Tống Hứa Nghiễn không biết nhảy, cũng vẫn sẽ giẫm lên chân cô ấy. Mỗi lần Hạ Đường bị giẫm lên chân, cô ấy đều phải dừng lại trừng mắt nhìn anh ta một cái, Tống Hứa Nghiễn chỉ có thể bất lực xin lỗi, sau đó cố gắng kéo giãn khoảng cách với đối phương, tránh giẫm lên chân cô ấy nữa.
Thẩm Tịch Nguyệt nhìn Hạ Đường và Tống Hứa Nghiễn nhảy hết điệu này đến điệu khác, cuối cùng anh ta còn cố tình đi xác nhận lại với chương trình xem Tống Hứa Nghiễn gian lận hay không.
Anh ta không thể không thừa nhận hai người họ có thể liên tục ghép đôi với nhau là hoàn toàn dựa vào may mắn và duyên phận.
Cuối cùng cũng đợi được đến khi hiệp một của buổi vũ hội kết thúc, đến lúc mọi người tự do lập nhóm nhảy. Thẩm Tịch Nguyệt trực tiếp chạy đến mời Hạ Đường nhảy cùng mình, thế nhưng lúc này Phương Bách Xuyên cũng đến.
Hai bàn tay đồng loạt đưa ra trước mặt Hạ Đường, cô ấy rất khó xử, cuối cùng dứt khoát không chọn ai, trực tiếp rời khỏi đây.
Sau khi Hạ Đường rời đi, Phương Bách Xuyên buồn bã ngồi trở lại khu nghỉ ngơi.
Vào lúc cậu ta đang buồn bã, ánh mắt bỗng nhiên liếc thấy Triệu Sứ đang ăn uống hăng say bên cạnh mình.
"Tiểu Sứ, nhìn cậu ăn ngon thật." Phương Bách Xuyên chân thành cảm thán.
"Sao vậy? Cậu ăn không ngon à?" Triệu Sứ vừa gặm một miếng ngô ngọt vừa hỏi lại
"Vì buổi vũ hội hôm nay mà tôi còn cố ý đi học khiêu vũ cả một tháng trời, kết quả lại không bốc trúng Hạ Đường dù chỉ một lần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-133-a.html.]
"Không sao, lạc quan lên nào, năm nay không được thì năm sau vẫn còn cơ hội mà." Triệu Sứ an ủi cậu ta: "Học nhảy một chút cũng tốt mà, về sau nhất định sẽ có chỗ cần dùng tới.”
Phương Bách Xuyên nhìn cô nói ra những lời này với vẻ mặt như thể nói về những chuyện không liên quan đến mình, khó hiểu hỏi: “Sao tôi thấy cậu giống như chẳng bị ảnh hưởng gì vậy? Tống Hứa Nghiễn nhảy với chị cậu bốn điệu lận đấy! Cậu không ghen tị sao? Không buồn sao? Không đau lòng sao?”
Triệu Sứ nghe Phương Bách Xuyên liên tục chất vấn mình, cô im lặng một lúc, sau đó bắt đầu diễn nét đau khổ, đập n.g.ự.c dậm chân nói: "Ghen tị chứ! Buồn chứ! Đau lòng chứ!"
Phương Bách Xuyên đập bàn: "Vậy mà cậu vẫn ăn được à?!"
Triệu Sứ nhìn đồ ăn trên tay, cười trừ: "Người là sắt, cơm là thép, ăn no mới có sức mà đau lòng chứ."
Phương Bách Xuyên: Nói bậy bạ gì thế, tôi thấy cậu vẫn chưa đủ đau lòng!
Phương Bách Xuyên đau lòng đến mức không muốn ở lại đây nữa, cậu ta chỉ ngồi lại một lúc rồi về căn hộ của mình.
Còn Thẩm Tịch Nguyệt bởi vì là người dẫn chương trình của buổi vũ hội nên phải ở lại đến cuối cùng.
Triệu Sứ vì nhiệm vụ cho nên cũng phải nhảy hết hiệp hai của buổi vũ hội mới có thể đi.
Theo thời gian trôi qua, người trong hội trường ngày càng ít, một là vì đã quá muộn, mọi người đều muốn về nghỉ ngơi; hai là phần lớn mọi người đều chỉ đăng ký nửa đầu buổi vũ hội; ba là ngay cả những học sinh đăng ký cả buổi thì lúc nhảy nửa đầu đều đã dùng hết sức lực, mà điệu nhảy Latin của nửa sau lại đặc biệt tốn sức, hầu hết họ đều không nhảy nổi nữa.
Thực ra Triệu Sứ cũng không còn sức để nhảy nữa, cho nên đến hiệp hai cô gần như chỉ đứng chơi.
--------------------------------------------------