Triệu Sứ lấy ra mấy trăm đồng, mua cho Cảnh Châu một bộ quần áo mới. Số tiền còn lại, cô dùng để lấy lòng những đứa trẻ khác trong trại trẻ mồ côi.
Có tiền thì có quyền lên tiếng, dần dần, Triệu Sứ thực sự có thể bảo vệ tốt cho Cảnh Châu.
Họ đã trải qua ba năm khó khăn ở trại trẻ mồ côi, đến năm Cảnh Châu mười ba tuổi, cậu được kẻ thù nhận nuôi và đưa đi.
Lúc đó, giá trị tin tưởng của Cảnh Châu đối với Triệu Sứ đã đạt đến 80%, Triệu Sứ vui đến nỗi tối ngủ không được.
Cô nghĩ, hóa ra nhiệm vụ chinh phục lại đơn giản như vậy, cảm thấy mình sắp có thể trở về trạm không gian để lĩnh lương rồi!
Sau khi Cảnh Châu rời khỏi trại trẻ mồ côi, cậu không quay lại nữa. Mãi đến hai năm sau, Triệu Sứ lên lớp mười hai, Cảnh Châu với tư cách là học sinh lớp mười của trường cấp ba trọng điểm đó nhập học, lại xuất hiện trong cuộc sống của cô.
Mỗi ngày sau khi học xong tiết tự học buổi tối, Cảnh Châu đều chạy đến hành lang của tòa nhà giảng dạy lớp mười hai gọi Triệu Sứ ra, nhờ cô giúp giải thích những bài tập khó của các môn học. Triệu Sứ thấy anh rất chăm chỉ học tập, lại nghĩ mỗi tối đều chạy đi chạy lại như vậy thật không tiện, mà thời gian cũng không đủ nên đã thuê một căn nhà ở bên ngoài trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-248-b.html.]
Triệu Sứ thường tham gia các cuộc thi, có thể nhận được rất nhiều tiền thưởng, vì đã đủ mười sáu tuổi, đã rời khỏi trại trẻ mồ côi, cho nên những khoản tiền thưởng đó đều là của riêng cô, vì vậy cô vẫn được xem là khá giả.
Cha nuôi của Cảnh Châu biết Triệu Sứ là người từ trại trẻ mồ côi ra, quan hệ với Cảnh Châu rất thân thiết. Ông ta tìm người điều tra cô, phát hiện ra cô thực sự có lý lịch trong sạch, hơn nữa thành tích rất xuất sắc, là một học sinh chất lượng cao mà trường cấp ba trọng điểm đó đã dùng phần thưởng vật chất để chiêu mộ.
Cha nuôi của Cảnh Châu mời Triệu Sứ đến ở nhà bọn họ nhưng lại bị Triệu Sứ từ chối. Cô không muốn dính líu đến thế lực đen tối, đến lúc đó nhiệm vụ chinh phục sẽ khó khăn gấp bội.
Triệu Sứ thuê một căn nhà ở gần trường, buổi tối và cuối tuần, cô sẽ đến dạy kèm Cảnh Châu. Lúc đầu, mỗi ngày sau khi học xong, Cảnh Châu sẽ được người nhà đến đón về, sau đó anh nói muốn ở lại nhà Triệu Sứ, gia đình cũng đồng ý. Triệu Sứ liền đổi sang một căn nhà có hai phòng ngủ, ở cùng anh.
Triệu Sứ học đại học ở địa phương, hai năm sau, Cảnh Châu tốt nghiệp cấp ba, được gia đình sắp xếp đi du học nước ngoài. Triệu Sứ quyết định bảo lưu kết quả học tập, đi cùng anh ra nước ngoài.
Lý do cô nhất định phải đi theo Cảnh Châu là vì lúc đó mức độ tin tưởng của Cảnh Châu đối với cô đã đạt đến 95%. Chỉ còn một bước nữa thôi, Triệu Sứ không thể dừng nhiệm vụ như vậy được.
Triệu Sứ thuê được nhà ở nước ngoài, đồng thời còn tìm được một công việc tốt ở một tổ chức giáo dục thương mại.
--------------------------------------------------