ xem qua, mà còn cố tình che giấu, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Hành động cử chỉ rất tự nhiên, không hề có chút dấu vết diễn xuất nào.
Nhận ra những vấn đề này, Triệu Sứ lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo mạch m.á.u vào tứ chi, khiến cô lạnh toát cả người.
Lần cuối cùng cô trải nghiệm cảm giác rợn tóc gáy như thế này là vào rất nhiều năm trước, khi thực hiện nhiệm vụ xâm nhập đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-100-a.html.]
*
Ba giờ sáng, điện thoại của hệ thống gọi đến.
Trong giọng nói của nó hiếm khi mang theo vẻ lo lắng: "Ký chủ, rất không may khi phải thông báo cho cô một chuyện, độ khó nhiệm vụ lần này của cô có thể sẽ tăng cấp, hy vọng cô chuẩn bị tâm lý, cố gắng vượt qua khó khăn."
Triệu Sứ hít một hơi thật sâu: "Có phải Lục Cảnh Dương đã thức tỉnh ý thức không?"
"Không phải."
Triệu Sứ vừa định thở phào nhẹ nhõm thì nghe nó tiếp tục nói: "Chỉ là tôi phát hiện ra, Lục Cảnh Dương có thể nghe được tiếng lòng của cô."
Triệu Sứ: ...Có thể nói liền mạch một câu được không hả?
Cô cố gắng duy trì chút lý trí cuối cùng để không ngất xỉu ngay tại chỗ.
Cô hỏi hệ thống: "Chuyện này xảy ra từ khi nào?"
"Khoảng hai tháng từ sau khi cô xuyên vào."
Triệu Sứ tối sầm mặt.
Còn không bằng anh ta thức tỉnh ý thức! Vậy là cô đã "Trần truồng" trước mặt anh ta gần ba năm...
Lại nghĩ đến việc người này mặc dù đã nhìn thấy biểu hiện gần như đa nhân cách của cô, nhưng vẫn có thể nhịn được sự tò mò không đến hỏi han, thậm chí không phá vỡ thiết lập nhân vật, cũng coi như là kỳ tích rồi.
"Ký chủ, cô cũng đừng quá lo lắng, lỗi này có thể giải quyết được." Hệ thống an ủi.
"Giải quyết thế nào?"
"Tôi phát hiện ra, phạm vi nghe được của anh ta là từ 0 đến 2 mét, cô chỉ cần đứng cách anh ta xa hơn 2 mét là được."
--------------------------------------------------