"Không cần đâu, bây giờ em không cần phải làm nhiệm vụ nữa, ngủ ở đâu cũng như nhau." Triệu Sứ nói xong, thấy sắc mặt Lục Cảnh Dương dần trầm xuống: "Được rồi được rồi, em về nhà anh ngủ."
—— [Một người đàn ông như anh mà lại lắm chuyện thật!]
Tiếng lòng của Triệu Sứ bị Lục Cảnh Dương nghe thấy, anh nghiến răng, cố nhịn không "Động thủ" với cô.
Không biết Lục Cảnh Dương có dùng phép thuật gì với Phương Bách Xuyên hay không, cũng có thể là đàn ông với nhau dễ dàng giải tỏa cho nhau hơn. Sáng hôm sau, Phương Bách Xuyên phá lệ dậy ăn sáng, trông cũng tỉnh táo hơn nhiều so với hai ngày trước.
Triệu Sứ tò mò hỏi Lục Cảnh Dương: "Anh đã nói gì với cậu ấy vậy?"
"Không có gì, là chính cậu ấy tự nghĩ thông suốt." Lục Cảnh Dương dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Cũng có thể là tạm thời nghĩ thông suốt. Thất tình chính là như vậy, giây trước đã phấn chấn trở lại, giây sau nhìn thấy người hoặc vật quen thuộc, quyết tâm vừa xây dựng sẽ sụp đổ trong nháy mắt."
Đúng như Lục Cảnh Dương nói, Phương Bách Xuyên trên đường đi rất bình thường nhưng khi vào trường, nhìn thấy tên Hạ Đường trên bảng thông báo của hội sinh viên, cậu ta lại không nhịn được nữa.
Triệu Sứ đột nhiên cảm thấy Lục Cảnh Dương rất lợi hại, cô thì thầm hỏi anh: "Anh biết cụ thể như vậy, có phải anh cũng đã trải qua chuyện như vậy rồi không?"
Lục Cảnh Dương nhìn cô, chỉ cười không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-190-a.html.]
Sau khi Triệu Sứ trở về trường, cô bị học sinh trong câu lạc bộ cờ vây đưa “chiến thư” tận mặt, nói muốn công khai đấu với cô, nếu cô thua thì phải tự nguyện nhường suất tham gia vòng tuyển chọn của giải vô địch thế giới.
Triệu Sứ nhìn nét chữ nguệch ngoạc trên đó, nhìn rất lâu mới hiểu được nội dung.
Triệu Sứ tiện tay nhét chiến thư vào trong cặp: "Tôi nhận chiến thư này, thế nhưng tôi khuyên cậu nên đổi người khác để đấu với tôi. Tốt nhất là tìm người mà các cậu cho là giỏi nhất, như vậy nếu đối phương thua, các cậu mới có thể tâm phục khẩu phục."
Lời này của Triệu Sứ khiến học sinh kia tức cười, người được công nhận là giỏi nhất kia sau khi biết chuyện cũng tức cười, nói cô cứ chờ đấy, bọn họ nhất định sẽ khiến cho cô khóc còn to hơn cả đêm Tống Hứa Nghiễn từ chối cô.
Triệu Sứ vốn đã thấy phiền vì phải làm việc không công ở đây, lại còn bị người ta liên tục lấy chuyện tối hôm đó ra để chọc tức.
Cô xắn tay áo, lập tức chạy đến phòng cờ của trường.
Chờ một lúc thì có một nhóm lớn học sinh ùa vào, người được cho là giỏi nhất kia cũng đến.
Cậu nam sinh đó đeo một cặp kính gọng dày, tóc mái dài đến nỗi có thể che hết gọng kính, trên người mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen và đi giày vải cũ, trông giống hệt một học giả già nua cầu kỳ.
Cậu ta có trình độ thất đẳng, thuộc trình độ cao nhất của kỳ thủ nghiệp dư, cao hơn Triệu Sứ hai cấp.
Triệu Sứ chỉ vào mấy bạn học sinh đang cầm điện thoại quay phim: "Nào, bạn học này đứng bên này, bạn học này đứng bên kia, bạn học này đứng chính giữa. Mọi người nhớ mở livestream nhé, livestream trực tiếp 360 độ không góc chết, nếu cậu ta thua, mọi người có mặt ở đây sau này phải hào phóng thừa nhận thực lực của tôi."
--------------------------------------------------